BRUSSELS – TRÁI TIM CHÂU ÂU

Tôi hay ví von Paris như một bà già thanh lịch cô đơn trong giá rét, còn Barcelona như một cô gái đôi mươi tung tăng dạo phố. Còn Brussels là sự tổng hòa hoàn hảo của hai thành phố kia.

IMG81911

Từ Toulouse, tôi thấy khó khăn trong việc lựa chọn thành phố sắp tới. Tôi và H. (một người bạn) dành cả buổi chỉ để tìm vé máy bay. Theo lịch trình ban đầu, tôi sẽ bay về Vienna, Áo để bắt tàu đến thị trấn bé nhỏ Hallstatt nằm dưới chân dãy Alps mờ sương. Tùng (người bạn đi cùng) gợi ý có bus đi từ Prague nhìn cảnh làng quê cũng hay, hơn nữa ở đó có người anh em Jul đợi mình ở đấy, hứa hoài mà vẫn chưa sang thăm được. Mà vé khi đó thì đắt bỏng cả tay, lại phải ôm thêm cái va-li cồng kềnh, rồi còn chặng đường quay lại Paris nữa, chỉ nghĩ đến đây thôi thì phương án đến Prague không khả thi. Sở dĩ phải tính toán hợp lý vì tôi đã đặt vé máy bay khứ hồi: Việt Nam – Paris và ngược lại, nên phải kiếm đường bay nào đơn giản, gọn gàng nhất vì không muốn phải vất vả trong những ngày còn lại của chuyến đi Châu Âu lần này. Lật tìm cuốn từ điển du lịch trong đầu, tôi bất chợt nghĩ đến Warsaw, Ba Lan – một nơi tuyệt đẹp và yên bình được mệnh danh là “thành phố ước ao”. Nói là “thành phố ước ao” vì khi đọc Loneliness On The Net của Janusz L.Wisniewski, tôi đã yêu thích thành phố này rồi. Nhưng vẫn lại tồn tại vấn đề muôn thưở là vé máy bay, rồi phải quá cảnh ở đâu đó.
Trong cơn tuyệt vọng vì phương án nào cũng không khả thi thì không hiểu tại sao tôi chợt nghĩ đến Brussels, Bỉ – thành phố được gọi là “Trái tim của Châu Âu”. Vé máy bay một chiều từ nơi tôi đang ở đến Brussels khoảng 234 Euro cũng mắc quá đỗi. Nhưng thôi, suy cho cùng thì từ Brussels chỉ mất một tiếng đi tàu là đã về lại Paris, để chuẩn bị cho chặng bay dài từ Paris về Việt Nam. Tính tôi hay lo xa, ngộ nhỡ có chuyện gì, thì mình cũng phản ứng: nhanh – gọn – lẹ hơn là đi các thành phố xa xa khác. Mình thích thì mình làm mặc dù trước đó Brussels hay Bỉ chưa bao giờ nằm trong danh sách wish list của tôi. Đơn giản tôi chỉ nghĩ là nó nằm sát Paris, thì muốn đi khi nào chả được. Đôi khi, sự tình cờ lại là một điều hay.

Trong tiết trời buổi sáng lành lạnh, H. đưa tôi ra sân bay. Đường tram trước cửa nhà chạy hoài thì H. mới phát hiện là sai hướng, nên phải đi ngược lại. Mặt thì cười cười mà bụng cứ lo lo, nếu trễ nữa chắc chuyến này tiền mất tật mang luôn. Không hiểu sao lo lắng là thế. Tôi vẫn có thời gian uống tách cà phê sau khi check-in, ăn vài ba cái bánh lót dạ. Nhìn xuống đồng hồ, hãy còn 20 phút nữa mới bay tôi thong thả đi vào. Đến nơi, tôi tá hỏa tự nhủ: “Vậy là xong”. Nhìn cái hàng trước mặt không thể dài hơn nữa, nếu đợi cái hàng này chắc phải 1 tiếng nữa mới đến cửa kiểm tra hành lý. Trong cơn bấn loạn, tôi làm liều hỏi cậu thanh niên đứng đầu hàng: Cậu có thể giúp tôi một chuyện được không? Số là tôi bị muộn giờ bay, tôi chìa vé ra, nên có thể nhờ cậu cho tôi xin được qua trước không? Cậu thanh niên nói một câu làm tôi nhớ mãi: I have no problem with that, you can ask them (Tôi không có vấn đề gì cả, anh hỏi họ xem) và chỉ vào mấy người phía sau. Liền sau đó là một phản ứng ngoài mong đợi của tôi, nguyên hàng dài kêu lên: Đi nhanh đi, anh chạy đi mới kịp, đi trước đi… Tôi chỉ kịp ngoái lại cảm ơn rồi chạy như bay vào bên trong.

Vậy là tôi đến Brussels – Trái tim của Châu Âu trong sự ngỡ ngàng và một chút may mắn. Mà ngộ là cái gì tôi càng tính thì càng làm không được gì cả, chỉ có cái gì tình cờ thì lại mang đến những kết quả đáng kinh ngạc. Tôi đã có những ngày ở đây thật đáng nhớ và những khoảnh khắc ấy làm nên kỷ niệm về một Châu Âu rất độc đáo.

Một buổi chiều nắng vàng ươm trải dài khắp các con phố bất chấp bầu không khí lạnh vẫn đang hiện diện nơi đây.

MỘT BRUSSELS ĐA SẮC MÀU

    Tôi hay ví von Paris như một bà già thanh lịch cô đơn trong giá rét, còn Barcelona như một cô gái đôi mươi tung tăng dạo phố. Còn Brussels là sự tổng hòa hoàn hảo của hai thành phố kia. Nói sao nhỉ, có nghĩa là thành phố này có kiến trúc đẹp như Paris nhưng đậm đặc hơn, và con người thì vui vẻ giống như người bên Tây Ban Nha. Bây giờ mình nói về sự đậm đặc trước. Sau khi quăng cái va-li vào phòng airbnb thì tôi lao ra đường. Thành phố những ngày gần cuối đông, cái lạnh vẫn còn len lỏi vào từng sợi vải. Hai bên đường hoa nở nhiều và ánh nắng vàng dịu ngọt. Tôi đoán hôm nay là một ngày đẹp trời đậm chất Brussels. Theo quán tính, tôi rảo bước thật nhanh để tận dụng hết những giây phút ngắn ngủi tại nơi đây. Cứ thế tôi đi cả một buổi chiều, đi qua nhiều con đường, nhiều địa danh, khám phá nhiều điều kỳ diệu. Và tôi có một Brussels đậm đặc khi trong một buổi chiều, tôi gần như đã khám phá hết các địa danh quan trọng của thành phố này. Thành phố không quá rộng lớn như Paris, chỉ cần nhắm về hướng Quảng trường Lớn thì hầu như sẽ đi qua tất cả. Mà hỏi có dễ đi không thì tôi trả lời quá dễ, vì chỉ cần nhìn lên trời, tòa nhà nào có chóp nhọn cao nhất chính là Quảng trường Lớn (Grand Place) nơi mà Victor Hugo ca ngợi là quảng trường đẹp nhất thế giới, được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa nhân loại. Mà các tòa nhà cổ ở Brussels thì phải nói là siêu đẹp, xây dựng theo các trường phái Phục Hưng. Nhà cửa chỉ sơn các màu của tự nhiên như nâu đất, vàng đất, xám… chứ không có xanh đỏ tím vàng.

Quán cà-phê ngoài trời tọa lạc ở một góc phố cổ kính của Brussels.

Quảng trường trước Toà án Thành phố. (Palais de Justice).

    Những ngày này, cả Châu Âu lo ngại chuyện khủng bố. Mới hôm qua ở London đã có kẻ lao xe vào đám đông, đúng một năm trước vụ nổ bom ở chính Brussels này. Nên khi ra đường, dù có hào hứng cách mấy tôi vẫn thấy lo ngại, nhất là khi đi vào nơi có nhiều đám đông. Vậy mà, có đêm 12h tôi vẫn đi bộ ra tòa nhà Bourse, thị trường chứng khoán Brussels được Napoleon cho xây dựng vào năm 1801, thấy nam thanh nữ tú chịu lạnh đứng ngồi trò chuyện đông vui rôm rả. Dường như những lo ngại đang ở đâu đó rất xa, còn họ cứ ở đây vui cho một buổi tối cuối tuần đầy hứng khởi. Chuyện của 1 năm trước có hơn 30 người thiệt mạng và 300 người khác bị thương ở thành phố này không thể là bóng ma cứ ám ảnh những con người nơi đây. Tôi thích khung cảnh này, thích nhìn ngắm cái bình yên mà lại tràn đầy sức sống của một đêm đã khuya như thế này.

    Một mình ở đây vài ngày, tôi mua thẻ dùng các phương tiện công cộng trong vòng 3 ngày để đi loanh quanh. Có thể dùng thẻ để đi tàu điện ngầm, xe bus, hệ thống tram… Ở Brussels thích nhất là hệ thống tram. Tram là phương tiện di chuyển trong nội ô thành phố, chạy theo đường ray và hiện tại không còn nhiều thành phố trên thế giới sử dụng loại hình vận chuyển này. Tôi thấy còn ở Hồng Kông, San Francisco, San Jose, Istanbul, Quảng Châu… Vì thành phố nhỏ nên tram có thể tiếp cận được hầu hết các điểm quan trọng. Cứ leo lên đó ngồi mông lung nhìn ra cửa sổ, thấy chỗ nào đông vui thì nhảy xuống chơi chụp hình chán rồi lại leo lên đi tiếp. Chỗ nào xa quá thì đi bus, còn muốn nhanh thì chui xuống tàu điện ngầm. Có hôm đi tàu điện ngầm bị lộn line, 10h tối nhìn thấy hai bạn vô gia cư đánh nhau ở cái ga vắng hoe. Vội vàng chạy lên đường lớn, điện thoại thì hết pin nên không tìm thấy đường về nhà airbnb. Ngoài trời thì xuống còn có 4-5 º, lạnh xanh mắt mèo. Lúc đó thấy có một đôi tình nhân đang đi ngang nên hỏi đường về Louis. Hai bạn đó nhiệt tình dẫn đi rất xa, xong chỉ mình lần theo đúng đường tram sẽ về đến nhà. Giữa đêm lạnh lẽo mà hai bạn nhiệt tình chỉ tôi chỗ này chỗ kia, đường này đường nọ, chợt thấy họ dễ thương làm sao. Mà con người ở Brussels này hầu như là thân thiện.
Chỉ cần đứng ngoài đường, cái mặt Châu Á lơ ngơ hoặc ngu ngu là có người hỏi: Bạn có cần giúp gì không? Mà ngay cả cái người đầu tiên khi tôi gặp ở sân bay, thấy tôi loay hoay vì ko biết mua vé trên máy, đã chủ động nói: Tao biết mày mới đáp máy bay nên không có tiền xu trong người đâu, thôi để tao mua cho mày cái vé tàu vô thành phố. Vậy đó. Ở ngoài phố là những chàng trai cô gái xinh đẹp, cao ráo vừa đi vừa trò chuyện rôm rả. Họ nói thứ tiếng Pháp du dương, nhưng khi tôi hỏi bằng tiếng Anh thì họ sẽ trả lời bằng thứ tiếng Anh lưu loát, không bao giờ thiếu một nụ cười trên môi.
Những ngày ở Brussels, tôi sống chậm qua từng cơn gió lạnh của thành phố. Tôi đi bộ trong công viên, đến các nhà sách, đi vào chợ cuối tuần bán đầy đồ ăn và hoa hay giữa đêm đi coi Người đẹp và quái vật. Những trải nghiệm chậm rãi tuyệt vời không phải luôn luôn xuất hiện trong những chuyến đi, nhưng trong lần ở Brussels này, tôi thấy năng lượng mình được hồi phục nhanh chóng. Cứ đói thì ăn, khát thì uống, mỏi thì dừng và suy nghĩ thì lại viết ra. Chẳng biết sao dạo này tôi lười biếng, đến các thành phố nhộn nhịp, xô bồ mà chỉ muốn chậm rãi ơ hờ như thế thôi. Chậm mà nhớ, nhớ đến độ 2 tháng sau chuyến đi mới viết bài này, mà mọi thứ như mới hôm qua…

Một ngày nắng đẹp và yên bình trong công viên Parc du Cinquantenaire.

BÀI VÀ HÌNH: NGUYỄN HUY TÂM

Đừng bỏ qua:

Bình luận