Diễn viên đa tài Matt Damon, người tử tế

Tại một quán cà phê ở Toronto, chàng diễn viên đa tài Matt Damon đã trò chuyện với Esquire về chặng đường lập nghiệp chông gai nhân dịp khởi chiếu phim Jason Bourne vào tháng 7–2016

dien-vien-da-tai-matt-damon-hinh-anh

Có lẽ chàng diễn viên đa tài Matt Damon là nhân vật nổi tiếng duy nhất trên thế giới vẫn sống như một người bình thường. Damon bước vào quán cà phê một mình, không có lái xe riêng, không có đoàn tùy tùng. Anh trông giống như một người bình thường, mặc quần jeans, áo khoác thể thao màu đen, đội mũ len và mang ủng. Damon đi ngang qua vài bàn và ngồi xuống bàn như một người bình thường. Không có ai lên tiếng ngăn anh lại, mặc dù Damon là một ngôi sao điện ảnh lớn.

“Chỗ này hay nhỉ?”, Damon nói, “Tôi đang ở trọ trong một căn hộ ở góc đường, gần bờ hồ. Ở đó không có bãi tắm riêng nên mọi người đều phải chen chúc. Như vậy cũng vui lắm, vợ chồng tôi hay xuống đó chơi với mấy đứa con”.

Cả nhà anh đến một bãi tắm công cộng đông người mà không hề bị làm phiền. Có lẽ đó là văn hoá lịch sự của người Canada. Trong 90 phút phỏng vấn, chúng tôi chỉ bị cắt ngang vài lần. Và không ai xin chữ ký hoặc chụp ảnh. Họ chỉ vỗ vai Matt và nói “chào mừng anh đến Toronto!”.

Nhưng Damon khẳng định rằng mình không bao giờ bị quấy rầy ở bất kỳ đâu. “Nếu tôi đến những tụ điểm nhiều người nổi tiếng thì bị chú ý cũng là đáng đời”, Damon nói. “Nhưng bình thường tôi không gặp ai cả”.

“George Clooney nói với tôi, anh ấy không thể đến New York, ở đó paparazi rất đông”. Damon nói. “Brad Pitt từ lâu đã gần như trốn chui trốn nhủi. Ben cũng vậy”. Ben Affleck là bạn thân của Damon đã 35 năm, từng cặp với Jennifer Lopez và có nhiều vụ đình đám.

dien-vien-da-tai-matt-damon-hinh-anh 2

Có lẽ sự khác biệt ở Damon không phải là do người Canada mà là do Damon rất tử tế. Đó là điều mà tất cả mọi người đều nói về Damon. Damon kể lại một câu chuyện mà anh rất thích: “Tôi nhớ một lần Larry King phỏng vấn Robert De Niro, Angelina Jolie và tôi nhân dịp phim The Good Shepherd sắp ra mắt. King tìm những từ trên mạng hay được dùng để mô tả chúng tôi nhất. Robert là “nhiệt huyết”, Angelina “mê hồn”, còn tôi thì chỉ “tử tế”. Như vậy cũng ổn!”. Khi người viết tìm kiếm những câu chuyện về Damon từ các đồng nghiệp của anh, những gì nghe được xác định rằng Damon là một người tốt bụng. Đó là những từ như “dễ thương, thông minh, chăm chỉ, khiêm tốn” (từ Julia Stiles), hay “thật lòng, tài năng, vui tính” (từ Kristen Wiig). Clooney nói “Matt là một diễn viên xuất sắc và một con người tuyệt vời, như anh đã biết”. Có lẽ sự đáng yêu đó là thứ làm cho mọi người phải lịch sự với Damon. Không ai muốn làm phiền một người tử tế như vậy, vì làm thế thật không hay. Tom Cruise bị quấy rầy cũng là đúng, nhưng Damon là người bình thường như chúng ta. Damon nói: “Tôi không biết chắc lắm. Tôi nghĩ vợ tôi không nổi tiếng nên chúng tôi sống yên ổn hơn. Hoặc là tôi là một người rất nhàm chán”.

Vào năm 2005, Damon cưới Luciana Barroso, một bartender người Argentina. Damon nói tiếp: “Diễn viên luôn gặp nhiều phiền phức khi nổi tiếng. Tôi rất may mắn vì không bị như vậy, mà vẫn có thể tham gia vào những phim mình thích. Tôi nhận được những điều tốt đẹp nhất trong nghề”. Có lẽ Damon là người nổi tiếng nhất gặp ít rắc rối nhất trên thế giới. Quy luật thường tình – ai cũng thích nổi tiếng, nhưng sau khi nổi tiếng lại muốn ẩn danh – không áp dụng được với anh. Damon thậm chí không bận tâm khi tất cả người lạ trên phố đều nhìn thẳng vào mặt mình.

“Cũng mất vài năm tôi mới luyện được như vậy”, anh cho biết. “Vì khi ai đó nhìn mình, bản năng của con người là nhìn lại người đó xem có quen biết gì không. Sau vài trăm lần tôi không nhìn lại nữa. Nhưng một vấn đền nảy sinh là tôi bắt đầu ngó lơ người quen. Bạn bè tôi nói, sự nổi tiếng là cho tôi thay đổi. Tôi không nói nên lời. Thậm chí có lần tôi không nhận ra mẹ tôi!”

Cuộc đời đang đối đãi tốt với Damon trong những năm gần đây. Ở tuổi 45, anh trông vẫn như hồi trẻ, chỉ có thêm vài nếp nhăn. Damon và vợ có bốn đứa con, trong đó có 3 đứa là con ruột. Cả nhà sống trong một căn biệt thự rộng lớn bên bờ biển với 7 phòng ngủ. Damon có thể gặp bất cứ ai và làm bất cứ điều gì mình muốn trong ngành phim ảnh, với người bạn như George Clooney, Brad Pitt, Ben Affleck, Don Cheadle, Steven Soderbergh, Paul Greengrass và Bono. Damon đã thảo luận về chính sách với Obama và đi nghỉ mát với Nelson Mandela. Tiền kiếm được rất nhiều, nên anh đã bắt đầu trả lại cho đời. Tổ chức Water.org của Damon đem nước sạch đến hàng triệu người trên thế giới.

Nhưng quan trọng nhất là Damon đang cực kỳ thành công trong nghiệp diễn. Vào năm 2001, sau khi đóng phim Ocean’s Eleven, Damon và Clooney tính trước rằng nghiệp diễn của họ chỉ kéo dài khoảng 10 năm: “Nhìn lại những bộ phim nổi tiếng ngày trước, sau 10 năm thì các diễn viên lớn đều biệt tích. Cho nên, việc vẫn có vai diễn trong năm 2016 vượt quá tất cả mọi hy vọng của tôi.” Vài năm vừa qua, Damon đã làm việc với hàng loạt các đạo diễn lớn trong những phim rất khác nhau, quay ở ít nhất 6 quốc gia, và có rất ít thơi gian nghỉ ngơi.

“Cả nhà tôi rất cực khổ vì công việc của tôi. Tôi đem vợ và các con đi khắp thế giới khi đóng phim vì tôi có quy định là phải sum họp gia đình ít nhất 2 tuần một lần”. Có lần Damon thuê máy bay chở toàn bộ giáo viên và bạn học của con gái đến Nam Phi khi đang quay phim Invictus (2009). “Lúc đó tôi đã thất nghiệp được một năm rưỡi, nên khi có cơ hội được làm việc với Ridley Scott, Zhang Yimou, Paul Greengrass và Alexander Payne, tôi không thể từ chối”.

dien-vien-da-tai-matt-damon-hinh-anh 3

Vào tháng 11–2014, Damon đóng phim The Martian (2015) ở Jordan với Scott, phim đã đem lại cho anh đề cử Oscar thứ tư. Sau đó Damon đến Trung Quốc đóng phim The Great Wall (2016) trong 5 tháng – “phim này nói về một con quái vật khổng lồ vào năm 1100 sau công nguyên”. Tiếp đó, Damon và gia đình đến Tenerife, Hy Lạp, Berlin, London và Las Vegas. Họ nghỉ ngơi 6 ngày rồi đến Toronto đóng phim Downsizing (dự kiến công chiếu năm 2017), do Payne (nổi tiếng với phim Sideways) làm đạo diễn. Phim vẫn đang quay và nên Esquire hẹn gặp Damon ở đây cho tiện. “Đây là một phim nghệ thuật rất kỳ công”, Damon nói. “Có thể Downsizing sẽ là phim hay nhất trong sự nghiệp diễn xuất của tôi”.

Trong phim, Damon vào vai một chuyên gia trị liệu có vợ là Kristen Wiig. Gia đình này đang rất túng thiếu và gặp khó khăn về nhà cửa. Ngay lúc đó, khoa học đã tìm ra cách làm con người teo nhỏ (thành khoảng 13cm) để chống lại biến đổi khí hậu, vì một người tí hon như vậy ăn uống ít hơn. Gia đình nhân vật chính quyết định tham gia vào chương trình này vì nhà của họ quá chật chội. Sau khi Damon teo nhỏ, nhân vật mà Wiig đóng bất ngờ đổi ý ở phút chót và muốn ly dị. Một điều thú vị khác đối với Damon là phim được quay trong trường quay của Good Will Hunting (1997), phim làm anh nổi danh. Lúc đó Damon và Ben Affleck là hai diễn viên đến từ Cambridge, Massachusetts, Mỹ. Lặn lội đến Hollywood nhưng không tìm được vai diễn, họ tự viết kịch bản để có vai. Cặp bài trùng này đã đoạt giải Oscar kịch bản hay nhất nhờ Good Will Hunting, trở thành hai người trẻ nhất trong lịch sử từng nhận giải thưởng này. Quá trình làm phim rất khó khăn và căng thẳng. Damon, Affleck và nhiều người khác đã đánh cược sự nghiệp vào Good Will Hunting, mặc dù hy vọng thành công rất mong manh. Lúc đó, Damon cũng không dễ chịu như bây giờ. Khi còn trẻ, anh đầy tham vọng, tự tin vào tài năng của bản thân, thích ganh đua và thường xuyên nổi nóng. “Hồi trước tôi luôn gây chuyện”, Damon nói. “Nhưng nhờ giao tiếp nhiều, tôi nhanh chóng nhận ra rằng giận dữ và la hét là không hay”.

Gia đình damon không có truyền thống nghệ thuật. Mẹ anh là giáo sư dạy giáo dục tiểu học, cha môi giới chứng khoán. Họ ly dị khi Damon 2 tuổi nhưng vẫn hoà hợp để nuôi con. Damon giữ quan hệ tốt với cha mẹ từ bé cho đến nay. Tuổi thơ êm đềm không làm mai một đi ý chí khởi nghiệp sớm của Damon, ngay cả khi còn ở tuổi vị thành niên. Damon theo học ngành tiếng Anh tại trường Đại học Harvard nhưng thôi học sớm nửa năm để đóng phim. Damon đã xuất hiện trong một số phim như School Ties (1992) với Brendan Fraser, Courage Under Fire (1996) với Denzel Washington, và Rainmaker (1997) do Francis Ford Coppola làm đạo điễn. Nhưng anh vẫn không hài lòng. “Là một diễn viên trẻ, tôi rất tức giận khi không có việc làm. Có lẽ những người khác không như vậy, nhưng tôi lúc nào cũng bực bội. Tôi cảm thấy mình có nhiều cái để công hiến nhưng ngành điện ảnh muốn ngăn cản tôi. Lần thử vai nào cũng như một trận chiến. Lúc đó tôi nghĩ, thử cho có vậy thôi chứ họ đã chọn sẵn người rồi”.

Thái độ đó vẫn còn đọng lại một ít trong hôm nay. Damon lắng nghe một cách kiên nhẫn, cười nhiều và không bao giờ cắt ngang. Nhưng có một chút dữ dội ẩn giấu trong Damon, phù hợp với thân hình cường tráng như một vận động viên đấu vật. Khi Damon nói rằng quan niệm của anh về tiền bạc chưa bao giờ thay đổi, người viết không tin, nên Damon nói: “Tại sao anh lại cho rằng tiền bạc biến người ta thành một kẻ bảo thủ lắm lời? Thật là nhảm nhí”. Damon dễ chịu nhưng không đơn giản. Có lẽ anh không ưa những kẻ ngu xuẩn. Damon từng hút hai bao (gói) một ngày, nhưng đã bỏ thuốc. “Thuốc lá không làm tôi bình tĩnh hơn, tôi không có lý lẽ gì để biện hộ cho việc hút thuốc”, Damon nói. “Tôi chỉ là một người hay nghiện ngập”. Good Will Hunting chính là thứ làm Damon bình tĩnh hơn. “Phim này tôi viết nên vai của tôi có sẵn. Chúng tôi tổ chức thử vai cho các vai khác. Trong quá trình này, tôi nhận ra những người casting luôn cổ vũ cho các diễn viên đến thử vai. Đây hoàn toàn không phải là một trận chiến”. Damon liên tục nhắc đến Good Will Hunting và gọi đó là “phim quan trọng nhất trong sự nghiệp của chúng tôi”. Damon nói: “Khi công ty sản xuất phim Castle Rock đồng ý làm Good Will Hunting nhưng với một đạo diễn mà chúng tôi không vừa ý, tôi đã từ chối. Đó là quyết định quan trọng nhất trong đời tôi”. Phim cuối cùng được sản xuất bởi Công ty Harvey Weistein, nơi tìm được đạo diễn Gus Van Sant.

dien-vien-da-tai-matt-damon-hinh-anh 4

Diễn viên nào cũng sợ điện thoại ngừng reo. Damon nói: “Good Will Hunting chứng tỏ chúng tôi có thể viết phim nếu không có vai diễn. Ben cũng làm như vậy, quay về viết lách khi diễn xuất gặp trục trặc.“ Nhờ Good Will Hunting mà Damon nhận được vai Ryan trong phim Saving Private Ryan: “Robin Williams giới thiệu tôi với Steven Spielberg. Tôi đã gởi một đoạn phim diễn thử cho Steven nhưng không biết ông ấy có xem qua hay không. Tất cả đều nhờ may mắn.” Good Will Hunting thậm chí còn làm giảm nỗi sợ bay của Damon (nhưng anh vẫn sợ rắn và độ cao). “Năm 19 tuổi, tôi đóng vai con của Brian Denneby trong phim Rising Son (1990). Tôi đã phải bay từ Boston đến Atlanta. Tôi đã rất sợ khi ở trên máy bay, vì nếu máy bay rơi, tôi sẽ không bao giờ đóng phim được. Tôi cảm thấy thế giới sẽ không bao giờ biết đến khả năng của tôi nếu có tai nạn”, chàng diễn viên đa tài Matt Damon Damon cười “Nhưng bây giờ tôi rất chán xem những phim có tôi diễn, nên tôi không sợ chết nữa. Tôi thấy trong lòng rất bình yên”.

Quãng đường sau Good Will Hunting cũng không phải là bằng phẳng. Sau hai phim tương đối thành công là The Talented Mr. RipleyDogma, Damon chìm nghỉm trong thập niên 2000 với những phim như All the Pretty Horses, The Legend of Bagger VanceGerry. Damon sợ rằng mình đã hết thời: “Người ta bắt đầu đối xử với tôi khác hẳn đi. Nhưng không phải là họ ghét tôi mà sự thật là phim tôi đóng không bán được vé. Ngay cả bạn bè của tôi cũng than rằng họ không thể thuê tôi vì tôi không có trong danh sách diễn viên tiềm năng”. Nhưng Bourne đã cứu vãn Damon. Brad Pitt từ chối vai Bourne vì lý do bận đóng phim khác, nên đạo diễn Doug Liman (nổi tiếng với phim Swingers) tìm đến Damon. Liman đã mua bản quyền làm phim từ nhà văn Robert Ludlum và muốn làm việc với những người ngoài thế giới phim hành động. Ông cho biết: “Lúc đó phim hành động chả khác gì phim khiêu dâm. Diễn viên chỉ nói vài câu lan man để chuyển cảnh, phần lớn là động tay động chân. Tôi muốn làm một phim mà ngay cả khi cắt các cảnh hành động, phim vẫn hay”.

Damon hợp với tầm nhìn của Liman: một diễn viên cá tính và được yêu mến rộng rãi, một người mà khán giả vẫn biết là người tốt khi thực hiện những hành động tàn ác trong phim. Và quan trọng là Damon không có việc gì làm. Liman kể lại: “Matt nói, “Doug, sự nghiệp của tôi dựa vào phim của anh. Bây giờ không ai muốn thuê tôi nữa””. Họ quyết tâm phá nát những bản rập khuôn của phim hành động và xem xét việc để Jason Bourne chết khi kết thúc phim, một điều không tưởng lúc bấy giờ. Liman giải thích: “Trong trường điện ảnh, người ta dạy rằng hồi thứ ba trong phim phải có một con tin. Họ thậm chí có một cái tên gọi nhân vật đó: WIJ (Woman in Jeopardy, thiếu nữ gặp nạn). Lần đầu tiên gặp Damon, Tôi nói tôi còn chưa biết kết thúc thế nào nhưng tôi bảo đàm không có WIJ trong phim”.

Quá trình làm phim vô cùng vất vả. Các nhà sản xuất không đồng ý với Liman. “Một vài người la hét và chửi vào mặt tôi khi tôi có quyết định gì nghịch ý họ”, Liman nói. “Hãng phim Universal rất ghét phim của tôi. Người biên kịch, Tony Gilroy, cũng đã nói Hiệp hội Biên kịch ghi thêm tên một người khác vào bảng công trạng vì ông ta cảm thấy xấu hổ với kịch bản”. Và áp lực đã đánh gục Liman. Khi đang quay ở Paris, đoàn làm phim đồng ý với nhau về kịch bản. Liman chấp nhận thất bại. Ông nói: “Tôi đến thăm Matt ở Paris và nói rằng chúng tôi bị buộc phải dùng WIJ. Tôi đã vô cùng chán nản. Nhưng Matt đã không trách cứ mà còn động viên tôi tiếp tục đấu tranh. Điều này rất có ý nghĩa đối với đạo diễn. Giống như chạy đua tiếp sức, khi tôi mệt, Matt bước vào. Matt trở thành bạn đồng hành của tôi và giúp tôi làm xong phim”. Cuối cùng phim không có WIJ. Đêm khởi chiếu, Liman và Damon vô cùng căng thẳng. Liman nói: “Toàn bộ sự nghiệp của chúng tôi đều trông cậy vào một bộ phim mà không ai tin là sẽ thành công. Tôi đã tranh cãi với giám đốc hãng phim dữ dội đến mức bà ta nói sẽ bảo đảm tôi không bao giờ sống sót trong ngành nữa. Vì vậy Bourne Identity là cơ hội cuối cùng”.

Nhưng Bourne Identity (2002) đã được giới phê bình đánh giá rất cao và có doanh thu lớn gấp 3,5 lần kinh phí. Damon tiếp tục nhập vai Bourne trong các phần tiếp theo, Supremacy (2004) và Ultimatum (2007), phim nào cũng thành công tương tự như phần đầu. Bộ ba phim có doanh thu tổng cộng gần 1 tỷ đô-la Mỹ. Nhân vật Bourne cũng trở thành James Bond của nước Mỹ. Damon nói: “So với Bond, Bourne thân thuộc với khán giả hơn nhiều. Bond xuất phát từ những năm 1960, một người khinh thường và quan hệ với nhiều phụ nữ, uống rượu đắt tiền, vừa giết người vừa bông đùa. Một người như vậy sẽ vô cùng lỗi thời và lố bịch nếu xuất hiện trong thế giới này. Ngược lại, Jason Bourne hiện đại hơn. Nhân vật này chống lại những hành vi sai trái của các cơ quan chính phủ thay vì làm việc cho họ. Bourne chỉ có một người yêu và không tìm người đàn bà khác khi cô chết”.

dien-vien-da-tai-matt-damon-hinh-anh 5

Hợp đồng với nhà văn Robert Ludlum bắt buộc studio phải làm 4 phim trong một khoảng thời gian nhất định. Damon không xuất hiện trong phim Bourne thứ tư, Legacy (2012). Jeremy Renner thủ vai chính, một nhân vật mới khác với Bourne. Nhưng phim Jason Bourne mùa hè này thật sự làm sống lại người hùng Bourne, do Greengrass (đạo diễn phim Supremacy và Ultimatum) làm đạo diễn. Greengrass nói: “Tụ họp dàn làm phim cũ là ý của Matt. Cậu ấy nói chúng tôi rất may mắn khi có một lực lượng khán giả hùng hậu muốn xem phần tiếp theo và đã đến lúc phải đáp ứng yêu cầu của họ”. Trong phim, Bourne quay trở lại sau 12 năm sống rong ruổi. Anh gặp lại Nicky (Julia Stiles thủ vai), người đã tìm ra thêm những hành vi đen tối của CIA qua một nhóm tin tặc. Họ hợp tác với nhau và bị CIA truy đuổi khắp nơi từ Hy Lạp đến Mỹ. Ở Las Vegas, Bourne chạy trốn bằng xe hơi qua khu Strip, nơi có các sòng bạc lớn, rồi lái xe trong cống chứa nước mưa (cống ở Mỹ rất to). Damon cười và nói: “Đối với nhân vật Mỹ này, không có bối cảnh nào tốt hơn cống Las Vegas.”

Doug Liman, bây giờ là nhà sản xuất chính, xem Jason Bourne là loại phim hành động mà ông và Matt muốn lật đổ vào năm 2002. “Bây giờ chúng tôi là một phần của cỗ máy giải trí hàng loạt”, Liman nói. “Matt là một ngôi sao khủng và chúng tôi cũng hết chuyện để kể, nên phim toàn là cảnh hành động. Matt cũng đã thay đổi trên màn hình và ngoài đời thực. Ai cũng phải thích nghi và phát triển cả”.

Cuộc sống của Damon đã thay đổi chóng mặt về cả nghề nghiệp lẫn cá nhân. Anh trở thành một nam diễn viên chính và hoàn toàn thích hợp với vai trò này. Thật thú vị khi xem Damon đối mặt với cái chết cận kề. Trong phim The Martian, Damon ở trong vũ trụ và trồng khoai tây trong phân của mình. Trong Elysium (2013), Damon hy sinh để cứu những người nghèo trên trái đất. “Mẹo làm phim là cho nhân vật chính làm những việc mà người xem sẽ làm khi không có thời gian suy nghĩ”, Damon nói.

Cũng như những người hùng chân chính, trên phim Damon không kiêu căng, không vỗ ngực ra oai, mà chỉ là một người bình thường trong những hoàn cảnh cực kỳ bất thường. Các nhà phê bình cũng thấy được sự khác biệt giữa Damon và các diễn viên bình thường. Liman nói: “Các ngôi sao điện ảnh đều đưa một chút chất riêng vào nhân vật, thay vì hoàn toàn biến thành nhân vật”. Vì vậy người xem thấy được một chút dữ dội sau bề ngoài thân thiện của Damon, thấy được cách bộ não Harvard của anh giải quyết vấn đề, mặc dù nhân vật có thể ít học hơn. Nhưng cùng lúc đó, Damon có thể cất đi chiếc áo người hùng bất kỳ lúc nào. Trong suốt thời kỳ Bourne, Damon vượt xa mong đợi của người xem lần này đến lần khác. Trong phim The Departed (2006), Damon dùng bề ngoài tử tế để làm những việc xấu xa. Trong The Informant! (2009), anh vào vai một người chỉ điểm đi lừa FBI (Cục Điều tra Liên bang Hoa Kỳ). Trong Behind the Candelebra (2013), Damon múa hát và hôn Liberace, một nghệ sỹ nam giới.

Behind the Candelebra cũng chứng minh được rằng Damon không ghét người đồng tính. Một số người đã cho rằng anh như vậy vì Damon đã nói rằng diễn viên nên giữ bí mật đời sống tình dục. Ngoài ra, một bộ phim tài liệu gọi là Project Greenlight còn gọi Damon là một kẻ phân biệt chủng tộc. Khi nhắc đến vấn đề này, Damon không lấy làm khó chịu mà trở nên vô cùng nghiêm túc. Anh là một người theo chủ nghĩa tự do, hết mình ủng hộ bình đẳng chủng tộc và giới tính. Damon chỉ nói: “Tôi hiểu rằng bây giờ truyền thông thích giật tít. Tôi rất buồn và sẽ cẩn thận hơn trong cách ăn nói.”

dien-vien-da-tai-matt-damon-hinh-anh 6

Tuổi trung niên mang lại những cảm xúc trái ngược: tuổi trẻ phai nhạt dần, nhưng kinh nghiệm sống ngày cành nhiều. Damon không tiếc rẻ gì quá khứ đầy bất an. Bây giờ anh có thể bình tĩnh xem lại những phim mình đóng. Lúc trước Damon không làm được như vậy. Khi còn trẻ, anh biết Al Pacino (diễn viên chính phim The Godfather) không bao giờ xem những phim có chính mình đóng, nên Damon cũng làm theo: “Tôi và đạo diễn Francis Ford Coppola đến rạp xem The Godfather ở San Francisco nhân kỷ niệm 25 năm công chiếu. Giám đốc hãng phim Paramount hỏi tôi có xem phim này trên màn ảnh lớn lần nào chưa. Tôi nói chưa, nhưng có xem video ở nhà rồi. Bà ấy nói: “Al cũng vậy”. Al Pacino ngồi cách tôi một ghế, ông ấy nói: “Tôi chưa bao giờ xem phim này”. Tôi lặng đi một giây rồi nói: “Phim hay mà”. Pacino cười: “Ừ. Tôi có nghe qua””.

Damon bây giờ đã quen xem mình đóng phim, bời vì anh vừa là biên kịch vừa là diễn viên. Damon thường xuyên được đạo diễn và nhà sản xuất mời họp giải quyết vấn đề và xem cách biên tập phim. Kinh nghiệm của Damon rất được tôn trọng. Neill Blomkamp, đạo diễn phim Elysium, nói Damon có “bản năng đạo diễn, nhìn thấy được toàn cục”. Kỹ năng diễn xuất của Damon thậm chí còn được đánh giá cao hơn: “Matt diễn y như tôi yêu cầu ngay từ lần thử đầu tiên. Nếu cần thay đổi cảnh quay một chút để tiện cho người biên tập, Matt lập tức làm ngay, chính xác như một cỗ máy. Matt làm tất cả mọi thứ vì thành công của phim. Tôi chưa bao giờ gặp một người chuyên nghiệp như vậy.” Ở thời điểm này, lựa chọn diễn xuất của Damon nhiều vô kể. Các hãng phim luôn làm theo đề xuất của anh và Damon sẽ sớm trở thành đạo diễn. Damon cũng đã sản xuất một số phim. Phim đầu tay, Promised Land (2012) không bán được nhiều vé. Damon nói: “Phim đó chỉ có 4 người xem, 2 người trong số đó là tôi vì tôi xem 2 lần. Nhưng tôi rất thích thú với quy trình làm phim.” Phim tiếp theo mà Damon sản xuất, Manchester by the Sea (2016, diễn viên chính Casey Affleck) đã được giới phê bình đánh giá cao.

Trời tối dần. Chàng diễn viên đa tài Matt Damon phải đến phim trường chuẩn bị quay Downsizing. Anh đứng lên bắt tay người viết và chủ quán cà phê. Vài cô gái vẫy tay chào, nhưng vẫn ngồi yên tại bàn. Matt đi ra ngoài một mình, không tùy tùng, không tài xế riêng.

Chủ quán nói: “Tay này được đấy”.

Người viết đáp lại: “Ừ. Cà phê nhiêu tiền vậy anh?”

“Khỏi. Matt trả rồi”.

STYLING: ILARIA URBINATI. BÀI: SANJIV BHATTACHARYA. ẢNH: SIMON EMMETT

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận