David Duy Hân – Fabulous at 50

David Duy Hân, giám đốc tài chính của The Beauty Store by Ky Duyen, chia sẻ những quan điểm về cuộc sống và công việc khi vừa chạm ngưỡng 50 của cuộc đời

David Duy Han 1

Esquire: Chào David Duy Hân. Trước hết, anh có thể miêu tả một chút về chân dung của bản thân được không?

David Duy Hân: Được chứ! Tôi rất hãnh diện khi vừa bước qua tuổi năm mươi. Nhưng tôi không cảm thấy mình già đi mà trái lại, tôi vẫn còn rất khoẻ mạnh và đang ở trên đỉnh riêng của đời mình. Mỗi ngày thức dậy, tôi cảm thấy vui vì được làm những việc mình thích.

Tôi không phải là một người quá giàu có nhưng hiện nay, tôi không cần phải lo lắng quá nhiều về tiền bạc nữa. Từ lúc 12–13 tuổi, khi mới biết khái niệm về tiền, tôi cần phải tập trung làm nhiều việc để giúp mẹ. Có những lúc, sự nghiệp và tiền bạc mới là điều quan trọng nhất của tôi.

Sau 5 năm quyết định trở về nước, tôi và cộng sự điều hành Canmake Vietnam và đảm nhận vị trí Giám đốc tài chính cho đến ngày hôm nay. Hiện nay, công ty đã vững mạnh với hệ thống cửa hàng đang được mở rộng, không có nhân viên nào muốn nghỉ việc nên tôi rất vui. Tôi hay mượn câu nói của tổng thống John F. Kennedy chia sẻ: “Đừng nghĩ công ty sẽ làm gì cho các em. Các em cứ làm được việc cho công ty trước đã. Phần thưởng cho tụi em anh sẽ lo”. (Cười)

David Duy Hân 2

Esquire: Luận ngữ của Khổng Tử có nhắc đến hệ tư tưởng sau. “Tam thập nhi lập” tức là 30 tuổi người đàn ông lập thân, tìm vị trí xã hội. “Tứ thập nhi bất hoặc” là 40 tuổi ta sẽ kiên định, không còn mê hoặc, nghi ngờ gì hết. “Ngũ thập tri thiên mệnh” tức là 50  tuổi ta đã biết rõ sứ mệnh của mình. “Lục thập nhi nhĩ thuận” là 60 tuổi thì không còn thấy gì là chướng tai gai mắt, nghe gì cũng xuôi tai. Anh có đi theo cột mốc này không?

David Duy Hân: Nói thật với anh, tôi không hiểu anh nói gì, nhưng tôi có câu chuyện của mình. Năm 30 tuổi, tôi làm môi giới chứng khoán ở Wall Street (New York). Có một lần, tôi đại diện công ty tiếp đoàn thanh tra cao cấp. Tôi thấy công việc thanh tra rất thú vị nên muốn đổi việc. Tôi may mắn được chấp nhận và trở thành thanh tra tài chính. Ở Mỹ, muốn thăng tiến phải siêng năng leo từng bước, nỗ lực từng ngày. Sau mười mấy năm kiên nhẫn làm thanh tra, tôi được thăng chức làm supervisor.

Những năm 30 tuổi là những lúc tôi say mê làm việc khủng khiếp. Có thời điểm tôi cày hai, ba việc cùng lúc. Tôi vừa làm broker, vừa làm part-time bán suit trong hệ thống Macy’s, rồi kiêm luôn quản lý căn hộ đang thuê để tiết kiệm tiền…

Tóm lại, những năm đó tôi như con chuột bạch chạy mãi trong chiếc vòng tròn công việc, mọi thứ xoay tít đến khi 40 tuổi, tôi mới ngừng lại. Năm 45 tuổi, tôi quyết định về Việt Nam thành lập công ty.

David Duy Han 3

Esquire: Câu chuyện của anh rất thú vị. Nhưng tôi không tìm thấy yếu tố “gia đình” trong chuyện anh kể?

David Duy Hân: Thú thật với anh, tôi đã chia tay một đời vợ và hiện đang kinh doanh và sống luôn ở Việt Nam. Người vợ cũ là người tôi đã yêu khi còn học đại học. Cô ấy lớn tuổi hơn nên sau mười năm quen nhau, tôi nghĩ đã đến lúc nên làm tròn bổn phận của một người đàn ông. Thế là chúng tôi cưới nhau. Sau tám năm sống chung, có những bất đồng về quan điểm xảy ra khiến cho chúng tôi không thể đồng hành cùng nhau được. Cuối cùng, chúng tôi chia tay nhau và trở thành bạn. Nhưng sau đó thì vợ tôi có người yêu mới, anh này rất ghen nên chúng tôi buộc phải… đứt liên lạc. (Cười to).

Chúng tôi không có với nhau đứa con nào nhưng tôi nghĩ điều này cũng không phải là vấn đề quá nghiêm trọng, tất cả đều tùy duyên. Mẹ tôi cũng nghĩ tôi đủ khôn lớn để tự lo cho cuộc sống của mình. Bà luôn ủng hộ mọi quyết định của chúng tôi. Có điều thú vị là ngày cưới của tôi với bà xã cũ là ngày chính thức ba mẹ hai bên gặp nhau. (Cười)

David Duy Han 4

Esquire: Thời điểm qua Mỹ, ai là người mentor–hướng dẫn anh trở thành một chuyên gia tài chính, thưa anh?

David Duy Hân: Tôi qua Mỹ năm mười hai tuổi và phải thức dậy thật sớm để đi bỏ báo lúc 4–6 giờ sáng rồi mới đi học. Cuối tuần, tôi còn tranh thủ đi cắt cỏ để kiếm thêm tiền tiêu vặt. Tôi luôn chủ động trong mọi việc để có thể tự lo cho bản thân mình. Thời gian đầu đặt chân qua Mỹ cách đây mấy chục năm, ai cũng vất vả như ai vì… chúng tôi đến Mỹ với hai bàn tay trắng. Chẳng có ai hướng dẫn nghề nghiệp cho tôi cả. Ba mẹ tôi chia tay khi tôi còn nhỏ, tôi ở cùng mẹ và tất cả mọi thứ ngày hôm nay là do tôi tự lựa chọn. Mẹ tôi là người ủng hộ, không phải mentor mà là supporter.

Tôi nghĩ mình học được nhiều kinh nghiệm ở những người sếp cũ khi còn đi làm. Có thời gian tôi làm dealer xe hơi, mấy ông sếp người Mỹ chửi tôi và các nhân viên sales thậm tệ. Nhưng tôi nghĩ: “Không sao. Họ đang dạy mình!”

David Duy Han 5

Esquire: Vậy thất bại lớn nhất của anh trong 50 năm qua là gì? Nếu quay ngược thời gian, anh có muốn sửa chữa không?

David Duy Hân: Có chứ! Tôi có một số người bạn, khoảng hai, ba người đã mất liên lạc với nhau. Có nghĩa là hai bên gặp lại nhau nhưng không muốn nói chuyện với nhau nữa. Nếu được quay lại và sửa chữa, tôi sẽ rà soát lại mọi thứ, tránh để điều đó xảy ra. Đang thân thiết, vui vẻ nói chuyện mà sau một thời gian lại tránh mặt nhau thì tôi nghĩ điều đó hơi sai. Tôi thấy tiếc và nếu là lỗi của tôi, tôi sẽ sửa!

Esquire:  Tôi tiếp xúc với anh đủ lâu để biết anh là người nhẹ nhàng, tỉnh táo. Động đất xảy ra thì anh sẽ cho đó là hiển nhiên, không thể tránh khỏi. Anh sẽ bình tĩnh tìm cách sống sót sau trận thiên tai đó. Liệu nhận xét này đúng hay sai?

David Duy Hân: Tôi từng có một bài viết đăng tải trên tạp chí thời trang cao cấp Harper’s Bazaar Việt Nam. Tôi từng nói rằng khi có chấn động lớn, tôi tự chui vào cái hang của mình, suy nghĩ tìm giải pháp đến khi nào xong thì mới chui ra khỏi hang và tiếp tục. Khi có sự cố, tôi thường chọn giải pháp im lặng. Chơi Facebook cũng vậy! Khi vui, tôi post liên tục, comment chọc phá mọi người; nhưng khi gặp khó khăn, tôi im lặng để tìm cách “xử lý” nó.

Quản trị nhân viên cũng vậy. Các bạn trẻ hay vào phòng tôi và mách đủ thứ. “Anh ơi, em bị nói này, nói nọ. Anh ơi chị này xấu tính với em…” Tôi mời các em ngồi xuống và động viên. Em ơi, mình đi làm kiếm tiền, không phải bỏ tiền vào sân chơi. Nên tụi em không có quyền thích chơi là chơi. Không thích thì mở cửa bước ra. Anh đi làm bên Mỹ, sếp Mỹ chửi anh thậm tệ. Anh phải lấy đó làm động lực mà tiến thân. Khi nào các bạn đó làm điều gì trái với quy định công ty, anh sẽ ra mặt giải quyết. Còn bây giờ, em phải đương đầu, tập “nâng tạ” mà trưởng thành.

Dần dần, không ai còn méc gì với tôi nữa. Đó cũng là cách tôi xử lý trong cả cuộc sống, cả chuyện tình cảm. Im lặng là… 10 kg vàng!

David Duy Han 6

Esquire:  Với những gì anh vừa kể, tôi nghĩ anh đang rất thích thú với cuộc sống hiện tại nơi quê nhà và cũng là nơi anh có thêm nhiều nhân viên người Việt thú vị.

David Duy Hân: Tôi chưa bao giờ hối hận mình đã từ bỏ công việc tốt bên Mỹ về Việt Nam xây dựng công ty và chuỗi cửa hàng. Tôi còn nhớ, khi tôi xin nghỉ việc, sếp rất ngạc nhiên và còn mở tiệc chào tạm biệt cho tôi. Tôi là người duy nhất nhận được buổi tiệc đặc biệt đó. Trước đây công ty không có tiền lệ như vậy.

Về Việt Nam, sau giờ làm, tôi có nhiều hoạt động hơn, hàng quán tấp nập hơn. Tôi thích la cà sau giờ làm, uống vài ly bia, rất đã. Ở Mỹ, khi còn đi làm, tôi có thói quen thuê nhà ngay bên chỗ làm để tiết kiệm thời gian lái xe làm việc khác. Thường thì tôi dành thời gian tập gym, thay vì ngồi lái xe một, hai giờ đồng hồ mỗi ngày, từ chỗ làm về nhà.

Esquire:  Tôi nghĩ cũng có thể tập gym mà anh giữ được cơ thể khoẻ mạnh và cân đối dù đã chính thức bước vào tuổi 50.

David Duy Hân: Có mấy em mới bước vào công ty, nghe anh Duy Hân U50 thì em nào cũng tròn mắt, giật mình. Nói chung, khi trẻ ráng cày nhiều tiền, khi lớn tuổi chút mình không lệ thuộc đồng tiền thì tinh thần thoải mái, cơ thể cũng trẻ trung hơn.

Ngoài ra, tôi nghĩ đàn ông hay đàn bà thì cũng phải biết chăm sóc cho cơ thể của mình, đặc biệt là da. Tối đi làm về, nên rửa mặt rồi tẩy nhẹ da chết cho sạch bụi bẩn; trước khi ngủ nên xài chút kem dưỡng ẩm. Quan trọng hơn hết là khi đi ra đường nên xài kem chống nắng. Theo tôi, ánh nắng mặt trời là tác nhân làm da mau lão hoá, nhanh già nhất. Tôi là người xài kem chống nắng liên tục hai mươi năm qua, SPF 15 là đủ. Các bạn đi làm về, nhớ rửa mặt sạch sẽ rồi muốn làm gì thì làm. Cần phải rửa hết bụi bẩn trong không khí khi làm việc ngoài đường cả ngày.

Esquire:  Đàn ông Việt Nam, đa phần họ không muốn để ý đến những chuyện đó, họ cảm thấy việc chăm sóc da là của các nàng!

David Duy Hân: Nhưng bên Mỹ họ nghĩ khác. Nhóm của tôi được gọi là metrosexual–tức là những người yêu quý và chăm sóc cơ thể hết mức. Tại sao đàn ông không được quyền tu bổ và chăm sóc nhan sắc. Các cô vẫn thích nắm tay một anh đẹp như tài tử Hàn Quốc đi dạo cơ mà! Chúng ta yêu phụ nữ đẹp thì phụ nữ có quyền được yêu và ở bên cạnh một người đàn ông đẹp. Muốn trở thành “bonsai” thì ta phải siêng năng chăm sóc, tỉa bớt lá dư, cành héo và cỏ dại. Đó là nguyên tắc cơ bản tôi nghĩ ai cũng biết, nhưng phải siêng để làm thôi.

Trong thế giới động vật cũng có nhiều con đực luôn đẹp hơn con cái. Ví dụ sư tử đực đẹp hơn con cái vì có bờm hay con công đực luôn đẹp hơn để dụ dỗ con mái chẳng hạn… (Cười).

“Mèo” nhí của David Duy Hân

Esquire:  Anh và bạn gái hiện tại đang làm việc chung nhưng thường xuyên xa nha. Chị thì bay show liên tục và ở Mỹ nhiều; anh thì quản lý công việc ở Việt Nam. Cả hai giữ gìn tình yêu như thế nào?

David Duy Hân: Trước khi trả lời, tôi xin chia sẻ một vài quan điểm… có thể bị cũ. Đầu tiên: khi cô vợ/người yêu cho chồng về Việt Nam là chồng/người yêu mình sẽ có… “mèo” nhí. Điều thứ hai: khi yêu nhau và không ở cạnh nhau 24/24 giờ thì anh đó cũng sẽ bị nghi là có…“mèo” nhí.

Thú thật, từ khi về Việt Nam đến giờ, tôi luôn ở cùng mèo. Mèo của tôi là mèo 4 chân, tên Simba. (Bạn thấy tôi và Simba trên ảnh bìa là biết tôi cưng mèo của tôi như thế nào). Tôi nghĩ, đã ở tuổi này, cả tôi và Kỳ Duyên đến với nhau bằng một niềm tin rất lạ. Chúng tôi làm việc online và giữ liên lạc với nhau liên tục. Có nhiều gia đình làm việc chung nhưng về đến nhà sẽ không nói chuyện công việc, chỉ nói chuyện gia đình. Còn chúng tôi bàn về công việc nhiều hơn cả, kể cả lúc ở nhà cùng nhau nên… quen rồi.

Tôi nghĩ, xã hội đã tiến bộ nên các quan điểm cũng dần được điều chỉnh cho phù hợp. Ngày xưa, để chồng/bồ về Việt Nam thì mới sợ mất chứ bây giờ có về cũng không mất đâu. Phụ nữ Việt bây giờ họ tinh tế và khéo léo lắm, không phải Việt Kiều nào cũng được họ để mắt đến (cười).

Chăm sóc cơ thể rất quan trọng

David Duy Hân: Nhân đây, tôi cũng xin trình bày một quan điểm về việc chăm sóc cơ thể, trước khi kết thúc buổi trò chuyện này. Tôi có rất nhiều người bạn đồng tính và họ cũng cực kỳ yêu cơ thể của họ. Chăm sóc cơ thể cũng là trả hiếu cho cha mẹ bởi khó khăn lắm cha mẹ mới nuôi dưỡng được con cái khôn lớn như vậy. Nếu để nó xập xệ, xấu xí thì đó cũng là điều không hay. Còn ai muốn nói gì cứ để cho họ nói bởi chúng ta không thể cấm cản được họ. Nhưng chúng ta có quyền sống để mỗi ngày thức dậy, đời ta là mỗi một ngày vui.

Esquire:  Xin cảm ơn anh, và chúc anh một ngày tốt lành. Những lời anh nói rất giống một câu nói của triết gia Epictetus mà tôi từng đọc!

David Duy Hân: Tôi rất thích chủ nghĩa khắc kỷ, Stoicism. Quay về với bản ngã của chính mỗi người là điều quan trọng nhất. Chỉ có bản thân mình mới hiểu mình nhất. Chỉ có anh mới tìm cách giải quyết tốt nhất cho những vấn đề của chính anh mà thôi.

Bài: Thành Nhân
Ảnh: MC. Nguyễn Cao Kỳ Duyên
Giám đốc mỹ thuật: Võ hoàng Việt
Tổ chức sản xuất: Nguyễn Hồng Anh
Styling & Grooming: Nhật Bình
Suit: Zara – Le Lucas
Cà vạt: Saks Fifth Ave – Hermes
Đồng hồ: Piaget
Cảm ơn nhà hàng L’Usine (Đồng Khởi) đã hỗ trợ chúng tôi thực hiện bộ ảnh này.

Esquire Việt Nam

 

Đừng bỏ qua:

Bình luận