Họa sỹ Liêu Nguyễn Hướng Dương: Nghệ sỹ tồn tại bằng sự thách thức

Liêu Nguyễn Hướng Dương là họa sỹ đầu tiên tại Việt Nam được công nghệ Apple chọn tác phẩm để quảng bá sản phẩm trên toàn thế giới cho chiến dịch Start Something New 2016

lieu-nguyen-huong-duong-hinh-anh

> Tôi thích vẽ từ khi còn bé. Chính xác là lúc 4–5 tuổi tôi đã vẽ bằng phấn khắp các bức tường và sân xi-măng trong khu tập thể cùng hàng trăm bức chì than trên giấy mà không biết chán (do thời bao cấp xã hội rất khó khăn không có màu để vẽ nên có giấy vẽ đã là may mắn lắm rồi). Hiện giờ tôi vẫn còn giữ khá nhiều bức tranh thời thơ ấu của mình và thật thú vị khi xem lại chúng.

> Gia đình tôi có thể xem là có truyền thống nghệ thuật vì ba tôi cũng là họa sỹ thời kháng chiến. Ông là họa sỹ Liêu Tử Phong là người được nhà nước chọn vẽ hình Bác Hồ đầu tiên cho đền thờ Bác Hồ ở xã Long Đức, thị xã Trà Vinh vào những năm tháng chiến tranh chống Mỹ rất ác liệt.

> Sau khi tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật tôi được giữ lại trường làm giảng viên. Công việc giảng dạy cũng tạo điều kiện cho tôi có nhiều thời gian học hỏi để tìm cho mình một con đường sáng tạo. Ai đó nói rằng: “Nếu tất cả các nhà thơ đều viết giống nhau thì thế giới chỉ cấn một nhà thơ là đủ”. Cho nên tôi nghĩ rằng nguyên tắc tồn tại của văn hóa, của nghệ sỹ là tồn tại bằng cái độc đáo, tồn tại bằng sự thách thức to lớn: buộc phải thêm vào cái kho vô tận của văn hóa nhân loại bằng cái độc đáo của mình!

> Những tác phẩm của tôi thường lấy cảm hứng “từ cuốn sách không lời” đó là thiên nhiên, cỏ cây – hoa lá và con người. Những thứ mà tôi cảm nhận được xung quanh cuộc sống qua những chuyến đi hay những cảm nhận về chính bản thân mình.

> Theo tôi, để muốn trở thành một họa sỹ chuyên nghiệp thì họa sỹ nên làm việc nghiêm túc, tự vấn bản thân và biết lắng nghe tiếng nói của cảm xúc để sáng tạo ra những điều khác biệt, không trùng lấp với những họa sỹ đi trước. Với những suy nghĩ về điều đó đã mang đến những thành công nhất định cho tôi trong nghề nghiệp.

> Cách vẽ của tôi có thể gọi là hội hoạ hành động điểm màu, có thể cách vẽ này khá mới mẻ với công chúng Việt Nam. Với hội họa hành động điểm màu này họa sỹ để tấm toan trên sàn nhà, sau đó di chuyển xung quanh tấm toan vừa đổ màu, vẩy sơn và nhỏ giọt. Những động tác này mạnh mẽ và đầy cảm xúc song đều nằm trong tầm kiểm soát. Vì tôi là người yêu màu sắc và sự ngẫu hứng cũng như chú trọng đến khoảnh khắc cảm xúc nên cách vẽ này khá phù hợp với tôi.

> Điều may mắn đã đến với tôi trong năm nay là khi được hãng công nghệ Apple chọn tác phẩm của tôi để quảng bá sản phẩm trên toàn thế giới cho chiến dịch Start Something New 2016. Đây thật là một sự bất ngờ vì tôi cũng không hiểu vì sao đã lọt được vào “mắt xanh” của Apple. Sau khi ký hợp đồng với Apple, họ cử người qua làm việc trực tiếp với tôi và đưa iPad cho tôi để tôi thực hiện tác phẩm của mình trên máy tính bảng trong thời hạn năm ngày tôi sẽ trao lại iPad và tác phẩm của tôi trong đó để tuyển chọn. Quả thật khi nhận được iPad họ đưa tôi rất lo vì tôi chưa từng vẽ tranh trên máy tính vì thế tôi phải bắt đầu học cách sử dụng các công cụ trên máy để hoàn thành tác phẩm. Cuối cùng thì kết quả đến sớm hơn dự định, hai tuần sau tôi nhận được thông báo là tác phẩm của mình đã được Apple chọn cùng với 10 nghệ sĩ khác trên thế giới. Vào ngày đầu tiên của năm 2016 họ đã công bố kết quả chiến dịch Start Something New trên trang web của Apple và đồng thời in tranh tôi để quảng cáo sản phẩm treo khắp các cừa hàng Apple trên toàn thế giới. Đó là một niềm vui lớn và bất ngờ đối với tôi.

lieu-nguyen-huong-duong-hinh-anh 2

> Có một kỷ niệm vui đáng phải suy ngẫm là khi mới tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật tôi vẫn loay hoay không biết chọn cho mình cách vẽ nào cho phù hợp với bản thân. Nhân một dịp đi trại sáng tác của Hội Mỹ thuật TP.HCM một bác họa sỹ thấy tôi làm việc chậm quá đã ko kìm được và thét vào tai tôi: “Mày vẽ chậm như vậy thì sao có tiền mà sống! Phải vẽ nhanh để bắt kịp cảm xúc chứ!”. Từ câu nói đó tôi đã chú trọng nhiều hơn đến cảm xúc nội tại của bản thân và vẽ nhanh hơn rất nhiều.

> Hiện tại tôi đã sống được với nghề, điều mà bất cứ họa sỹ nào cũng mong muốn. Đối với tôi tiền bạc quan trọng nhưng nghệ thuật quan trọng hơn tiền bạc nhiều. Quá chú trọng đến tiền bạc là đi trên con đường xuống địa ngục, chú trọng hơn đến nghệ thuật cũng giống như đang đi trên con đường lên thiên đàng vậy.

> Tôi là người nghiện màu sắc đó là điều cơ bản làm nên những tác phẩm của tôi. Vì thế lúc nào tôi cũng mong muốn các tác phẩm của mình có tính dịu dàng và tươi vui của mùa xuân để mang lại niềm hứng khởi cho mọi người.

BÀI: PHÚC NGUYỄN

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận