Doanh nhân Hồ Thế Sơn, người lập thương hiệu thời trang Việt đầu tiên

Ông Hồ Thế Sơn là một trong số những doanh nhân đầu tiên phát triển ngành may mặc tai Việt Nam sau thời mở cửa, có nhiều đóng góp tích cực cho thị trường tiêu dùng.

ho-the-son-hinh-anh

> Tên kinh doanh của công ty tôi là Nguyên Tâm JSC. Đó không phải tên tôi và bắt nguồn từ một kỷ niệm không bao giờ quên trong đời tôi. Thời còn học đại học, tôi và có người bạn thân tên Nguyễn Tâm. Hai chúng tôi gắn bó với nhau còn hơn cả anh em ruột thịt. Trong một ngày cuối tuần thật đột ngột, người bạn học của tôi mất vì sốt xuất huyết. Một lần về miền Trung giỗ bạn, tôi đứng trước mộ bạn và nói “Tâm ơi, cho tôi lấy tên bạn làm tên công ty nhé, để ngày nào đó thành công thì bạn bè nhóm mình sẽ còn nhớ đến Tâm và ngay cả mình cũng ngày ngày nhớ đến bạn”. Công ty ra đời năm 1997 và tiếp tục phát triển cho đến bây giờ, không đổi tên. Tôi là như vậy đấy.

> Tôi hãnh diện là người sáng lập ra một trong khoảng 5 thương hiệu thời trang Việt đầu tiên. Bắt nguồn từ suy nghĩ tại sao người Việt lại không thể có những thương hiệu quần áo chất lượng cao cho riêng mình. Và tôi thành công, sự nghiệp kinh doanh lớn mạnh trong suốt hơn 15 năm với thương hiệu FOCI.

> Tôi đủ tỉnh táo để hiểu mọi sự vật đều có thăng trầm. Hàng may mặc Việt Nam, nhất là dòng hàng casual, cuối cùng cũng chưa thể cạnh tranh với hàng Thái, hàng nhái Trung Quốc ồ ạt và đặc biệt là những nhãn hiệu như Zara, H&M… Nếu ngoan cố, tôi sẽ giết chết tâm huyết của mình và bao nhiêu lao động phụ thuộc vào tôi. Tôi nghĩ cách đưa sản phẩm của mình lên một cấp độ mới, gia tăng giá trị cho nó qua những design bao bì, gia tăng chất lượng chuẩn mực quốc tế, xây cho những giá trị bên trong sản phẩm để gây chú ý với những người nước ngoài.

> Nếu để ý, bạn sẽ thấy du khách nước ngoài thường phải mua những món đồ lưu niệm Việt với chất lượng kém, mẫu mã xấu kiểu như…I Phở, vì họ không có lựa chọn tốt hơn. Cultural Images ra đời, với ước mong ít nhất đó sẽ là những món quà trang trọng mà người ta có thể trao cho nhau. Sự khác biệt đầu tiên chính là suy nghĩ đó. Cũng chiếc áo đó thôi, tôi không bỏ bịch xốp nữa mà đầu tư bao bì và hình ảnh biểu tượng crồi đựng nó vào… ống lon. Có lẽ tôi là người tiên phong nhét áo vào lon trên thế giới! Chiếc lon đó in luôn mẫu ảnh về những biểu tượng Việt Nam như xích lô, rồng thời Lý… thuần Việt kiêu hãnh. Biểu tượng Cultural Images thành công, được nhận diện như một biểu tượng liên quan đến hàng Việt Nam với người nước ngoài. Các sân bay, nhà sách lớn đều bán sản phẩm của chúng tôi với một tiêu chí cùng góp phần cho sản phẩm và giá trị văn hóa Việt Nam bay xa thông qua những du khách.

> Điều làm tôi hạnh phúc không chỉ là cú thoát hiểm cá nhân, mà qua đó, tôi đã cùng tìm ra lối thoát cho hàng loạt sản phẩm nông nghiệp thế mạnh của Việt Nam như chè, cà phê, hạt điều… Những sản phẩm này đứng với Cultural Images để đi ra thị trường quốc tế. Dự án của tôi vinh dự được các lãnh đạo cấp cao đề cao và tạo điều kiện phát triển. Riêng ý tưởng áo lưu niệm đóng lon của tôi đã được một số doanh nghiệp nước ngoài liên kết, họ muốn Cultural Images cũng chứa đựng sản phẩm/văn hóa của nước họ.

> Tôi chỉ muốn nói với mọi người rằng, dẫu làm gì đi nữa thì điều bạn làm ra phải chất chứa ý nghĩa, tâm huyết và trăn trở của bạn. Được như vậy, bạn đã thành công. Thành công với tôi không phải được đo bằng tiền lãi mà là ý nghĩa công việc của bạn có đóng góp gì cho cái chung, cho xã hội và xa hơn là văn hóa bản địa.

> Việt Nam là quốc gia có bề dày văn hóa, với bao màu sắc thú vị, vậy sao chúng ta mãi tụt hậu, lôm côm, bị đánh giá là thị trường tiêu thụ… Tôi không cam tâm chịu nhục với những nền tảng mà ông cha, đất mẹ để lại cho mình. Vấn đề là từ mình, đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh, chiến tranh đã lùi xa, người Việt còn chờ gì nữa mà không quyết tâm lớn để phát triển, để không bị thế giới coi thường? Người Nhật mất tất cả sau Thế chiến 2, và chỉ thời gian ngắn họ đã là cường quốc. Đó là ý chí của con người. Chúng ta vẫn thiếu đoàn kết, chia rẽ, chơi xấu lẫn nhau, chúng ta yêu nhau bằng chót lưỡi đầu môi nhưng vì quyền lợi lại sẵn sàng dí dao vào lưng nhau. Trẻ con đang lớn lên và chạy theo của cải, vật chất, coi khinh giá trị tinh thần, giá trị văn hóa… Nếu không thức tỉnh, chúng ta mãi loanh quanh ở đây, nô dịch cho sản phẩm và tư tưởng ngoại quốc.

ho-the-son-hinh-anh 2

> Chất lượng Việt không hề kém – bao gồm từ nhân lực, sản phẩm, trí tuệ… Tức là chúng ta “tốt gỗ”, nhưng chúng ta luôn thua thiệt vì… nước sơn quá tệ, theo nghĩa đen. Từ sản phẩm, mẫu mã đến dịch vụ quá thiếu chuyên nghiệp. Bản thân mỗi công dân cũng ý thức chưa cao, ồn ào, xả rác… Vậy, cách đóng góp thiết thực nhất cho quốc gia, từ người bình thường đến doanh nhân , là cải thiện hình ảnh quốc gia. Từ chính những nỗ lực cá nhân, hành vi cá nhân, sáng tạo/sản phẩm cá nhân.

> Không liên minh, liên hiệp lại thì không có gì lớn được tạo nên. Không ai thành công một mình. Tôi may mắn có những doanh nhân tâm huyết với quốc gia chung tay cùng làm nhiều dự án. Một số dự án, sản phẩm Việt mà chúng tôi đầu tư thử nghiệm bán ở thị trường Mỹ, châu Âu đã thu được thành công khả quan. Những dự án sẽ sớm xuất hiện cả ở thị trường trong nước, nhưng chúng tôi đã thử một tiến trình ngược và nó đã ththành công.

> Tôi dành phần trăm khá lớn của doanh thu để cho trẻ em và học bổng giáo dục. Tôi nghĩ đó là hai điều đóng góp thiết thực. Tôi đồng hành cùng quỹ Operation Smile nhiều năm nay.

> Nếu không có vợ sát cánh bên cạnh, tôi không thể làm ngần ấy việc và liên tục tạo nên những dự án kinh doanh như vậy. Vợ tôi rất kỹ tính và cũng rất chiều tôi. Tôi hạnh phúc và may mắn khi có cô ấy.

> Tôi mê chụp ảnh và du lịch. Tôi đi nhiều nơi trên thế giới để nhìn ngắm, cảm nhận cuộc sống và học hỏi những cái hay của xứ người. Nhu cầu học của tôi luôn song hành với nhu cầu chơi. Trường dạy mình không nhiều đâu, đời dạy mình là chính.

> Bí quyết hạnh phúc và thành công của tôi rất đơn giản, chỉ là thương yêu hết lòng, đừng chỉ muốn nhận một chiều mà phải có nhu cầu cho đi. Trong gia đình đó là yêu thương hết lòng với người thân, ở xã hội thì đóng góp, cống hiến và nghĩ cho cả cái lợi của cộng sự cũng như khách hàng.

BÀI: NGUYỄN HẬU

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận