BẢO NAM – TÔI LUÔN VẬN ĐỘNG VÀ LIỀU

Bao Nam, người sáng lập Peony Home là một trong số những người kinh doanh ngành hàng trang trí xa xỉ thành công trên thị trường. Anh bắt đầu với một cửa hiệu nhỏ trong hẻm và giờ đang mơ về một thương hiệu quốc tế. Anh cho rằng nền tảng của cái đẹp chính là phải nắm được kiến thức cơ bản.

Nam3

Ngay cả bây giờ, tôi cũng chưa thật sự biết hết ước mơ của mình là gì. Tôi từng mơ ước mình có được một cửa hàng hoa/trang trí nghệ thuật thật đẹp như ở châu Âu tại Sài Gòn và tôi làm được điều đó… Tôi còn rất nhiều ước mơ khác và luôn cố gắng thực hiện chúng.
 Mẹ tôi tuy là chỉ buôn bán tạp hóa ở chợ nhưng rất có nguyên tắc trong công việc. Bà luôn lấy sự sạch sẽ gọn gàng làm tiêu chí hàng đầu, dù một ngày có mệt nhoài tới đâu thì khi đóng cửa, cửa hàng phải trở về gọn gàng và ngăn nắp. Điều này thật sự ám ảnh và dẫn lối cho tôi chinh phục những cái đẹp trong tâm trí. Tôi luôn cố gắng hoàn thành công việc vào cuối ngày và luôn bắt đầu ngày mới bằng những công việc mới.
Ba tôi là người Huế, gốc gác gia đình hoàng tộc nên mỗi bước đi, mỗi câu nói đều phải từ tốn và đặc biệt là trong cung cách ăn uống, tuy bình dị nhưng khi bày ra bàn thì phải đâu ra đó, nếu nấu món gì thì bắt buộc món đó phải có đầy đủ gia vị, phải bày biện đẹp mắt… Ba ảnh hưởng đến sự khó tính trong công việc hiện tại của tôi.
 Kinh doanh những sản phẩm trang trí theo mùa là một trong những lợi thế của tôi, nó bắt tôi luôn luôn cập nhật những trào lưu mới của thế giới. Vận động không ngừng là bí quyết của tôi.
Gu thẩm mỹ của người phương Tây hình thành bởi những kiến thức cơ bản, họ được học từ nhỏ bởi những hệ thống giáo dục cực kỳ phát triển và luôn đặt nghệ thuật lên hàng đầu. Nếu muốn học họ thì chắc không bao giờ hết. Tôi học họ phong cách làm việc chuyên nghiệp, sạch sẽ và luôn lấy yếu tố cơ bản để hình thành nên sự sáng tạo.


 Tôi có trong tay sự tư tin và 100% máu liều của nghệ sỹ. Khi làm dự án nào cũng vậy, nếu cứ đắn đo, suy nghĩ, sẽ mãi sống với nỗi lo. Hãy cố gắng hết mình, nếu thất bại thì cũng có bài học kinh nghiệm cho lần sau.
Thương hiệu Peony Home tiền thân chỉ là phần nhỏ của một cửa hiệu trong hẻm. Tại đó, chúng tôi kinh doanh và phát triển tập trung là các sản phẩm phụ kiện chủ lực bổ trợ cho ngành hoa. Sau đó, chúng tôi chìm đắm trong sự khó khăn bởi yếu tố chọn sai đối tượng khách hàng, tôi thua lỗ và nợ các nhà cung cấp ngày này qua ngày kia, đến lúc phải bán cả tiệm để trả tiền cho các nhà máy. Tôi quyết định dẹp bỏ và thanh lý giá gốc toàn bộ cửa hàng chỉ bằng một lời nhắn trên facebook. Rất nhiều người đã đến mua sản phẩm của chúng tôi. Họ bất ngờ tại sao lại có một cửa hàng kinh doanh những sản phẩm như vậy mà họ không hề hay biết?
 Sau thất bại, tôi và một người bạn đi hầu hết các cửa hàng bán đồ trang trí theo mùa tại châu Âu và cùng nhau ôm một giấc mộng lớn khi trở về Việt Nam. Với số vốn ít ỏi còn sót lại, chúng tôi thuê một cửa hàng ngay trung tâm và bắt tay vào thực hiện  bộ sưu tập dành cho mùa Thu. Và bạn thấy đó, giờ tôi vẫn đang nói chuyện về nó.
 Tâm lý người Việt sính ngoại, dân nhà giàu còn sính ngoại hơn. Thật ra đây là tâm lý chung của tất cả các khách hàng thuộc khu vực châu Á, chỉ ngoại trừ người Nhật. Đánh vào thị phần xa xỉ không phải là một trong những yếu tố hàng đầu của tôi, nhưng thật sự sau khi bạn ăn ngon, mặc đẹp, có điều kiện đi nhiều và trải nghiệm nhiều thì tự khắc bạn sẽ muốn có một ngôi nhà đẹp. Chúng tôi đang cố gắng hình thành nên một bộ phận khách hàng coi ngôi nhà mình như một cơ thể – mùa nào thì áo đó.
 Mơ về một thương hiệu quốc tế trong tương lai gần là giấc mộng lớn, nhưng tại sao ta lại không mơ? Tôi và toàn thể các nhân viên luôn cố gắng tạo ra quy trình hoàn chuẩn hơn từng ngày, tạo ra sự chuyên nghiệp trong cung cách phục vụ, tạo ra chất lượng và thiết kế ngày càng bắt mắt hơn… Nếu chưa biết về tôi, hãy đến hệ thống cửa hàng của tôi, bạn sẽ thấy cụm từ Made in Vietnam thiêng liêng đến thế nào.
Tôi tin vào tiền kiếp. Kiếp này, tôi được sống và cống hiến với sở thích, niềm đam mê là hạnh phúc. Ngoài công việc, tôi luôn cố gắng chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh.
 Điều khiến tôi trăn trở nhất lúc này là sự đam mê nghệ thuật trong giới trẻ và tương lai đất nước. Hiện nay có quá ít những trường dạy về nghệ thuật, quá ít các tổ chức, các cuộc thi giao lưu về nghệ thuật. Nghệ thuật là cái gì đó rất mơ hồ, các người thợ thủ công cứ mãi làm những điều lặp lại… Đến các cửa hàng lưu niệm cho du khách, bạn mới có thể cảm thấy mẫu mã nghèo nàn đến mức nào. 10 cửa hàng như một và họ cạnh tranh nhau chỉ bởi giá bán chứ không phải bởi mẫu mã.
 Theo tôi, hãy cho nhiều hơn các môn học về nghệ thuật vào trường học, tạo điều kiện nghệ thuật phát triển… Khi có kiến thức về nghệ thuật thì người dân đều muốn sống trong một môi trường đẹp. Việc này sẽ nhân rộng và tự khắc nó sẽ tự điều chỉnh lối sống và quang cảnh quanh ta.
 Đối với tôi tiền bạc chỉ là thứ trao đổi để mình sở hữu thứ mình thích. Tất nhiên, tiền đóng vai trò lớn trong cuộc sống mỗi người. Tôi quan tâm đến cách kiếm tiền, lối sống khi có tiền và không có tiền. Từ lúc còn sinh viên đến giờ, khi có thật nhiều tiền, tôi vẫn đi cắt tóc tại một tiệm từ lúc chưa có tiền, vẫn ăn tô bún bò tại nơi mà tôi yêu thích.
 Tôi còn niềm đam mê sưu tập tranh nghệ thuật, thưởng trà bên bức tranh cùng mùi thơm của loại nến mà mình yêu thích. Đó là năng lượng cho những ngày làm việc tiếp theo.


Bộ phim tôi yêu thích nhất là Hoàng Kim Giáp của đạo diễn Trương Nghệ Mưu, cuốn sách mà tôi yêu thích đó là Trí tuệ Do Thái.
Theo tôi bản lĩnh lớn nhất của người đàn ông là biết mình đang ở đâu, mình thuộc vị trí nào, tầng lớp nào, năng lực như thế nào trong cuộc sống này. Để từ đó có thể nhìn thấy từ trong tâm hồn mình cần thay đổi những gì để đạt được thứ mà mình mong muốn.
 Thành công lớn nhất của tôi là thoát ra khỏi cái tôi tự kiêu của mình, nhìn nhận thất bại khi luôn cho suy nghĩ của mình là đúng. Bước ra khỏi nó và làm lại từ đầu.
 Niềm tin lớn nhất trong tôi là sự trải nghiệm. Tôi luôn muốn học hỏi và tin tưởng bản thân mình từ những quyết định và thử thách mới.

 Nếu cho tôi được lựa chọn lại lần nữa tôi mơ mình sẽ là một nhà thực vật học. Tôi mong muốn mọi người và trong đó có chính tôi sẽ được sống ở một nơi thật hiện đại và có rất nhiều cây cối bao quanh mình.

BÀI: NGUYỄN HẬU

Đừng bỏ qua:

Bình luận