Hoàng Hạc lâu ở đâu? Khám phá tứ đại danh tháp của Trung Quốc

Chắc hẳn bạn đã từng nghe bài thơ đường nổi tiếng của Trung Quốc - Hoàng Hạc lâu. Vậy Hoàng Hạc lâu ở đâu?

Hoang Hac Lau o dau hinh anh

Hoàng Hạc lâu ở đâu? Và liệu nó có tồn tại hay không?

Hoàng Hạc lâu là một ngôi tháp có truyền thống lâu đời, được dựng trên vực đá Hoàng Hạc của đồi Xà Sơn, bên bờ sông Dương Tử, thuộc thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc, Trung QuốcHoàng Hạc lâu được xem là một trong tứ đại danh tháp của Trung Quốc và đã được nhiều thi nhân ca tụng.

Phiên bản Hoàng Hạc lâu đầu tiên được dựng trên ghềnh đá Hoàng Hạc, (thuộc huyện Vũ Xương, tỉnh Hồ Bắc) vào năm 223 sau công nguyên (dưới đời nhà Ngô thời Tam Quốc). Cho đến nay, ngôi tháp đã bị phá hủy 12 lần do chiến tranh hoặc cháy nổ. Sau mỗi lần như vậy, người ta đều xây lại, mỗi lần lại cao hơn và nhiều tầng hơn. Phiên bản thứ 11 bị hủy năm 1884. Đến năm 1957, ghềnh Hoàng Hạc được dùng làm nơi xây cầu vượt sông Trường Giang (còn gọi là sông Dương Tử). Từ năm 1981–1985, Hoàng Hạc lâu hiện tại được xây lại tại một vị trí mới cách đó 1km.

Cái tên Hoàng Hạc bắt nguồn từ một số truyền thuyết dân gian. Tương truyền Phí Văn Vi, một tu sỹ đắc đạo thành tiên, thường cưỡi con hạc màu vàng ngao du sơn thủy. Một vài lần, tiên và hạc bay ngang Vũ Hán và dừng chân lại trên đồi Rắn (Xà Sơn) để ngắm cảnh, một bên là sông Trường Giang cuồn cuộn, bên kia là Ngũ Hồ (5 cái hồ) trong khói sương diễm lệ. Người đời sau đã từ nơi tiên cưỡi hạc vàng bay đi xây một ngọn tháp nhiều tầng lầu, đặt tên là Hoàng Hạc lâu.

Đây không phải là truyền thuyết duy nhất. Một phiên bản khác là tiên nhân Vương Tử An cưỡi hạc vàng bay lên trời từ ghềnh Hoàng Hạc. Lữ Đồng Tân, một vị thần trong Đạo giáo, cũng được cho là đã lên trời từ vị trí này.

Vậy Hoàng Hạc lâu ở đâu? Tháp Hoàng Hạc ngày xưa là nơi gặp mặt tao đàn của các văn nhân, học sỹ đương thời. Trong thời Đường (618-907), các thi nhân thường đến Hoàng Hạc lâu để thưởng ngoạn phong cảnh non nước, mây gió hữu tình, vừa uống rượu vừa làm thơ.
Ngày nay, Hoàng Hạc lâu và khu vực công viên xung quanh là một điểm thu hút khách du lịch từ nhiều nơi trên thế giới.

Hoang Hac lau hinh anh 1

Những bài thơ nổi tiếng về Hoàng Hạc lâu

“Hoàng Hạc lâu” của Thôi Hiệu

Hiện nay chỉ có những nhà thơ nổi tiếng mới được phép lên tầng trên cùng của Hoàng Hạc lâu. Ở đây có bàn ghế và giấy bút để họ tự do sáng tác. Lý do của cách sắp xếp này là vì có nhiều bài thơ nổi tiếng gắn liền với Hoàng Hạc lâu. Trong số đó, nổi bật nhất là bài thơ Hoàng Hạc lâu của Thôi Hạo (Thôi Hiệu), vốn đã mang lại danh tiếng cho ngọn tháp này.

Nguyên tác bài thơ:

Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,

Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.

Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,

Bạch vân thiên tải không du du.

Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,

Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.

Nhật mộ hương quan hà xứ thị?

Yên ba giang thượng sử nhân sầu.

Sai quy tắc?

Chữ “khứ” trong “Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ” không đúng với quy tắc thơ Đường, vì không thể có thanh sắc ở vị trí này. Trong tiếng phổ thông Trung Quốc, chữ này có thanh 4 (qù hoặc qu4), cũng sai quy tắc. Tuy nhiên, đây là cách phát âm hiện đại, vào thời của tác giả, chữ này có lẽ đọc là khu, hôi, hoặc khâu (đúng quy tắc), ít nhất là trong một số phương ngữ.

Dịch nghĩa:

Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi,

Nơi đây chỉ còn lại lầu Hoàng Hạc.

Hạc vàng một khi đã bay đi sẽ không trở lại,

Mây trắng ngàn năm vẫn phiêu diêu trên không.

Mặt sông lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương rõ mồn một,

Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi.

Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà nơi đâu?

Trên sông khói tỏa, sóng gợn, làm buồn lòng người.

Hoàng Hạc lâu 1

Cảnh nhìn về phía Tây từ đỉnh Hoàng Hạc lâu, phía trước là sông Trường Giang và cây cầu ở vị trí tháp cũ

“Hoàng Hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng” của Lý Bạch

Một bài thơ khác cũng nổi tiếng không kém là “Hoàng Hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng” (Tại Hoàng Hạc lâu tiễn Mạnh Hạo Nhiên đi Quảng Lăng) của Lý Bạch.

Nguyên tác bài thơ:

Cố nhân Tây từ Hoàng Hạc lâu,

Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu.

Cô phàm viễn ảnh bích không tận,

Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu.

Dịch nghĩa:

Từ biệt tại lầu Hoàng Hạc, bạn cũ đi về phía Tây,

Xuôi về Dương Châu giữa mùa hoa khói trong tháng ba.

Bóng cánh buồm lẻ loi xa dần, mất hút vào khoảng không xanh biếc,

Chỉ thấy sông Trường Giang chảy về cõi trời.

Bây giờ bạn đã rõ về lầu Hoàng Hạc và biết Hoàng hạc lâu ở đâu rồi chứ?

Đừng bỏ qua:

Bình luận