Chris Evans – Ngôi sao điện ảnh liều lĩnh

Sau khi hóa thân thành công vào vai nhân vật Captain America, Chris Evans đã trở thành một trong những ngôi sao sáng giá nhất Hollywood. Tuy nhiên, hôm nay anh lại rủ tôi đi nhảy dù. Điều gì đã khiến anh làm như vậy?

Chris

Trong chuyến đi nhảy dù của Evans và tôi hôm ấy, còn có nhiều nhóm người khác tham gia. Một nhóm lính đặc công người Canada sẽ nhảy đầu tiên. Khi máy bay đưa chúng tôi đến độ cao hơn 2.400m thì cửa sau liền mở ra. Hôm nay thời tiết ở vùng quê phía Nam California khá ấm áp, nhưng trên cao khác hẳn. Không khí lạnh và những cơn gió dồn dập tràn ngập khoang máy bay. Tám tay lính đặc công trong trang phục rằn ri màu đỏ và đen lần lượt nhảy ra. Với họ, những chuyến đi nhảy dù không khác gì một bài tập đơn giản, cho nên chẳng mấy chốc, đám lính đã biến mất khỏi máy bay. Gã cuối cùng cao khủng khiếp, tóc húi cua và để ria mép. Trước khi nhảy, hắn còn quay lại cười với chúng tôi, có lẽ để mỉa mai bọn tôi là hai thằng chết nhát.
Một lúc sau, khi chiếc phi cơ bay lên độ cao 3.000m, một cặp tình nhân người Trung Đông, khoảng hơn 30 tuổi, thực hiện lượt nhảy tiếp theo. Họ không chần chờ, e ngại, mà nhảy rất gọn gàng. Có vẻ môn thể thao mạo hiểm này hợp với tính cách và sở thích của họ. Tuy nhiên, tôi vẫn không thể hiểu được vì sao đôi tình nhân ấy lại có thể nhảy nhẹ nhàng như thế. Phải chăng, họ muốn nhanh chóng làm cho xong để về khách sạn âu yếm nhau? Cặp tình nhân giơ ngón tay cái về phía chúng tôi như để chúc may mắn rồi biến mất.
Cứ như vậy, máy bay dần đạt độ cao 3.800m và đó cũng là lượt nhảy của chúng tôi. Hầu như ai cũng biết đến Chris Evans qua vai siêu anh hùng Captain Amrica trong các phim Captain America và The Avengers. Kể từ phim đầu tiên năm 2011, năm phim trong xê-ri này đã thu về hơn 4 tỷ đô-la Mỹ.
Trên máy bay lúc này chỉ còn Evans, tôi và bốn nhân viên của công ty tổ chức. Do tiếng ồn khủng khiếp phát ra từ đôi cánh quạt máy bay, một nhân viên phải hét thật lớn: “Ai trong hai người sẽ nhảy trước?”
Evans và tôi ngồi ở hai băng ghế đối diện nhau, không ai nói tiếng nào. Chúng tôi nhìn tôi nhau trong im lặng. Tôi sợ run cả lên và cảm thấy như đang nuốt một con chuột còn sống vào bụng vậy. Trong khi đó, Evans vẫn điềm tĩnh và khẽ mỉm cười như nhân vật Captain America.
Trước khi lên máy bay tham gia buổi nhảy dù, Evans kể: “Tối hôm qua, khi đang nằm trên giường và chuẩn bị đi ngủ, tôi chợt có linh cảm không lành rằng dù của tôi sẽ không bung ra được”.
Còn bây giờ thì sao?
“Phải chờ đến phút cuối mới biết được. Anh có thể sẽ ngất đi vì sợ hoặc tỉnh như sáo trong suốt cú rơi định mệnh ấy, rồi thế giới tối sầm lại. Tôi có nên nhắm mắt lại không? Tôi rất mong có được kết thúc thật nhanh gọn nếu tai nạn xảy ra. Nhưng rồi, tôi lại nghĩ, nếu đã quyết định nhảy dù thì phải tin rằng bất trắc sẽ không xảy ra. Phải thật tự tin và tận hưởng sự phấn khích khi nhảy khỏi máy bay”. Sau đó, Evans còn tiết lộ đã tìm hiểu tỷ lệ tai nạn khi nhảy dù trên Internet. “Tỷ lệ tai nạn xảy ra rất, rất thấp: 6 trường hợp trong 1 triệu cú nhảy. Vì thế tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ an toàn vượt qua cú nhảy lần này”.
Người nhân viên hỏi chúng tôi thêm lần nữa: “Ai sẽ nhảy trước?”.
Tôi và Evans lại nhìn nhau, không nói lời nào. Bụng dạ tôi quặn lên từng cơn vì sợ.
Chúng tôi nhìn nhau thêm lần nữa.
Thế rồi một nhân viên khác hét lên: “Vụ nhảy dù này là ý tưởng của ai?”

Một câu hỏi xuất sắc!
Tôi cũng đã hỏi Chris Evans câu này khi đến nhà anh vào buổi chiều trước hôm nhảy dù. Nằm trên một đỉnh đồi ở khu Hollywood Hills (California, Mỹ), ngôi nhà có thiết kế đương đại tân kỳ, xung quanh là một khu vườn kiểu Nhật Bản. Khi đến đây, bạn có cảm giác như đang bước vào một thiền viện biệt lập mang phong cách Los Angeles. Thậm chí, bậc tam cấp trước cổng cũng có một bức tượng Phật.
Người đàn ông mở cửa mặc quần jeans, áo thun, đi giày Nike và đội chiếc mũ lưỡi trai có logo NASA. Bộ râu quai nón của anh ta rậm rạp đến mức bạn sẽ không nghĩ mình đang đối diện với nam diễn viên thủ vai một siêu anh hùng trẻ trung, thu hút. Cái bắt tay của chúng tôi ở bậc thềm trước cổng bị cắt ngang khi chú chó cưng của Evans lao như bay vào dưới bụng tôi. Anh ái ngại xin lỗi vì cú tấn công bất ngờ của chú chó.
Sau đó, chúng tôi hàn huyên với nhau về nhiều thứ. Chris Evans lớn lên trong một gia đình ở ngoại ô thành phố Boston (Massachusetts, Mỹ), cha làm nha sỹ, mẹ điều hành một nhà hát cộng đồng. Một điểm đáng quan tâm là Evans rất hâm mộ đội bóng bầu dục New England Patriots. Chúng tôi hẹn nhau chỉ vài ngày trước trận chung kết giải Vô địch Bóng bầu dục Mỹ lần thứ 51 (Super Bowl LI) giữa hai đội New England Patriots và Atlanta Falcons. Dường như tâm trí Evans chỉ còn có sự kiện ấy: Anh rất đứng lên nhảy múa khi nhắc đến nó. Chắc chắn Evans sẽ đến Houston để tận mắt theo dõi trận đấu này.
Chris Evans sẽ không tham gia hội các sao Hollywood gốc Boston đi xem Super Bowl LI như Mark Wahlberg, Matt Damon và Ben Affleck. Sự thật là anh chưa bao giờ gặp Matt Damon và chỉ chạm mặt Mark Wahlberg một lần trong một sự kiện của đội New England Patriots vài năm trước. Tuy nhiên, Evans đã tự làm bẽ mặt mình khi gặp Affleck.
Khoảng năm 2006, Chris Evans từng gặp Ben Affleck để bàn về bộ phim Gone Baby Gone do Ben đạo diễn. Evans đi dọc một hành lang dài để tìm đến phòng họp. Khi đi ngang một văn phòng để cửa mở, anh nghe Ben Affleck hét lên bằng giọng tiếng Anh đậm chất Boston: “Cuối cùng thì cậu cũng đến”.
Lúc bấy giờ, Chris Evans đã nổi tiếng với vai siêu anh hùng Human Torch (còn gọi là Johny Storm) trong phim Fantastic Four (2005). Dù đã trở thành sao Hollywood, Evans vẫn thấy bối rối khi gặp Affleck. “Câu đầu tiên tôi nói với Affleck là: “Không biết tôi đậu xe đúng chỗ hay không nữa”. Anh ta hỏi: “Cậu đậu ở đâu vậy?” – “Ở cột đồng hồ tính giờ” – “Thế cậu bỏ tiền vào đó chưa?” – “Bỏ rồi” – “Vậy là ổn rồi. Tôi nghĩ chẳng có vấn đề gì đâu”. Lúc đó, tôi nghĩ rằng Affleck là một diễn viên cực kỳ tài năng, nên tôi bị choáng khi gặp mặt”, Evans nhớ lại. Anh không nhận được vai diễn nào sau buổi họp.
Lại nói về trận chung kết Super Bowl LI. Chris Evans sẽ đi xem trận đấu với em trai và ba người bạn chí cốt. Cũng như những fan hâm mộ cuồng nhiệt khác của đội New England Patriots, Chris Evans rất ghét Ủy viên (CEO) của NFL (Giải Bóng bầu dục Quốc gia Mỹ), Roger Goodell, vì ông này đã treo giò cầu thủ Tom Brady vì vụ bê bối Deflategate xảy ra mấy năm trước. Khi lấy hai lon bia từ trong cái tủ lạnh gần như trống không, Evans nói: “Tôi chỉ muốn chứng kiến cảnh Roger Goodell trao cúp vô địch cho Brady. Lão già ấy đúng là dở hơi”.
Phòng khách nhà Evans không trưng bày bất kỳ thứ gì liên quan đến Captain America. Căn phòng có thiết kế mở thông thoáng, sơn màu nâu đất. Mấy cái bàn rất tao nhã, có lẽ được làm từ gỗ tái chế. Cửa kính mở ra khu vườn sau nhà với tầm nhìn tuyệt đẹp xuống khu vực Hollywood Hills. Chúng tôi mỗi người nằm trên một chiếc trường kỷ trong phòng. Câu hỏi đầu tiên: “Ai là người đã nghĩ ra ý tưởng đi nhảy dù?”. Ai cũng  hiểu ý nghĩa thực sự của nó: Tại sao anh lại muốn đi nhảy dù? Evans vừa khui lon bia vừa đáp: “À. Tôi cũng chẳng biết nữa”.
Khi ngã lưng trên chiếc trường kỷ, Evans chợt rên lên. Anh bị đau nhức khắp người vì phải bắt đầu chế độ tập thể dục mỗi ngày nhằm lấy lại vóc dáng cho hai tập phim Captain America tiếp theo. Hai bộ phim đã bắt đầu quay vào tháng Tư năm nay. Sau hai tập phim này, anh sẽ không còn diện bộ trang phục đặc trưng màu đỏ, trắng và xanh nữa, vì hợp đồng với hãng phim đã hết.
Vào năm 2010, Marvel muốn ký một hợp đồng chín phim với Evans, nhưng anh nhất quyết không ký hơn sáu phim. Ai cũng cho rằng như vậy khác nào “chê tiền”, nhưng Evans nghĩ khác.
Trung bình mỗi phim của hãng Marvel quay mất năm tháng. Nếu tính cả thời gian quảng bá phim, diễn viên sẽ mất rất nhiều thời gian. Evans hiểu rất rõ rằng, khi nào còn đóng vai Captain America, anh khó lòng tham gia những dự án khác. Evans muốn lấn sân sang lĩnh vực đạo diễn hoặc đóng những loại nhân vật đa dạng và đời thường hơn. Vai chính của anh trong phim Gifted, ra rạp trong hè này, là một ví dụ điển hình.
Kịch bản của bộ phim đã khiến Evans xúc động đến rơi nước mắt. Anh đã cố gắng sắp xếp lịch làm việc giữa hai phim Captain America và Avengers để tham gia dự án này.
Trong phim Gifted, Chris Evans vào vai Frank Adler, một thợ sửa động cơ tàu thủy độc thân ở bang Florida. Sau một loạt những biến cố trong đời, Adler trở thành người giám hộ cho Mary, cô cháu gái có chỉ số thông minh bằng nhà khoa học Einstein. Anh biết cháu mình là một thiên tài và tìm mọi cách để giấu mọi người xung quanh. Adler làm như vậy vì trong những biến cố trước đó, anh từng chứng kiến hậu quả mà những đứa trẻ thông minh phải gánh chịu khi bị ép học quá nhiều thứ trong thời gian ngắn. Rồi nhân vật cô giáo của Mary xuất hiện và kéo theo đó là cuộc chiến giành quyền nuôi dạy đứa trẻ thiên tài.
Trong một trường đoạn của bộ phim, khi mọi việc diễn ra không như ý muốn của Frank, anh đã cay đắng gọi chính mình là một “người hùng bất lực”. Evans nói rằng cảnh phim đó không hề làm anh so sánh siêu anh hùng Steve Rogers (tên thật của Captain America) với người hùng đời thường Frank Adler. Tuy nhiên, do tôi mở lời nên anh quyết định giải thích cho rõ: “Steve Rogers diện quần áo màu mè trong một bộ phim kinh phí khủng, nhưng nhân vật đó không có gì là chất. Xem xong phim, không biết anh này là người như thế nào. Ngược lại, Frank Adler làm tôi thích thú khi được hóa thân thành một người dễ đồng cảm. Tôi nhớ nữ minh tinh Julianne Moore từng nói: “Khán giả không đến rạp để xem diễn viên. Họ đến rạp đến xem chính mình”. Frank Adler có nét tương đồng với rất nhiều khán giả. Họ sẽ dễ dàng đồng cảm với Frank Adler hơn là Steve Rogers”.

Dodge là tên chú chó cưng của Chris Evans.
Lúc nãy, nó đã xông ra tấn công kẻ lạ mặt để bảo vệ chủ, nhưng giờ nó lại “trở mặt” nũng nịu, làm thân với người viết. Evans nhận nuôi Dodger khi tham gia bộ phim Gifted – một trong những cảnh cuối phim được quay tại một trung tâm chăm sóc thú vật bị bỏ rơi ở bang Georgia. Sau khi chú chó cưng trước đây chết vào năm 2012, anh luôn muốn nuôi một con khác. Khi đi dạo giữa những dãy chuồng thú vật, Evans nhìn thấy một chú chó đứng quẫy đuôi như muốn nói rằng nó chắc chắn thuộc về anh.
Một fan hâm mộ thể thao cuồng nhiệt gốc Boston sẽ không đặt tên chú chó cưng của mình là Dodger (Dodgers là tên một đội bóng chày ở Los Angeles). Bạn bè ở quê nhà đã phàn nàn Evans rất nhiều lần về cái tên ấy. Nguồn gốc thật của cái tên là lúc còn bé, Evans rất thích xem bộ phim hoạt hình Oliver & Company của hãng Disney và yêu thích nhất nhân vật Dodger. Anh cũng đã nghĩ tới rất nhiều cái tên khác vì đoán trước phản ứng tiêu cực của bạn bè: “Tôi từng gọi con chó là Doorknob trong khoảng một tháng”. Cuối cùng, mẹ Evans đã khuyên anh nên đặt tên chú chó theo ý muốn bản thân.
Trong lúc Chris Evans thực hiện những cảnh quay cuối cùng cho bộ phim Gifted và quay về Los Angeles với Dodger, chiến dịch tranh cử tổng thống Mỹ 2016 vẫn diễn ra sôi nổi. Không ai, kể cả Evans, nghĩ rằng Donald Trump sẽ giành chiến thắng. Thậm chí đến tận bây giờ, anh vẫn không tin được điều đó.
“Tôi vô cùng tức tối và giận dữ khi biết kết quả bầu cử. Không thể tin được! Người ta bầu cho Trump vì ông này giỏi đỗ lỗi cho người khác, giỏi giả vờ bực tức. Nhiều cử tri chỉ thích bầu những người ghét chính phủ vào trong chính phủ. Họ muốn tạo ra những cuộc cải cách mặc dù không hiểu chút gì về thực tế. Những tay như Steve Bannon không nên dính đến chuyện chính trị”, anh chia sẻ.
Evans đã, đang và sẽ tiếp tục thể hiện quan điểm chính trị của mình thông qua mạng xã hội Twitter. Anh đã khuyên Donald Trump ngừng nói dối trong một tweet. Gần đây, Evans đã khiến Twitter dậy sóng khi tranh luận với David Duke, cựu lãnh đạo KKK (một phong trào cực đoan chống người da màu), về việc Donald Trump chọn Jeff Sessions làm Bộ trưởng bộ Tư pháp. David cáo buộc Evans là một kẻ ghét người Do Thái dù không có bất kỳ chứng cứ nào. Trái lại, Evans khuyến khích David thử mở lòng và yêu thương mọi người: “Tình thương mạnh mẽ hơn sự thù hận. Nó giúp gắn kết mọi người lại với nhau. Tôi tin chắc rằng trong con người ông vẫn có tình thương đang ẩn giấu phía sau sự giận dữ và sợ hãi”.
Nhiều nhà cố vấn đã nhắc nhở Evans  rằng
việc thể hiện rõ ràng và công khai quan điểm chính trị trên mạng xã hội có thể ảnh hưởng tiêu cực đến sự nghiệp điện ảnh của anh. Evans giải thích: “Đúng là tôi đang hoạt động trong một lĩnh vực cần phải lấy lòng tất cả mọi người nhằm bán được nhiều vé xem phim. Tuy nhiên, tôi sẽ cảm thấy xấu hổ với chính mình nếu không dám nói lên điều mình tin là đúng và cần làm. Tôi nghĩ vấn đề là cách diễn đạt thôi. Ai cũng có quyền phản bác ý kiến của người khác. Nếu nói lên quan điểm của mình khiến một số khán giả không muốn xem phim do tôi đóng, tôi cũng chấp nhận”.
Sau khi nói về Donald Trump, Steve Bannon và những vấn đề chính trị, Evans ngồi dậy, đi ra phía thềm nhà. “Nhiều người cho rằng giữa lúc tình hình xã hội rối ren như hiện nay, chúng ta phải lên tiếng chống lại cái xấu. Tuy nhiên, tôi lại nghĩ đây là lúc chúng ta cần phải thật bình tĩnh, bởi không phải ai bỏ phiếu cho Donald Trump cũng mù quáng và xấu xa. Có rất nhiều người đứng trong “vùng xám” giữa hai phe phái chính trị. Chúng ta không thể làm họ mất niềm tin vào thiện căn. Rao giảng những thứ giáo điều sẽ không bao giờ làm họ thay đổi quan điểm”.

Từ khi còn học cấp Ba, Evans đã hiểu rõ sở thích của mình và liên tục diễn xuất ở trường và ở nhà hát do mẹ điều hành: “Ít ai trên đời có thể tham gia vào một vở diễn và xuất hiện trong đêm công diễn ra mắt khi mới 13 tuổi. Không có đứa bạn học nào của tôi có được trải nghiệm đó. “Hôm nay tao không qua nhà mày chơi và ngủ lại qua đêm được rồi. Tao bận tham gia buổi công diễn vở kịch mới”, tôi hay bảo với tụi nó như vậy”.
Năm lớp 11, Evans đóng một trong hai vai chính trong vở kịch Fallen Star. Ở thời điểm đó, anh đã có kinh nghiệm hơn 20 vở, nên việc chuẩn bị chỉ là học thuộc lời thoại và diễn thử vài lần với những diễn viên khác. Nhưng trong Fallen Star, Evans và bạn diễn tập dợt những đoạn đối thoại với nhau suốt hàng giờ liền, từ đêm này sang đêm khác.
Fallen Star là câu chuyện về hai người bạn – một trong hai người vừa qua đời. Vở kịch mở màn bằng cảnh một nhân vật trở về sau tang lễ và thấy hồn ma của người bạn xấu số trong nhà mình. Evans thủ vai hồn ma. Khi đang chờ đến lượt diễn ở sau hậu trường, Evans không thể nhớ hết lời thoại nhưng đã nắm được cảm xúc và những câu quan trọng. “Khi đứng trên sân khấu, tôi vẫn đọc lời thoại trôi chảy, không phải vì đã thuộc lòng, mà là vì tôi cảm nhận sâu sắc vở kịch”.
Vở kịch đã tạo ra ấn tượng sâu sắc trong lòng Evans. Anh đã bị nghiệp diễn hớp hồn và muốn tham gia nhiều loại hình diễn xuất chuyên nghiệp khác nhau hơn nữa. Evans muốn dấn thân vào điện ảnh, vì ở đó, anh chỉ việc chú tâm diễn mà không cần quan tâm đến những hạn chế của sàn diễn. Trong một vở kịch, diễn viên phải chịu sự giới hạn của sân khấu.
Một diễn viên truyền hình quen thân với gia đình Evans khuyên rằng nếu muốn làm việc ở Hollywood, cần có một công ty quản lý làm đại diện. Cuối năm lớp 11, Evans đưa ra một đề nghị với cha mẹ mình: Nếu được một công ty tuyển chọn diễn viên ở New York nhận làm nhân viên thực tập, anh sẽ chuyển đến New York sống và cha mẹ sẽ lo chi phí thuê nhà. Cha mẹ anh đồng ý. Evans sớm được nhận vào làm việc ở công ty của Bonnie Finnegan, nhà sản xuất chương trình truyền hình Spin City vào thời đó.
Evans chọn công việc ở một công ty tuyển chọn diễn viên vì nghĩ mình sẽ có cơ hội làm quen với những công ty quản lý khác khi họ tìm kiếm diễn viên.
Năm đó, Chris Evans chỉ mới 16 tuổi.
Khi làm cho Finnegan, Evans nhận điện thoại và sắp xếp thời gian cho những buổi thử vai. Đến cuối mùa hè, anh chọn ra ba công ty quản lý mà mình có mối quan hệ tốt nhất và đề nghị họ cho anh năm phút để thể hiện khả năng. Cả ba công ty đều đồng ý. Sau buổi thử tài, cả ba đều nhận ra tài năng của Evans.
Cuối cùng, Evans chọn công ty Bret Adams, theo lời khuyên của Finnegan. Bret Adams mời anh thử vai ở New York vào tháng 1 (mùa thử nghiệm chương trình truyền hình mới). Khi quay về quê nhà, Evans đăng ký học nhiều môn hơn trong suốt học kỳ đầu của năm lớp 12 để tốt nghiệp sớm. Quay lại New York, anh thuê lại căn hộ tồi tàn mà mình từng ở và tiếp tục làm thực tập cho Bonnie Finnegan. Qua công ty Bret Adams, Evans tham gia tập đầu tiên của bộ phim truyền hình Opposite Sex và nhanh chóng nhận được tin tốt: Opposite Sex đã được quyết định đầu tư sản xuất và sẽ bắt đầu bấm máy vào mùa thu năm đó.
Evans nhớ lại: “Trước khi đến Los Angeles vào tháng 8, tôi về nhà ở Boston. Suốt mùa xuân năm đó, tôi ngủ đến tận trưa, rồi đi bộ đến trường để tụ tập và hút thuốc với mấy đứa bạn. Tôi cũng vĩnh biệt đời “trai tân” vào năm đó. 1999 là năm tuyệt vời nhất trong đời tôi”.
Nhưng đời có nhiều chuyện không ai đoán trước được.
Đến Los Angeles làm việc chưa đầy một tháng thì tin cha mẹ ly hôn ập đến – Evans chưa từng nghĩ chuyện này có thể xảy ra.
Gia đình, tình yêu và đấu tranh với nghịch cảnh chính cũng một số những yếu tố thu hút Evans tham gia vào phim Gifted.
“Tôi gắn bó mật thiết với gia đình và luôn trân trọng mối giao kết đó. Tôi rất thích những câu chuyện về một người xem trọng gia đình hơn chính mình. Đó là một nỗ lực, hy sinh đáng quý. Trái với bạn bè, không ai có thể chọn được gia đình. Ở Los Angeles, tôi đã chứng kiến bạn bè chỉ vì cái tôi mà trở mặt với nhau khi tình cảm giữa họ bị thử thách. Dù vậy, tình bạn cũng đơn giản, nếu không còn hợp tính, ai cũng có thể buông tay. Ngược lại, gia đình mãi mãi là gia đình, cho dù có chuyện gì đi chăng nữa. Không có mâu thuẫn lớn đã khó, làm sao cho người thân vui vẻ, gia đình hòa thuận còn khó hơn nữa. Để đạt được điều đó, mỗi người cần phải cố gắng hết sức và đầu tư rất nhiều tâm trí. Đó chính là giá trị cốt lõi của gia đình tôi”.

Trở lại với thực tại khi Chris Evans và người viết đang chuẩn bị nhảy khỏi máy bay
“Tôi muốn xem anh nhảy trước”, Evans hét lớn.
Dĩ nhiên là anh muốn thế rồi!
Tương tự những trung tâm tổ chức nhảy dù uy tín (và hợp pháp) khác, Skydive Perris không chỉ gắn một bộ dù vào lưng khách hàng rồi đạp họ khỏi máy bay. Đầu tiên, công ty tổ chức huấn luyện căn bản cấp tốc cho bạn. Sau đó, khách hàng phải ký các văn bản pháp lý cần thiết.
Có lẽ bạn đang thắc mắc vì sao hãng phim đồng ý cho Chris Evans nhảy dù. Anh là diễn viên chính của hai bộ phim đang quay trong loạt phim bom tấn với doanh thu hàng tỷ đô-la Mỹ. Nguy cơ tai nạn rất thấp, nhưng không phải không có.
“Mấy hãng phim có đủ thứ chính sách bảo hiểm tai nạn điên rồ. Tôi nghĩ họ đã bảo hiểm cho trường hợp tôi bị kiến cắn chết hay gì đó. Nhưng nếu tôi xui xẻo tiêu đời thì họ làm được gì nào? Kiện gia đình tôi sao? Họ sẽ tìm một diễn viên khác thay thế với thù lao thấp hơn và tiết kiệm được khối tiền”, Evans giải thích trước khi lên máy bay.
Đây không phải là lần đầu tiên Evans nhảy dù. Anh đã chơi trò này cùng bạn gái cũ một lấn. Chris Evans và Jessica Biel từng hẹn hò với nhau trong khoảng thời gian 2001–2006. Họ cùng đi nhảy dù khi Biel nảy ra ý tưởng lạ lùng đó vào một dịp lễ tình nhân Valentine.
Bây giờ, giới truyền thông hiện đang đưa tin Evans hẹn hò với bạn diễn trong phim Gifted, Jenny Slate (người thủ vai cô giáo của Mary). “Tôi không trả lời những câu hỏi như vậy”, Evans đáp với một chút cay đắng trong giọng nói.
Chúng tôi mở rộng chủ đề sang những trở ngại mà các ngôi sao nổi tiếng gặp phải khi hẹn hò, và đặc biệt là vấn đề về lòng tin. Evans nghĩ rằng đó cũng là lý do nhiều diễn viên thích hẹn hò với đồng nghiệp: “Người ngoài nghề khó có thể hiểu được nhiều khía cạnh trong đời diễn viên. Điển hình là việc không gặp nhau được trong ba tháng trời vì người yêu đi làm xa với người lạ. Đây là một thử thách lớn cho bất kỳ mối quan hệ tình cảm nào”.
Một cảnh xúc động trong phim Gifted là khi nhân vật cô giáo của Jenny Slate hỏi Frank Adler về nỗi sợ hãi khủng khiếp nhất của anh. Với Adler, đó là khả năng anh hủy hoại cuộc đời cháu mình. Còn Chris Evans sợ nhất là để bản thân phải hối tiếc.
“Tôi luôn muốn tìm đến ở một nơi nào khác thay vì yên vị một chỗ. Tôi luôn sợ rằng, khi tuổi già bỗng nhiên ập đến, tôi sẽ chìm đắm trong sự hối tiếc khôn nguôi khi nhận ra rằng mình đã không trân trọng và tận hưởng đúng mức những khoảnh khắc hiện tại”.
Những suy nghĩ của Evans bắt nguồn từ quyển sách The Surrender Experiment. Anh tóm tắt: “Nội dung quyển sách xoay quanh ý niệm con người chỉ thấy vui vẻ khi mọi thứ trong đời diễn ra đúng ý mình. Trong thực tế, thế giới thích thế nào thì quay thế ấy, anh có cố tác động đến nó như thế nào cũng vô ích. Nếu hiểu thấu đáo quy luật đó, con người sẽ thấy cuộc sống dễ chịu, thoải mái hơn dù gặp phải điều lành hay sự dữ. Khi đó, anh sẽ dần dần “miễn dịch” với những đau khổ mà mình tự chuốc lấy”.
Evans nói tiếp: “Người ta suy nghĩ quá nhiều, sợ quá khứ, ngại tương lai, phân loại tất cả mọi thứ. Điều đó khiến con người ngày càng xa cách nhau hơn. Tôi đang cố gắng làm đầu óc bớt lo nghĩ vẩn vơ. Tôi muốn tâm trí nghỉ ngơi và kéo dài thời gian tĩnh lặng của tâm hồn. Khi làm như vậy, những lo lắng mơ hồ sẽ rút lui và đầu óc từ bỏ được tạp niệm. Từ đó, thay vì tách rời, anh sẽ gắn kết hơn với cuộc sống. Thiền tịnh không trả lời được những câu hỏi về định mệnh hay mục đích cuộc sống, mà chỉ giúp chúng ta nhận ra những thắc mắc ấy hoàn toàn không cần thiết”.
Những triết lý cao siêu này có thể vận dụng vào thực tế, cụ thể là việc nhảy khỏi máy bay. Để nhảy dù, phải loại bỏ mọi lo lắng, thuận theo tự nhiên. Đó là động lực thúc đẩy chàng trai 16 tuổi liều lĩnh đến New York. Đó cũng là nguyên nhân khiến Evans từ chối hợp đồng chín phim béo bở và nhận nuôi chú chó Dodge. Hãy thư giãn và nhảy thôi!
Và vì thế, người viết nhảy trước.
Còn một chi tiết quan trọng nữa: Những con “gà mờ” như Evans và tôi sẽ không được nhảy một mình, mà phải nhảy đôi cùng một tay lão luyện. Cảm ơn Chúa! Tôi sẽ nhảy cùng một anh chàng 44 tuổi tên Paul. Trước khi lên máy bay, tôi đã bắt chuyện làm quen và biết được Paul từng sở hữu một quán bar ở Chicago. Evans bắt cặp với Sam, một cô gái khoảng 20–30 tuổi. Sam có một lọn tóc nhuộm màu hồng tím xen giữa mái tóc đen. Sam liên tục dùng từ “ngầu” và đã tự giới thiệu bản thân như sau: “Tôi tên Sam nhưng các anh hãy gọi tôi là Ngầu”.
Khi cửa máy bay mở ra, tôi nghĩ về vợ và hai đứa con trai đang ở độ tuổi thiếu niên, về tin nhắn mình vừa gửi để đề phòng trường hợp dù của mình không bung ra được. Sau đó, Paul và tôi, đúng hơn là chỉ có Paul, đu người tới lui để tạo đà cho cú nhảy.
Ba.
Hai.
Một.
Trời đất, thánh thần, thiên địa ơi!
Trời đất ơi! Tôi đã hét thất thanh như vậy khi rơi tự do từ độ cao 3.800m với vận tốc hơn 160 km/h. Tôi không nhắm mắt lại được mà chỉ có thể nhìn chằm chằm xuống mặt đất. Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, ngay cả những ý niệm về sống và chết cũng biến mất. Tất cả những gì còn lại chỉ đơn giản là cảm giác buông xuôi.
Đột nhiên, cú rơi dừng lại. Cơ thể tôi bị giật ngược lên không. Thì ra Paul đã bung dù mà không hề có trục trặc gì – thật tuyệt vời. Tuy nhiên, tôi cũng hơi thất vọng vì đã buông xuôi tất cả để  phó mặc cho số phận.
Khi chúng tôi vừa tiếp đất, một nhân viên của công ty tổ chức chạy đến hỏi thăm.
“Tôi thấy mình giống như Captain America vậy”, tôi đáp.
Evans chỉ nói: “Tuyệt”. Người nhân viên hỏi Evans thêm một câu nữa: “Từ đầu đến cuối, anh thích điểm nào nhất?”
“Lúc nhảy khỏi máy bay. Khoảnh khắc đó luôn làm tôi hồi hộp và phấn khích nhất”.

Bài: Maximillian Porter

Ảnh: Mark Segal

Theo Esquire Mỹ

Đừng bỏ qua:

Bình luận