Doanh nhân Minh Đỗ: Tôi đang tìm ra giá trị của sự trưởng thành

Doanh nhân Minh Đỗ (Đỗ Ngọc Minh) đang ở tuổi 40, thời điểm chín muồi để một người đàn ông thành công sự nghiệp, nên sẽ không lạ khi anh đảm đượng tốt nhiều vai trò cuộc sống

Doanh-nhan-minh-do-hinh-anh

Minh Đỗ (Đỗ Ngọc Minh) là chủ nhân của Luala Concert – dự án nghệ thuật mang âm nhạc cổ điển trình diễn trên đường phố Hà Nội; Luala Milano – chuỗi cửa hàng thời trang nổi tiếng với nhiều thương hiệu cao cấp ở Hà Nội và Sài Gòn; Soi – chuyên trang về nghệ thuật dành cho những người đam mê cái đẹp. Gần đây nhất, Minh Đỗ được nhắc đến với vai trò là… bố của Totti trong chương trình truyền hình thực tế: Bố ơi! Mình đi đâu thế? mùa 2. Tôi còn biết Minh Đỗ ở nhiều vai trò khác nhau, nhưng có thể nói thêm về Minh Đỗ: là một Phật tử, vừa mới đi Nepal một tuần lễ để ngồi thiền và đọc kinh; có hai tấm bằng thạc sỹ của Đại học Monash và Đại học Queensland (Úc).

Thế nhưng, những mảng màu của “khối Rubik” đó không quan trọng. Minh Đỗ không phải là người dễ tiếp cận và khai thác câu chuyện. Thế nên chúng tôi phải chia cuộc phỏng vấn thành nhiều buổi khác nhau, ở nhiều địa điểm khác nhau và chủ đề của mỗi cuộc nói chuyện thường không nhất quán hay cụ thể. Khi tôi nghe lại băng ghi âm, tôi không biết mình sẽ viết bài theo phong cách nào; không biết phải ráp dữ liệu lại ra sao. Cuối cùng, tôi nghĩ, điều gì là quan trọng nhất của một “khối Rubik”? Đó là khi tất cả các màu được trở về đúng với vị trí của nó. Tôi muốn độc giả của mình thấy được điều cốt lõi của vị doanh nhân trẻ này.

DES_KARSTEN_ESQ_DSC8049a

Tôi muốn kéo hết thông tin của Minh Đỗ vào một không gian yên tĩnh nhất, để có thể tìm thấy những giá trị cốt lõi bên trong con người của anh. Ở trong đó, Minh Đỗ không phải là một doanh nhân thành đạt, một người chuộng cái đẹp hay một ông bố tốt. Ở đó, Minh Đỗ chỉ đơn giản là một người đàn ông đang ở ngưỡng cửa 40 của cuộc đời. Đây là những điều tôi đã nghe, thấy và hiểu từ Minh Đỗ:

> Tôi không nghĩ thứ Sáu ngày 13 là ngày xui xẻo. Với tôi, tất cả mọi ngày đều tốt cả. Lúc trước, tôi tin dị đoan, phong thủy nhưng giờ thì không còn tin nữa. Thật ra, tôi vẫn tin tử vi, vì đứng trên phương diện thống kê, tử vi có nhiều điểm đúng. Tuy nhiên, nó không chính xác tuyệt đối vì ông bà ta có câu “nhân định thắng thiên” mà. Theo tử vi, tôi là người có phúc, tốt ở cung vợ con, bé thì nhờ cha mẹ, lớn thì nhờ vợ, già thì nhờ con cái. Khi mới bắt đầu kinh doanh, nghe nhiều người khuyên đi cúng đền Phủ để công việc làm ăn thuận lợi, tôi cũng đi cúng vài lần nhưng sau này thì không đi nữa. Khi tìm hiểu sâu về đạo Phật, tôi thấy mọi thứ xảy ra với mình đều do nghiệp của mình tạo ra, không phải do cầu xin hay cúng kiếng gì cả. Sông có khúc, người có lúc. Tốt là chúng ta hãy sống thuận theo lẽ tự nhiên và đúng với lẽ phải.

> Tôi thích những câu chuyện của đức Đạt Lai Lạt Ma viết. Lúc đầu, tôi chỉ thấy hình ảnh của ông hay hay và có một cái gì đó hấp dẫn tôi nên mới bắt đầu tìm hiểu. Sau khi đọc một số quyển sách của ông, nghĩ lại những gì bản thân đã trải qua, tôi ngộ ra được nhiều điều. Ví dụ, khi còn trẻ, tôi làm việc rất hăng hái và luôn nghĩ mình có thể làm được tất cả mọi chuyện. Bước sang tuổi trung niên, tôi chợt nhận ra có những thứ mình không thể làm được, nếu cố gắng thì cũng có thể đạt được thứ mình muốn nhưng đó cũng là một sự đánh đổi mà kết quả không thực sự xứng đáng với công sức bỏ ra. Càng về sau này, tôi càng thấy mình bớt hung hăng, háo thắng hơn trước.

DES_KARSTEN_ESQ_DSC8195

> Tôi chọn một con đường riêng cho cuộc đời mình. Tôi theo nghiệp kinh doanh thời trang, đó không phải là chuyên ngành tôi được đào tạo và cũng không phải liên quan gì đến nền tảng của gia đình. Điều này có lý do.

> Tôi thuộc týp người hơi mơ mộng. Năm 20 tuổi, tôi là một chàng thanh niên trong sáng, nhiều lý tưởng, yêu cuộc đời, ít kinh nghiệm, thích tìm hiểu những điều mới lạ và chuyên tâm học hành. Năm 30 tuổi, tôi bắt đầu kinh doanh, một nghề tôi từng nghĩ mình rất thích nhưng sau này mới thấy thật ra tôi cũng không thích cho lắm. Tôi chỉ biết rõ mình thích cái đẹp và làm thời trang là một cái duyên. Cuối cùng thì công việc của tôi hiện giờ có liên quan đến cái đẹp, niềm đam mê của tôi. Càng làm tôi càng thấy đó là một nghề không hề dễ dàng.

> Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là một đại gia vì điều đó không quan trọng đối với tôi. Điều quan trọng nhất là mình phải biết bản thân muốn gì. Tuy không mơ ước trở thành đại gia nhưng tôi thấy cuộc sống của họ có rất nhiều điều thú vị.

DES_KARSTEN_ESQ_DSC8042a

> Tôi nghĩ, công việc thì 10 năm nữa vẫn có thể làm. Từ giờ đến 10 năm tới là giai đoạn bốn đứa con của tôi cần có cha chúng ở bên cạnh giúp đỡ, hỗ trợ chúng phát triển tốt nhất. Tôi thích đi chơi cùng các con và giúp chúng phát triển bản thân.

> Gia đình tôi vừa có một chuyến du lịch lý thú đến London (Anh). Khi có nhiều con nhỏ, bạn khó có thể vào một nhà hàng sang trọng ăn tối hay ở trong các khách sạn hạng sang mà không làm phiền những người khách khác. Vì vậy, chúng tôi quyết định thuê một căn hộ ở Chelsea để ở và tự nấu ăn. Tôi đảm nhận khâu đi chợ và con trai cả nấu nướng cho cả nhà. Tôi nghĩ các bậc cha mẹ nên dành thời gian đưa con cái đi chơi, đi du lịch, để thắt chặt tình thân.

> Tôi không hoạt động trong giới showbiz nên không có hứng thú với việc lên ti-vi và được mọi người biết đến. Tôi tham gia chương trình truyền hình Bố ơi! Mình đi đâu thế? vì các con tôi rất thích xem phiên bản Hàn Quốc của chương trình này trên Internet. Khi chương trình được sản xuất ở Việt Nam và tôi được mời tham gia mùa thứ hai, bọn trẻ nhà tôi rất háo hức. Lúc đầu, cảm giác được làm người của công chúng cũng thích lắm nhưng sau đó cũng hơi phiền. Nhưng đó là trải nghiệm thú vị với tôi và các con của mình.

> Tên bốn đứa con của tôi: Gia Hưng, Gia Thành, Gia Bách, Lam Phương. Vợ chồng tôi hoàn toàn không lên kế hoạch cho việc có con. Trời ban cho thế nào thì mình nhận thế ấy. Khi có đứa đầu tiên, chúng tôi nghĩ đã đủ và mãn nguyện rồi. Khi có đứa thứ hai thì cũng rất vui.

DES_KARSTEN_ESQ_DSC8049a1

> Tôi có ý định “nhập thất” lâu rồi nhưng vướng nhiều công việc không dứt ra được. Gần đây tôi đã thử và thấy cuộc sống của mình thay đổi. Trong chuyến đi Nepal, tôi chủ yếu ở trong tu viện và một căn phòng kín, không tiếp xúc, nói chuyện với bất kỳ ai. Đến bữa ăn sẽ có người mang thức ăn đều và sau đó tự đến dọn đi và bạn không được nói chuyện với họ. Tôi thường dự buổi lễ trì chú vào sáng sớm và chiều, sau đó thì nghe tụng kinh và học thiền. Đến đây, điều khác biệt nhất là tôi đã tắt điện thoại, tự tách mình ra khỏi guồng quay cuộc sống hàng ngày, không e-mail, không vợ con, không gặp gỡ, tâm sự hay nói chuyện gì cả. Đó là thời gian để thiền tịnh và nghĩ về những gì quan trọng với mình.

> Bạn sẽ rất khó tập trung thiền tịnh trong ngày đầu tiên. Sau đó, tôi tập nghĩ về cuộc đời, về những người xung quanh, về những điều họ đã và đang làm. Tôi tập đặt mình vào vị trí của những người xung quanh mình để hiểu về họ rõ và sâu sắc hơn, để thông cảm cho những gì họ làm mình thấy khó chịu. Đó là từ bi đối với những người khác. Từ bi có hai phần: vui với niềm vui của người khác và buồn với nỗi buồn của họ.

> Bây giờ, một trong những điều quan trọng đối với tôi là phải tự tu chỉnh bản thân để khiêm tốn hơn và hiểu rõ khả năng của mình hơn.

> Điều quan trọng nhất với tôi là sống như một người tử tế. Hiểu đơn giản là không làm phiền người khác, không làm họ buồn lòng và nếu làm được bất kỳ điều gì tốt cho những người xung quanh, dù là nhỏ, thì hãy cố gắng làm. Một điều thay đổi trong tâm thức của tôi nữa là tập cho mình sự điềm đạm.

> ngưỡng cửa của tuổi 40, tôi nghĩ mình nên bớt nóng tính, bớt đòi hỏi và đổ lỗi cho người khác. Khi có điều gì xảy ra, nên nhìn vào mình trước khi nhìn vào người khác. Để làm được điều này, tôi cần phải cố gắng nhiều, bởi nói thì dễ mà làm thì mới khó.

DES_KARSTEN_ESQ_DSC8026a

> Tôi thích phim của Robert Altman và đặc biệt là của Woody Allen. Tôi thấy ở Woody có sự quan sát rất tinh tế, vạch trần được bản chất của con người. Ông là người có khả năng đẩy diễn xuất của người diễn viên lên rất cao. Và ông ấy cũng là người có khả năng quan sát và nhìn ra tiểu tiết rất tốt.

> Hiện tôi đang đọc cuốn We are our brains: A Neurobiography of the Brain, from the womb to Alzheimer’s. Ngày xưa tôi thích đọc tiểu thuyết nhưng mười năm trở lại đây, tôi thích đọc non-fiction hơn, đặc biệt là lịch sử và khoa học thường thức.

> Tôi thích làm những dự án liên quan đến nghệ thuật, đặc biết là những loại hình còn được ít người biết đến. LUALA concert quảng bá nhạc hàn lâm, Soi tạo một diễn đàn mở cho nghệ sĩ và nghệ thuật thị giác. Hiện tôi có vinh dự được làm đối tác và giám tuyển nghệ thuật cho dự án Eye Việt Nam, một dự án đa quốc gia với các đối tác là Bảo tàng Saatchi ở London, nhà xuất bản Skira và tổ chức Parallel Contemporary Art, có mục tiêu giới thiệu nghệ thuật đương đại của Việt Nam ra thế giới thông qua các hoạt động xuất bản sách, triển lãm và tham gia các hội chợ nghệ thuật đương đại quốc tế.

BÀI : NGUYỄN THÀNH NHÂN. ẢNH: KARSTEN ĐẶNG.

MAKE UP: ANDREW NGUYỄN. STYLIST: NHẬT ANH. PHOTO EDITOR: HỒNG ANH. CREATIVE DIRECTOR: BẢO TRÂM. ART DIRECTOR: HOÀNG VIỆT

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận