Bali – Thiên đường miền nhiệt đới

Khái niệm về thiên đường rất mơ hồ, nó phụ thuộc vào đức tin và tôn giáo của riêng bạn. Với những người yêu biển, yêu nắng vàng và yêu khám phá, Bali chính là một thiên đường rực rỡ, xa hoa và đầy cuốn hút

batch_ESQ_shutterstock_534195154

Chọn nơi quá nổi tiếng về du lịch như Bali, một là bạn sẽ vô cùng thích thú khi đến, hai là vô cùng thất vọng vì không như mình mong muốn. Bởi lẽ đó, trước khi đặt chân đến đây, tôi luôn tự nhủ: “Nơi này sẽ chẳng có gì thú vị”. Nhưng rồi, mọi thứ khác hẳn. 4 ngày ở đây trôi đi thật nhanh, để có thể đi hết một vòng khám phá hòn đảo hơn 5.780km2 này. Nhưng, cũng đủ đọng lại trong mình những “dư chấn” khó quên khi rời xa.

Chuẩn bị…
Bạn có thể tìm được rất nhiều bài viết trên Internet chia sẻ kinh nghiệm đến Bali. Lẽ tất nhiên, vì đây là nơi thu hút khách du lịch bậc nhất trên thế giới với hơn 15 triệu lượt khách ghé thăm vào năm 2016. Những ngôi đền, vách đá, bãi biển trong vắt, những buổi hoàng hôn cứ thế làm tôi chộn rộn suốt cả tháng trước ngày khởi hành. Bali hiện chưa có đường bay thẳng từ Việt Nam, thông thường đều quá cảnh ở Singapore hoặc Malaysia. Bạn không cần phải chuẩn bị quá nhiều ở vùng đất mà cứ vài bước chân lại có một cửa hàng tiện lợi mở cửa suốt ngày đêm. Cái bạn cần là một hầu bao rủng rỉnh để nếm thử hết những đặc sản mà thiên nhiên và cả con người ở vùng đất này đang sở hữu.


Sau một đêm vật vờ ở sân bay quốc tế Changi (Singapore), một giấc ngủ chập chờn khoảng hai giờ đồng hồ trên máy bay, hòn đảo mà tôi mong ước đặt chân xuống, dần hiện ra trước mắt.


Thiên đường không xa….
Hãy cố gắng mở thật to mắt, nhìn ra cửa sổ lúc máy bay đáp xuống để tận hưởng cảm giác bay-trên-mặt-nước vì sân bay quốc tế Ngurah Rai nằm sát biển. Ở đây, bạn sẽ choáng ngợp với rất nhiều tờ rơi quảng cáo về các tour du lịch trên đảo bằng rất nhiều ngôn ngữ khác nhau. Câu “thần chú” khi đến đây mà bạn luôn nhớ, đó là “Luôn luôn trả giá với những món quà lưu niệm, với cánh tài xế taxi!” Hãy dẹp ngay suy nghĩ “Đàn ông không nên hẹp hòi” ở vùng đất này. Nếu không, bạn sẽ ân hận vì sự hào phóng của mình. Nhờ những bài “vẽ đường cho hưu chạy đúng” đã lượm lặt được trên Internet, tôi vòng lên lầu 3 của sân bay Ngurah Rai, nơi các bác tài đưa khách đến sân bay, bắt ngay một chiếc taxi với giá cả dễ chịu để vào trung tâm. Đường sá ở Bali khá nhỏ, vì họ quy hoạch giao thông từ ngày xưa, chỉ dành cho dân bản địa đi lại. Đến khi du lịch trên đảo phát triển mạnh mẽ, họ vẫn không muốn phá đi nét kiến trúc đặc trưng của mình nên đường phố bắt đầu quá tải với lượng xe ngày càng tăng cao. Từ tháng 7 đến tháng 9 hàng năm, Bali luôn trong tình trạng kẹt cứng vì là mùa cao điểm du lịch. Hãy cân nhắc thời gian đến để tận hưởng một cách hoàn hảo vẻ đẹp của chốn mơ mộng này nhé.


Địa điểm đầu tiên chúng tôi ghé thăm, chính là Seminyak – thủ phủ của các hipster, bạn có thể tìm thấy các quán cà-phê đẹp nhất Bali ở khu vực này. Vì lịch trình khá sát, chúng tôi chỉ có một buổi sáng để ngồi nhiều quán khác nhau. Vắt giò lên cổ, mở hết cơ bụng để nhồi thức ăn là những việc nên làm lúc này.


Đã quá trưa, với cái nắng nóng của hòn đảo vùng xích đạo, tôi bắt đầu thấm mệt nhưng vẫn vô cùng háo hức để đến với địa điểm tiếp theo, nơi được các tạp chí uy tín bình chọn là Điểm ngắm hoàng hôn đẹp nhất thế giới: vịnh Jimbaran. Chỉ cách Seminyak 18km nên chúng tôi quyết định thuê xe máy để di chuyển. Giao thông ở Bali nhìn chung trật tự, chiều chạy xe ngược lại với Việt Nam nên ở những chặng đầu tiên, tôi hơi loạng choạng. Nhưng nếu là “tay lái lụa” ở nước mình, thì bạn sẽ thích nghi ngay. Càng đi về phía Jimbaran, đường càng nhỏ hơn, xe thưa thớt hơn, những khu resort sang trọng san sát nhau trải dài trước mắt. Nơi đây cũng là địa điểm lý tưởng để các ngôi sao nước ngoài đến tổ chức lễ cưới của mình. Chiều hôm ấy, cái khoảnh khắc đứng ở Rock Bar chiêm ngưỡng mặt trời dần khuất dạng, bạn sẽ không khỏi trầm trồ và ngẩn người trước một vùng biển rộng lớn bỗng trở nên vô cùng rực rỡ bởi các sắc cam, tím, đỏ, hồng,… rồi dần dần bị bao trùm bởi  màn đêm. Khi ấy chỉ còn tiếng sóng, tiếng nhạc, tiếng người cười nói xôn xao sau khoảnh khắc kỳ vĩ của thiên nhiên.

Vùng đất của những vị thần
Bali không chỉ có biển, nơi đây còn là vùng đất linh thiêng với hàng nghìn ngôi đền, với những thửa ruộng bậc thang. Ngày tiếp theo, chúng tôi xuôi về Ubud, nơi Elizabeth Gilbert, tác giả quyển sách Eat Pray Love, đã đến sống 4 tháng và dành cho nó tình cảm rất đặc biệt: “Ubud không gần bờ biển nào cả, nên những du khách đến Ubud là một đám đông có chọn lọc thích tìm hiểu văn hóa; họ thích xem một nghi lễ đền cổ hơn là ngồi uống Piña colada trên bãi cát”…


Đây là nơi mà con người sống hòa hợp với thần linh và quỷ dữ mỗi ngày, bước tới đâu cũng thấy những bức tượng đầu thú mình người với đủ các tư thế và biểu cảm từ hiền lành tới dữ tợn. Người dân ở đây làm nghi thức cũng lễ 3 lần mỗi ngày tại nhà với gạo, nước, hoa và trái cây trong 1 chiếc đĩa nhỏ đan bằng mây tre hoặc lá, đặt trên cao cho các vị thần linh mà họ tôn thờ, dưới đất cho các “vong hồn” để mong cuộc sống được may mắn và bình yên. Hầu như tất cả các ngôi đền linh thiêng và lớn nhất đều nằm ở vùng đất hiền hoà này như đền Gunung Kawi, đền mẹ Besakil hay đền Tirta Empul với dòng nước thần gột rửa mọi điều xấu…. Ubud được coi là cái nôi văn hóa của Indonesia, nơi luôn tràn đầy sự ấm áp trong màu gạch đỏ cam sờn bạc, với những ngôi nhà lợp lá cọ hàng trăm năm tuổi có những bức tượng thần và linh vật trong tín ngưỡng Hindu nhìn vừa đáng sợ lại vừa đáng yêu. Những cánh đồng bậc thang nằm êm đềm bên những rặng dừa cao vút hay những con đường nhỏ thơ mộng. Nếu Kuta nhộn nhịp du khách thì Ubud rất yên bình. Người dân ở đây quan niệm muôn loài đều bình đẳng, đều có cùng xuất phát điểm như nhau vì cùng được hình thành từ những hạt vũ trụ.


Ngày chúng tôi ghé thăm cũng là dịp lễ lớn của người Indonesia, không chỉ có du khách mà người dân bản địa từ mọi nơi cũng đổ về Bali, về các ngôi đền để chiêm bái. Tôi sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng những người đàn ông da rám nắng, bận đồ lễ trắng thanh thoát, quỳ hành lễ bên một ngôi đền cheo leo nằm ở lưng chừng núi mà chúng tôi đi ngang qua.


Ubud vẫn cứ đắm chìm trong nền văn hóa giản dị đơn sơ của họ, năm này qua năm khác mặc cho làn sóng khách du lịch hàng năm đổ về đây ngày càng nhiều. Các chợ nghệ thuật ở Ubud tràn ngập những món đồ thủ công mỹ nghệ như phù điêu, tranh miêu tả những ngày hội hè, tượng thần, bát đĩa gỗ được khắc chạm tỉ mỉ, hay vô vàn đồ thổ cẩm đủ màu sắc như quần, áo, túi hay những tấm vải lớn mà chúng ta hay gọi là xà-rông. Nếu biết mặc cả, bạn sẽ mua được những món đồ thủ công tuyệt đẹp đó với mức giá rẻ như cho không vậy.


Ẩm thực ở đây phong phú vô cùng, bạn nên thử các món truyền thống của Indonesia như Nasi Goreng, Mie Goreng, Sate, Gado-gado, Rendang hay Babi Kekab…Chúng tôi được giới thiệu tới một nhà hàng rất gần với ngôi đền Tirta Empul, thưởng thức những món đặc sản đựng trong những chiếc lá chuối được cắt tỉa đẹp mắt, giữa bao la xung quanh là ruộng lúa mát rười rượi. Nếu không quá kén ăn, bạn hãy thử 1 lần.


4 ngày ở đây, còn vô số điểm chưa đặt chân đến, chúng tôi chỉ tạm xem mình đang “cưỡi ngựa xem Bali”. Còn quá nhiều ngôi đền cần khám phá, còn quá nhiều hoạt động mà tôi chưa tham gia, cũng như chưa trò chuyện với nhiều người dân bản địa. Chắc chắn tôi sẽ quay lại nơi đây trong thời gian gần nhất. Có người bảo “ Ai đến Bali cũng có một mối tình”. Đúng vậy, mối tình tôi mang về chính là Bali.

Bài và ảnh: Võ Hoàng Việt

Đừng bỏ qua:

Bình luận