Ca sỹ Nam Khánh: Nghệ sỹ thực thụ phải biết tự trọng

Ca sỹ Nam Khánh, giọng ca Sài Gòn 39 tuổi là một trong những ca sỹ có uy tín chuyên môn trên thị trường âm nhạc Việt Nam. Dự án musical Chuyện tình nàng Giáng Hương mà anh tham gia được đánh giá cao

ca-sy-nam-khanh-hinh-anh

> Tôi nhớ hồi nhỏ, tôi chưa bao giờ được hỏi rằng “lớn lên con muốn làm gì hay con sẽ trở thành ai”. Có lẽ vào thời điểm khó khăn đó (khi đất nước vừa thống nhất) mọi người bị chi phối bởi những suy nghĩ kiểu như phải ổn định cuộc sống như thế nào, phải làm gì để lo cho gia đình đủ ăn, đủ mặc. Tôi chỉ biết là phải học, học nữa, học chăm chỉ cho dù là học văn hóa hay học nhạc.

> AC&M là một giai đoạn trong sự nghiệp của tôi. Tôi cảm thấy rất may mắn khi gặp được những người bạn cùng chí hướng vào đúng thời điểm. Nhưng cuộc đời của một nghệ sỹ có nhiều giai đoạn, phải luôn tiến về phía trước. Hiện tại tôi không chỉ là ca sỹ mà còn là thầy giáo dạy hát và có đôi khi còn là giám khảo nữa.

> Hội nhập là xu thế tất yếu của cuộc sống khi mà thế giới trở nên phẳng hơn. Nhờ có Internet mà mọi người xích lại gần nhau hơn, “nhìn và nghe nhau” rõ hơn và với những nghệ sỹ thực sự- những người luôn muốn tìm tòi cái mới – việc tìm thấy những “điều mới” từ những người “hàng xóm” rồi biến những điều ấy thành cái của mình nhằm tạo nên một nét riêng độc đáo, từ đó khẳng định chỗ đứng của mình trong lòng khán giả. Đó chính là con đường mà họ phải đi nếu muốn tồn tại trong thị trường âm nhạc hiện nay.

> Nếu anh không thay đổi, không thu nạp thêm những cái mới thì anh sẽ bị đào thải từ từ, nhưng nếu anh không có cái chất riêng của mình, chỉ là bản sao của người khác thì anh còn bị đào thải nhanh hơn nữa. Người nghệ sỹ muốn có chỗ đứng trong lòng khán giả thì phải có cái hay riêng của mình và cao hơn một chút là muốn làm nghề lâu dài thì phải thường xuyên tự làm mới mình một cách có chọn lọc.

> Nhu cầu thưởng thức nghệ thuật của công chúng ngày càng cao là một điều đáng mừng. Nó chứng tỏ rằng dân trí ngày một cao hơn, việc đó làm cho các nghệ sỹ – những người sinh ra là để phục vụ – bắt buộc phải thay đổi nếu muốn tồn tại. Để thay đổi mà không đánh mất chính mình thì cần phải có bản lĩnh. Nhưng đâu phải bất cứ nghệ sỹ nào cũng có bản lĩnh, sẽ có những người không đủ tự tin vào bản thân, hoặc không đủ trình độ và hiểu biết để tự thay đổi mình. Khi đó họ sẽ đi con đường ngắn nhất và dễ dàng nhất là bắt chước một hình mẫu nào đó mà số đông khán giả đang ưa chuộng. Từ đó dẫn đến trào lưu Tây hóa, Hàn hóa, Mỹ hóa…. Những trào lưu văn hoá này đem lại những điều mới mẻ và hấp dẫn cho cả khán giả cũng như là nghệ sỹ biểu diễn, nhưng bên cạnh đó, nó cũng đem đến những điều chưa và thậm chí là không phù hợp với văn hóa Việt Nam. Cho nên nghệ sỹ có lòng tự trọng, tự tôn dân tộc thì cần phải cẩn thận chọn lựa những cái mới phù hợp với mình và văn hóa dân tộc. Cái gì cũng ăn thì sẽ bị bội thực hoặc tệ hơn là trúng độc.

> Là người Việt Nam, đương nhiên tôi có một sự hãnh diện về văn hóa dân tộc, không chỉ là bề dày về lịch sử mà còn là sự phong phú đa dạng về các thể loại trình diễn nghệ thuật. Ví dụ, ai cũng biết nhạc rap của Mỹ là một thể loại trình diễn mới xuất hiện vài năm gần đây. Trong văn hóa Việt Nam cũng có thể loại tương tự đó là đọc vè nhưng đã xuất hiện từ trước đó rất lâu. Hay như thế giới có thể loại nhạc kịch thì Việt Nam cũng có cải lương, thế giới có hòa tấu giao hưởng thì Việt Nam có nhã nhạc cung đình. Chúng ta có nền văn hóa đa dạng và phong phú đủ để tự hào đó chứ?

ca-sy-nam-khanh-hinh-anh 2

> Khi tham dự nhạc kịch Chuyện tình nàng Giáng Hương, cảm nghĩ đầu tiên của tôi đó chính là háo hức. Háo hức vì được tham gia vở nhạc kịch thuần Việt đầu tiên được quảng bá khá mạnh, khá rộng bởi một ekip chuyên nghiệp. Háo hức vì được tham gia trọn vẹn một vở nhạc kịch mà không phải chỉ là những trích đoạn. Hơn cả, tôi còn háo hức vì được thử sức và khám phá những điều mới mẻ.

> Khi được mời tham gia vở musical này, áp lực lại không phải đến từ việc là “người tiên phong” mà áp lực lại đến từ việc phải làm sao chu toàn việc vừa phải tập luyện và biểu diễn thật tốt nhưng vẫn phải lo lắng và chăm sóc cho gia đình nhỏ của mình. Cả hai việc này đều tốn rất nhiều thời gian. Hiện tại thì thời gian dành cho nghỉ ngơi của riêng tôi là một điều hơi xa xỉ nhưng tôi lại thấy hạnh phúc với điều này (vì biết có nhiều người muốn như vậy mà không được). Còn trong cái nghề “làm dâu trăm họ” này mà bị soi là bình thường. Việc anh không bị soi xét theo khía cạnh nào đó là anh chẳng có gì hay để khán giả xem, nghe hay bình luận thì đó là sự bất hạnh đấy.

> Tôi không suy nghĩ hay cân nhắc quá nhiều về việc nếu mình không làm thì ai sẽ làm mà chỉ đơn giản đó là công việc yêu thích của mình nên khi có cơ hội thì đừng bỏ qua.

> Bản lĩnh lớn nhất của đàn ông là sống có trách nhiệm. Bản lĩnh của nghệ sỹ thực thụ là biết tự trọng.

> Cho đến giờ này thì tôi tự thấy mình vẫn là người đàn ông của gia đình, vẫn luôn cố gắng thật tốt trong việc chăm sóc vợ, con trai lớn và bé trai nhỏ mới được năm tháng tuổi như thế có thể xem là hạnh phúc không nhỉ?

> Nhiều cái xấu, cái không đẹp đang lan nhanh ngoài xã hội. Tôi nghĩ, chúng ta hãy luôn cố gắng làm điều tốt nhất cho mình và cho mọi người, đồng thời cũng trang bị và cập nhật thường xuyên thông tin mới, kiến thức mới cùng những kỹ năng mềm để có thể tự bảo vệ mình.

> Bài học lớn nhất tôi học từ cuộc đời là sự kiên trì và phải biết nắm lấy những cái thuộc về mình. Hạnh phúc là do mình phải biết tự nắm lấy thật chặt.

> Thất bại mà tôi nhớ nhất chính là thi rớt cuộc thi Tiếng hát truyền hình TP Hồ Chí Minh năm 1997. Nhưng dẫu sao, tôi cũng luôn cảm ơn những vấp váp mà cuộc đời cho tôi.

> Bây giờ ước mơ của tôi là có đủ sức khỏe để có thể thực hiện hết những dự định của mình. Tôi đang có nhiều dự định lắm mà trước mắt là phải diễn thật tốt vai Từ Thức trong vở Chuyện tình nàng Giáng Hương.

BÀI: NGUYỄN HẬU

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận