Dev Patel – Cuộc chuyển mình của Triệu phú khu ổ chuột

Một lần Dev bước vào tàu điện ngầm và nhận ra cuộc đời mình đã thay đổi mãi mãi. "Tôi thấy ảnh mình trên trang nhất của tờ báo bị để lại trên ghế tàu. Mỗi người đi ngang qua đều nhìn tờ báo rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt rất lạ"...

ESQ7-177

Trên sàn gỗ bóng bẩy của bar khách sạn Four Seasons DIFC (toà nhà Trung tâm Tài Chính Quốc tế Dubai) là đôi giày da sờn cũ của Dev, một kỷ vật gợi nhớ những ngày đầu gian khó mà anh rất trân trọng. Chàng thiếu niên người Anh gốc Ấn Độ gầy nhom ngày nào của chương trình truyền hình tuổi teen ăn khách Anh Quốc Skins và cú đột phá Slumdog Millionaire (Triệu phú khu ổ chuột) – giờ đã trở thành một nam diễn viên đúng nghĩa với thần thái tự tin và nhiều vai diễn gai góc đầy thử thách. Một trong những minh chứng chính cho điều này là giải thưởng BAFTA dành cho Dev sau màn trình diễn ấn tượng trong bộ phim về hành trình tìm lại gia đình bị thất lạc ở Ấn Độ sau 25 năm mang tên Lion.
Đôi giày cũ là cỗ máy thời gian đối với anh. Trông chúng như thuộc về Dev trong giai đoạn Slumdog, thời cậu bé này bị mẹ phải luôn miệng hối thúc đi thử vai hơn là thuộc về người đàn ông mạnh mẽ với mái tóc bồng bềnh lãng tử và phong thái đĩnh đạc hiện tại. Anh nhanh chóng thay một bộ y phục may đo riêng và được đặt lên tay chiếc đồng hồ IWC (thương hiệu Dev đương làm đại sứ), sự thay đổi phù hợp hơn dành cho Dev Patel của ngày hôm nay. Anh vẫn khoác trên mình một bộ bồ đẹp cho buổi phỏng vấn. Patel có mặt tại Dubai cho buổi tiệc Chivas Icons, một sự kiện đặc biệt dành cho những thành tựu và tổ chức từ thiện của anh. Dev Patel và Nicole Kidman, bạn diễn trong Lion, gần đây đã đồng sáng lập chiến dịch #Lionheart nhằm quyên góp cho những quỹ từ thiện ở Ấn Độ để giúp đỡ trẻ em vô gia cư.


Patel kể về lúc mẹ bắt anh cúp học để đi thử vai. “Mẹ tôi trông thấy thông báo tuyển diễn viên cho show truyền hình Skins trên đường đến tàu điện ngầm khi đi làm. Bà rất cương quyết. Tôi không có bất kì khái niệm gì về diễn xuất lúc đó và đã nghĩ điều này quá điên rồ. Chúng tôi đã có một trận cãi vã khá khốc liệt”. Tất nhiên Dev cũng chia sẻ sự biết ơn tuyệt đối dành cho tầm nhìn chiến lược và sự khó tính của mẹ anh. “Ở tuổi 16, đâu ai muốn bị đẩy ra khỏi vùng an toàn như thế”, anh tâm sự.
Dev và mẹ đến Nhà hát Camden’s National Youth, xếp vào hàng dài những ánh mắt đầy hy vọng. Nhưng Dev chẳng mặn mòi gì với vai diễn. Nhờ vào thái độ thờ ơ này, anh đã thành công vì nhà sản xuất đang tìm kiếm một thiếu niên có tính cách hệt như Dev cho nhân vật Anwar Kharral của Skins. Dev vẫn không tin vào sự ngây ngô của mình khi vừa chập chững vào nghề, lúc mọi thứ anh biết về làm phim là đạo diễn sẽ hô “Action”. Dev tập đi tập lại lời thoại cho đến khi thuộc lòng cả kịch bản.
Khi được hỏi làm thế nào mẹ anh nhận thấy khả năng tiềm ẩn ở Dev, Dev trả lời “Đó là giác quan thứ 6 của bà”. Nhưng bà không phải là người duy nhất biết về tài năng kể chuyện của anh. “Tôi từng rất phá phách và giáo viên luôn cho tôi hai lựa chọn: một là bị phạt ngồi trong phòng giám thị; hai là tham gia  các vở kịch trong trường. Và tác phẩm đầu đời của tôi là vai diễn Sir Andrew Aguecheek trong vở Twelfth Night của Shakespeare.”


Màn trình diễn hài hước đã mang đến cho Dev tràng vỗ tay rất dài và giải thưởng cấp trường. “Tôi thực sự thấy tràn đầy sức sống khi đứng trên sân khấu và nghĩ mình có thể tiếp tục công việc này trong tương lai. Tôi cũng đồng thời thấy nó mơ hồ và không biết thế nào để tiếp cận môi trường diễn xuất chuyên nghiệp”, Dev nhớ lại.
Skins chính là một sự khởi đầu lý tưởng. Dù đó có thể chỉ là tia sáng đầu tiên và cuối cùng dành cho sự nghiệp diễn xuất của cậu trai tuổi teen chẳng những không được đào tạo mà còn chưa hề có kinh nghiệm gì trong nghề. Nhưng may mắn đã mỉm cười với Dev khi con gái của đạo diễn lừng danh làng điện ảnh Anh Quốc Danny Boyle là fan hâm mộ phim truyền hình Skins, đã đề xuất với bố việc mời Patel tham gia thử vai cho Slumdog Millionaire. Boyle từng nhắm đến một diễn viên khác nhiều tuổi hơn nhưng nét chân thật và hồn nhiên nơi Dev đã khiến ông muốn mạo hiểm với định hướng mới mẻ này.
18 tuổi, Dev bước lên máy bay tiến đến Ấn Độ, lao vào bộ phim chẳng hề có ngôi sao nào, một nửa lời thoại là tiếng Hindi và đa số diễn viên là trẻ em. Ai cũng nghĩ Slumdog sẽ đáp thẳng xuống DVD. Bằng cách nào đó, bộ phim đã được truyền bá đến nhiều liên hoan phim lớn của thế giới, thắng 8 giải Oscar, 7 giải BAFTA và 4 giải Quả Cầu Vàng.
Một lần Dev bước vào tàu điện ngầm và nhận ra cuộc đời mình đã thay đổi mãi mãi. “Tôi thấy ảnh mình trên trang nhất của tờ báo bị để lại trên ghế tàu. Mỗi người đi ngang qua đều nhìn tờ báo rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt rất lạ”.
Theo hướng tốt hay xấu?
“Theo hướng hơi đáng sợ, bởi vì bình thường bước chân ra đường, mọi người chỉ đi lướt qua bạn. Giờ thì có một số quay lại nhìn hơi lâu. Cuộc đời thay đổi chỉ trong chớp mắt”.
Vài năm tiếp theo là hành trình gầy dựng sự nghiệp của Dev Patel. Không ai đến với thành công thực sự trên một con đường bằng phẳng. The Last Airbender (2010) thất bại ê chề kèm với bằng chứng đau thương là giải Mâm Xôi Vàng nhưng tiếp nối là cơ hội được kề cạnh những diễn viên đẳng cấp nhất Vương Quốc Anh trong phim The Best Exotic Marigold Hotel. Doanh thu của Chappie rất tốt nhưng bị phê bình một cách cay đắng. Tiếp theo đó, anh tham gia phim The Man Who Knew Infinity cùng huyền thoại điện ảnh Jeremy Irons. Sau khi chuyển đến sống ở L.A, Pavel góp mặt trong The Newsroom của HBO, một bộ phim truyền hình được đánh giá cao nhưng cuối cùng thì bị dừng lại sau 3 mùa thay vì con số 6 như dự tính.
Lion (2016) chính là kết quả sau nhiều năm quyết tâm và nỗ lực của anh. Bộ phim dựa trên một câu chuyện có thật về cậu bé Saroo bị lạc mẹ và chị khi chỉ 5 tuổi, sống lang thang đến lúc được nhận nuôi bởi một gia đình người Úc. Nhiều năm sau khi đã trưởng thành, anh quyết định tìm lại máu mủ của mình, sử dụng Google Earth để định vị quê hương. Sau khi đọc kịch bản, Patel chưa bao giờ muốn tham gia vào một dự án điện ảnh nhiều đến thế. Anh nhất quyết đến gặp đạo diễn Garth Davis và biên kịch Luke Davies tại nhà riêng, trải qua 6 tiếng thử vai ở nhiều phân cảnh khác nhau. Dev đã làm tất cả để chứng minh anh có khả năng ở cả mặt cảm xúc và thể chất để cho vai diễn thử thách này.
Anh thắng được vị trí mong muốn nhưng để tránh sự trùng lập trong hình tượng với các vai trước kia của Dev, anh cần phải cải thiện vóc dáng cho phù hợp với hình ảnh một thanh niên cường tráng lớn lên ở xứ sở chuột túi, bao gồm cả cách nói tiếng Anh theo giọng Úc. Patel cũng sống nhiều tháng ở Ấn Độ, đi lại bằng tàu hỏa, thăm nhiều cô nhi viện, gặp gỡ gia đình người Úc và Ấn Độ của Saroo nhằm hình thành một “bản đồ ký ức trung thực” theo như anh miêu tả.
Nỗ lực của Dev góp phần mang lại thành công vang dội cho một tác phẩm chứa đựng thông điệp mạnh mẽ. 6 đề cử Oscar và 2 giải BAFTA và một chiến thắng đã về tay anh ở hạng mục Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất.
Có lẽ quan trọng hơn hết chính là bộ phim đã có một sức ảnh hưởng tích cực đối với cuộc đời Dev Patel khi anh cùng Nicole Kidman thành lập chiến dịch #Lionheart nhằm quyên góp cho 3 quỹ từ thiện giúp đỡ trẻ em cơ nhỡ và khó khăn ở Ấn Độ, Childline, Railway Children và Magic Bus. “Saroo lạc gia đình lúc 5 tuổi, sống lang thang và trải qua quá nhiều điều khủng khiếp suốt 2 năm liền trước khi được nhận nuôi, được sống lại một cuộc đời mới”, Dev không thể nhắm mắt làm ngơ. Đây chỉ là một trong 80.000 trường hợp trẻ em mất tích mỗi năm và có 80 triệu trẻ vô gia cư. Saroo là một kết thúc có hậu rất hiếm hoi”.
Dev cũng chia sẻ rằng ảnh hưởng tích cực của Lion thôi thúc anh tham gia vào những dự án điện ảnh có ý nghĩa nhân văn. “Tôi gặp gỡ một phụ nữ từng đắn đo về việc nhận con nuôi. Rưng rưng nước mắt, cô ấy chia sẻ rằng bộ phim đã cho cô động lực mạnh mẽ để trái tim đủ can đảm làm một việc đúng đắn mà lẽ ra phải được làm từ lâu rồi. Khi công việc của bạn mang đến cho mọi người cảm xúc tích cực như thế, đó là một điều tuyệt vời không gì so sánh được”, ngôi sao đoạt giải BAFTA đã kể lại.


Sau đây là “thẩm định” được đút kết sau một ngày trò chuyện và quan sát Dev Patel. Khi một người đạt đến một ngưỡng nổi tiếng nhất định, họ sẽ tự dựng hàng rào xung quanh mình, được làm bằng sự tự kiêu tự đại hoặc vì muốn bảo vệ bản thân hoặc tự thấy mình xa vời với thế giới hiện thực. Dev vẫn chưa xây hàng rào. Anh vẫn hoàn toàn bình thường, giản dị và đây là lúc đôi giày sờn cũ thể hiện điều đó. Mặc dù anh hiện đã có thần thái của một diễn viên hạng A trong bộ quần áo dành cho siêu sao, Dev vẫn không hề ngại ngùng mà còn tự hào khi mang đôi giày bình dân đã đưa anh đến với Skins và Triệu Phú Ổ Chuột.
Tôi hỏi Dev về điều này: Hành xử thân thiện như thế này có phải điều anh phải tự nhủ với bản thân?
“Tôi không nghĩ vậy, ngoài tầm máy quay thì tôi chỉ như vầy thôi”.

Cuộc sống của anh đã thay đổi rất nhiều. Khó mà không xử sự khác với trước kia.
“Đó là hai giai đoạn khác nhau. Khi quay Slumdog, tôi mới 17 tuổi. Bây giờ đã 27. Với một cá nhân không du lịch thế giới và không đóng phim thì đó đã là hai cột mốc vô cùng khác biệt. Một thiếu niên tuổi 17 luôn mơ được người khác đối xử với mình như một người đàn ông. Tuổi 27 là thời điểm đạt được điều này. Ai cũng sẽ trải nghiệm sự thay đổi đó. Tôi tiếp tục nhận được kịch bản mới phù hợp với từng thời điểm. Sự chuyển đổi tiếp nối nhau một cách tự nhiên”.

Có rất nhiều người gặp nhiều khó khăn trong quá trình thích nghi!
“Đúng, nếu bạn làm trong ngành ngân hàng, vận động viên hoặc nhà hàng. Có rất nhiều áp lực đi kèm họ luôn phải giải quyết.”

Nghề diễn viên cũng có khó khăn riêng. Anh đối mặt với thử thách ra sao?
“Tôi nghĩ sự hoảng loạn tỉ lệ thuận với hoóc môn hưng phấn”.

Nỗi sợ hãi có điểm tốt của nó?
“Đúng thế. Giữa Action và Cắt tim tôi đập loạn xạ. Lúc nào cũng vậy. Sự hồi hộp rất kích thích. Bạn như muốn ôm lấy sấm sét trên trời vậy.”
Còn về hội chứng tự hoài nghi bản thân, cho rằng mình không xứng đáng với những gì đang có? Anh có vấp phải vấn đề này không?
Có và không. Khi bạn nghĩ quá nhiều về một chuyện, bạn thường sẽ phản ứng thái quá. Cũng có lúc tôi thấy mình là một kẻ mạo danh và hơi ảo tưởng giữa cuộc sống sung túc này. Nhưng tôi là một người cầu toàn và luôn cố gắng hết mình để chắc chắn bản thân tôi xứng đáng với những điều tuyệt vời tôi đang được trải nghiệm.

Cố gắng hoàn hảo hóa mọi thứ để cảm thấy xứng đáng không phải là phương án lành mạnh dành cho sức khỏe tâm lý. Anh có nghĩ như vậy không?
Đúng là không lành mạnh. Khi nhìn thấy gương mặt bạn được chiếu trên màn ảnh to như thế, điều này sẽ tự động xảy ra. Làm người ai cũng thích được là phiên bản tốt nhất có thể của chính mình. Khi đóng Slumdog, tôi chưa hiểu nhiều về nghệ thuật diễn xuất, khác với thời điểm đóng Lion. Tôi thực sự hạnh phúc với bộ phim này. Thành công và thất bại trong 10 năm qua là quá trình trưởng thành đáng trân trọng…

Dev Patel ở vị trí hiện tại là một người đàn ông 27 tuổi, rất trẻ và tương lai rộng mở trước mắt anh. Sự chuyển đổi đầy nam tính về thể chất dành cho Lion đã mở ra những cánh cửa rất hứa hẹn. Anh nói về những vai diễn đắt giá, viết kịch bản và vai trò đồng đạo diễn cho một dự án điện ảnh trong tương lai gần. Bộ phim mới nhất của Dev Hotel Mumbai kể về vụ khủng bố năm 2008 ở thành phố này, anh với vai trò nam chính và cũng là một trong những nhà sản xuất chính của phim.
Lúc buổi phỏng vấn kết thúc, trợ lý của Patel hỏi xem anh có muốn nghỉ ngơi một chút trước sự kiện tối không thì Dev trả lời rằng không vì anh đã có hẹn thảo luận về dự án mới với công ty đại diện ở Hollywood.
Trên sân khấu đêm tiệc khi được hỏi phương châm “Thắng một cách chân chính (Win the right way)” có ý nghĩ gì với anh, Dev trả lời bằng một giọng điệu chân thành: “Tôi tin rằng thành công là một nguồn năng lượng tích cực cần được chia sẻ. Tôi là một thành phần thiểu số ở Hollywood. Răng xộc xêch, tóc bù xù, làn da Ấn, giọng điệu Anh, chẳng được đào tạo bài bản gì. Bạn biết đấy, nó làm nhiều nhà điện ảnh thấy rất bối rối. Và việc tôi đứng đây đêm nay chứng tỏ mọi người đều có cơ hội được theo đuổi giấc mơ và có được thành tựu của riêng mình”.
Dev Patel trả lời câu hỏi cuối cùng với ánh mắt rạng rỡ đến khó quên…
Anh thấy mình đang ở đâu trong tương lai?
“Tôi luôn thấy kinh ngạc khi nhìn lại chặng đường đã qua. Lúc nhỏ, tôi từng chỉ nghĩ mình sẽ làm thu ngân trong siêu thị tại London. Nhưng sau đó, tôi là Triệu phú khu ổ chuột ở Ấn Độ. Đâu ai biết trước được ngày mai”.

Áo vest Theory; Áo sơ-mi Sancho; Áo thun dài tay trắng + quần trắng: Vince, 

Quần: 3.1 Phillip Lim, Giầy: Santoni; Đồng hồ IWC

Bài: Jeremy Lawrence      Ảnh: Ethan Mann      Chuyển ngữ: Karsten Đặng

Đừng bỏ qua:

Bình luận