Lê Thanh Sơn – Đặt niềm tin tuyệt đối vào những gì mình đam mê

Lê Thanh Sơn là đạo diễn phim hành động Bẫy rồng (2009 ) – bộ phim Việt Nam đầu tiên được chiếu trên kênh phim ảnh hàng đầu thế giới Star Movies. Trước đó, anh được biết đến với vị trí phó đạo diễn các phim danh tiếng Áo lụa Hà Đông, Dòng máu anh hùng, Để mai tính… và là một rocker đầy khí chất. Bộ phim mới nhất của anh đạt kỷ lục doanh thu phòng vé đã khiến anh trở thành tâm điểm chú ý. Mới đây, anh nhận lời làm giáo khảo cho Gương mặt điện ảnh (HTV9) và khiến khán giả vô cùng yêu mến bởi những chia sẻ giản dị, sâu sắc và hữu ích cho thí sinh.

LeThanhSon

 Thời điểm nhạc kịch (musical) ở Việt Nam còn rất mới mẻ, tôi ước mơ có thể làm musical thuần Việt. Tôi đã tìm cách đến gần nó bằng việc cố gắng liên tiếp học âm nhạc và đạo diễn tại hai trường Nhạc viện và Sân khấu Điện ảnh. Mục đích chỉ là để làm ra được phim ca nhạc theo ý thích cá nhân. Thực tế là giờ tôi đã đi khá xa khỏi mơ ước, nhưng một ngày nào đó tôi sẽ quay lại, từ chính nơi tôi đã bắt đầu.
 Thỉnh thoảng tôi đi ngược lại với suy nghĩ của mọi người xung quanh, nhưng tôi lại thấy rằng đó một lợi thế. Khi quan sát những phản ứng trái chiều của nhiều người với mình ở cùng thời điểm, tôi đánh giá- đo đạc được mức độ sợ hãi, sự lo lắng hoài nghi của chính bản thân. Sau đó là cảm giác phấn khích khi vượt qua nó để kiên quyết thực hiện điều mình đã chọn! Một ngày trên trường quay, tôi phải đưa ra hàng chục quyết định quan trọng cho nhiều việc khác nhau. Tin vào bản năng lựa chọn của mình là tối cần thiết cho công việc của một đạo diễn.
 Tôi không bao giờ đơn độc trong công việc. Nghề của tôi luôn luôn phải làm việc với nhiều người, trên tinh thần team work. Mọi người đặt câu hỏi cho tôi, chờ đợi tiếng nói của tôi, như kiểu một người dẫn đường trên con tàu rất đông người mà mỗi người chỉ biết rành một việc. Có những lúc chúng tôi rơi vào khủng hoảng, rối loạn vì sự cố. Khi đó, chung một niềm tin có ý nghĩa vô cùng mạnh mẽ. Biển cả đầy sóng gió, bão tố chứ đâu phải vũng nước nông. Cách duy nhất để không đắm giữa đại dương là phải tin vào nhau, tôi là người dẫn đường, chúng ta nhất định cùng đi qua đoạn khó khăn này. Khi đồng lòng vì đại cuộc, cơ hội là bằng nhau cho tất cả mọi người.
 Ăn chay trường nhiều năm ( 14 năm ) là một cách để tôi rèn luyện sức chịu đựng và kiên nhẫn. Không chỉ với tôi mà với khá nhiều anh chị em làm nghề, tôi thấy nhanh nhẹn, sắc bén hơn và cảm thụ tốt hơn khi ăn chay. Lý do là hệ tiêu hóa ít phải hoạt động nặng, cơ thể chuyển sang chế độ chờ với nhiều năng lượng cho hệ thần kinh hơn là cơ bắp, nên việc kiểm soát cảm xúc có vẻ dễ dàng hơn. Bên cạnh đó, tôi cũng tham gia những hoạt động thể thao nam giới ưa chuộng như  chạy bộ, võ thuật… để duy trì thể trạng và sức khỏe tinh thần. Ngoài ra, tôi chơi nhạc như một hình thức tự giải trí.
 Bảy năm không đứng ở vị trí đạo diễn của một bộ phim nào tiếp theo, tôi phải chấp nhận sự lo lắng nghi ngờ của một vài cộng sự khi trở lại, cùng với áp lực lớn từ những người đã hết sức mong chờ tôi trở lại. Tôi muốn từ từ chứng minh cho mọi người thấy các đúc kết trải nghiệm của tôi trong những năm qua. Mọi thứ đều cần thời gian, nói suông khó ai tin. Để minh chứng cho quan điểm mới hay cách làm khác biệt, cần có thời gian cho mọi người kể cả chính mình tiếp thu và đánh giá.
Suy nghĩ chủ quan của tôi không hề giống suy nghĩ của khán giả. Đó là một bất lợi. Ví dụ, trên thực tế Bẫy rồng là một bài học thất bại đối với tôi. Tôi nhận ra mình thiếu kỹ năng phân tích thị trường, chưa hiểu tâm lý khán giả, chưa nắm rõ đối tượng tiếp nhận sản phẩm. Tôi thấy nếu bớt áp đặt cái chủ quan vào cái khách quan, thông điệp nghệ thuật có nhiều cơ hội đến với khán giả hơn, bài toán kinh doanh thành công hơn. Tôi đã áp dụng nó trong dự án điện ảnh mới nhất của mình là Em chưa 18.
 Khi tôi nhận tham gia công tác giảng dạy làm phim cho các bạn trẻ, tôi nghĩ đó là cách tôi nhớ ơn thầy cô và đáp lại tấm lòng những người đã tạo cơ hội cho tôi và các bạn tôi được đi học tập ngày trước. Đặc biệt là các giáo sư người nước ngoài đã cho tôi ấn tượng về cách mà một người truyền đạt kiến thức nên làm. Khi đứng lớp trong giờ thực hành, họ luôn lùi về phía sau góc lớp để quan sát, cho tầm nhìn rộng ra, cho tai lắng nghe nhiều hướng. Họ cũng tỉ mỉ khi làm các công việc nhỏ nhất trên lớp để dạy cho sinh viên về chữ tâm. Truyền cảm hứng để sinh viên làm nghề, theo nghề là trách nhiệm mà các thầy cô ngành điện ảnh dù bản thân họ đã không trở thành những nghệ sỹ lớn.
Charlie Nguyễn là người có ảnh hưởng tới tôi nhất – người mà tôi vừa có thể gọi là anh, nhiều lúc lại là thầy, là bạn. Anh ấy đã bền bỉ tiếp lửa, khơi dẫn và tạo điều kiện cho tôi tiếp cận những kiến thức hay và hiếm, chia sẻ cùng tôi những thông tin giá trị. Sự yêu nghề của Charlie kích hoạt lại máu lửa ở trong tôi những khoảng thời gian tôi rơi vào chán nản. Ngoài việc động viên, Charlie kéo tôi đi thử sức ở nhiều công việc khác nhau. Cách mà anh ấy tự học mỗi ngày, ghi nhận lại mọi thứ mới trong qui trình sản xuất của nước ngoài, dù chi tiết mới phát hiện ấy rất nhỏ, khiến cho tôi cảm thấy những kiến thức mình đang có thật chẳng đáng chi. Tôi luôn dặn mình phải trau dồi thêm. Dự án Em chưa 18 cũng là sự tin tưởng mà anh ấy dành cho tôi và ê-kíp tôi chọn.
 Có rất nhiều điều mà tôi không biết. Một dự án đầy tính trẻ trung, năng động sẽ cần cập nhật các xu hướng mới nhất, nên tôi có quá nhiều thứ phải học tập bổ sung từ các bạn trẻ. Thái độ học hỏi chân thành, tinh thần tiếp thu gương mẫu chính là một trong những điều giúp chúng tôi gắn kết các thành viên trong ê-kip lại trong suốt quá trình làm phim.
 Tôi luôn giao việc khó, khắt khe và đòi hỏi cao hơn với những bạn trẻ. Đặc biệt những bạn có tố chất, tiềm năng thì còn được “ưu đãi” nữa. Vì tương tự họ, tôi cũng từng được/bị dùng hình thức đó để trui rèn. Hãy tự hỏi tại sao lãnh đạo lại giao việc khó hơn cho mình mà không phải người khác. Khi nhìn lại thời gian, tâm huyết, công sức đã bỏ vào trong công việc, thử thách càng “khó nuốt”, mình càng tiến xa hơn.
 Muốn làm người quản lý thành công, trước hết hãy làm thợ cho thật giỏi. Việc đặt áp lực đúng chỗ, hiểu khó khăn riêng của từng vị trí khác nhau trong team là không hề đơn giản. Có khá nhiều mong muốn yêu cầu trong thực tế không thể áp dụng vì nhiều lý do. Nếu chưa từng trải qua vị trí của các nhân sự bên dưới, người  dẫn đường rất dễ bị sa vào hai chữ “áp đặt” trong các quyết định. Công việc First AD (phó đạo diễn) ngày trước cho tôi hiểu cảm giác cân bằng nhiều điều kiện, nguyện vọng… của nhiều nhóm người cùng một lúc khó khăn như thế nào.

BÀI: BÌNH BLUE – ẢNH: ALEX CUI

Đừng bỏ qua:

Bình luận