What I’ve Learned: Học giả Kim Rando

Nhà học giả Kim Rando vừa chụp tấm hình độc quyền cho Esquire Việt Nam với cuốn sách mới nhất của ông “Tương lai nghề nghiệp của tôi” khi chia sẻ chuyện đời mình

Hoc-gia-kim-rando-hinh-anh

> Tôi có một câu chuyện nhỏ, về một con sâu… cũng rất nhỏ. Con sâu đó nhận một nhiệm vụ là phải bò hết quãng đường dài tận 10 cây số. Có hai cách để giải vấn đề: Mỗi một ngày, con sâu cứ nhích lên một chút, chậm và đều để hoành thành nhiệm vụ; hoặc con sâu sẽ biến thành con bướm và bay hết cung đường cần thực hiện. Tôi hay nói với các bạn sinh viên của mình, có rất nhiều cách để vào đời, là sâu hay là bướm là do các bạn chọn lấy. Nhưng nếu đã muốn nâng cấp thành bướm, bạn phải chấp nhận chịu sự biến đổi về chất, trải qua nhiều gian khổ và đặc biệt là sự kiên trì. Nếu không, bạn chỉ có thể làm sâu.

> Trong quá trình viết sách, tôi có đến Việt Nam, Trung Quốc, Thái Lan và nhiều nước khác. Tôi gặp gỡ những người trẻ và cả những người… không còn trẻ, và nhận thấy cách họ nhìn nhận vật chất cũng không khác nhau là mấy. Một số người cho rằng chúng ta nên từ bỏ giá trị vật chất, chỉ hướng đến giá trị của đời sống tinh thần đơn thuần – tôi e rằng điều này là không tưởng trong thời buổi hiện tại.

> Giới trẻ Hàn Quốc có xu hướng làm giàu ngay từ khi còn trẻ bằng cách mua cổ phiếu, dành dụm tiền để phục vụ cho cuộc sống vật chất thịnh vượng của mình. Nhưng theo tôi, lĩnh vực đầu tư mang lại nhiều lợi nhuận nhất chính là đầu tư tiền bạc cho… chính bản thân của họ. Đầu tư ở đây không nằm gói gọn trong hạng mục kiến thức mà còn trải rộng ra, đầu tư học hỏi về cuộc đời, về kinh nghiệm của cuộc sống, về những thành và bại của kinh doanh… Cứ cảm thấy bản thân mình giỏi và đam mê cái gì thì cứ tập trung mà bồi đắp cho bản thân mình cái đó. Xin hãy nhớ đừng vội đầu tư về ngoại hình trước tiên, bởi khi đó, giá trị của bạn sẽ được đánh giá thông qua vật chất bạn đang sở hữu chứ không phải thông qua giá trị cối lõi bên trong con người của bạn. Bạn không tự tin về mình đến mức phải nhờ đến lớp vỏ bên ngoài?

> Tôi có hai cậu con trai: 25 tuổi và 10 tuổi. Tôi cũng cố gắng để gởi thông điệp ở trên với hai cháu. Chúng có tôn trọng lời nói của tôi, có biết lắng nghe, mặc dù cả hai không làm theo ngay tức thì. Mỗi một ngày nhìn chúng lớn lên, tôi lại tìm thấy tuổi trẻ của mình ở trong đó. Bởi vì chúng tôi có sự khác biệt về tuổi tác nên tôi cũng cố gắng mỗi ngày để có thể hiểu con của mình nhiều hơn.

> Tôi đi diễn thuyết và giới thiệu sách của mình rất nhiều. Đề tài nói chuyện khá đa dạng, người đồng tình cũng có và người phản đối lại ý kiến của tôi cũng có, bởi chúng tôi có sự khác biệt về tuổi tác và thế hệ. Tôi tìm hiểu các bạn trẻ và học trò thông qua các lá thư, e-mail các bạn gởi về, thể hiện những nỗi băn khoăn và lo lắng cho tương lai, thời cuộc. Và tôi cũng học hỏi các bạn trẻ từ những nỗi băn khoăn đó.

> Bố của tôi qua đời khi tôi mới 25 tuổi. Khi còn sống, ông là một nhân viên văn phòng nên thời gian dành cho gia đình cũng không được nhiều. Tôi cũng không có ấn tượng nhiều về các câu nói của bố tôi. Mẹ tôi thì vẫn sống cùng gia đình tôi và tôi nhớ nhất câu nói của mẹ: Con hãy đứng vào lập trường và suy nghĩ của người khác để nhìn nhận vấn đề.

> Tôi học được ở vợ tôi sự tiết kiệm.

EDI_IMG_5454

> Tôi vừa phát hành cuốn sách thứ ba của mình tại Việt Nam mang tên Tương lai nghề nghiệp của tôi, sau hai cuốn Trưởng thành hơn sau ngàn lần tranh đấuTuổi trẻ khát vọng và nỗi đau. Cuốn này tập trung vào chủ đề về ước vọng lập nghiệp và khát khao của các bạn trẻ. Mình đừng quá vội vàng để mong muốn đạt được một điều gì đó nhưng cũng không được phép lười biếng lao động.

> Nếu có hai món đồ cùng tính năng, cùng chất lượng thì tôi sẽ ưu tiên dùng sản phẩm do chính Hàn Quốc sản xuất. Còn nếu sản phẩm do Hàn Quốc sản xuất mà còn nhiều thiếu sót thì tôi sẽ không mua. Lòng yêu nước theo định nghĩa của tôi chính là nỗ lực làm việc cùng mọi người để xây dựng đất nước và cố gắng sống tốt hơn ngày hôm qua một chút. Tại sao chỉ là một chút ư? Bởi vì tôi không thể làm được nhiều việc. Sức người có hạn.

> Năm thứ 4 đại học, tôi có một vị giáo sư hướng dẫn tất cả sinh viên trong kỳ thi vào luật viện. Ông đã nói với tôi một câu khiến tôi nhớ mãi không quên: Cậu không cần phải làm như vậy. Cậu hãy làm điều mà cậu thích, đừng nỗ lực để thi vào Luật viện như vậy nữa.

> Tôi không theo một tôn giáo nào cả, nhưng tôi luôn tôn trọng quyền cá nhân và sự chọn lựa tôn giáo của mọi người. Tôn giáo nào cũng vậy, cũng dạy con người điều thiện và cùng chung một chân lý tốt cho cuộc sống. Tôi nghĩ sự tôn trọng những tôn giáo khác nhau giúp tôi mạnh mẽ hơn trong cuộc sống này.

> Khi tôi gặp khó khăn, tôi dựa vào chính mình. Như tôi đã nói, bố tôi mất sớm, tôi phải cố gắng trưởng thành bằng sự thành thật khi đối diện với nỗi đau hoặc vấn đề của mình. Tôi có một vài phương pháp để giải tỏa vấn đề khúc mắc: Viết lại tất cả mọi thứ trên giấy bằng các ký tự chỉ có mình mới hiểu, sau đó xé nát hoặc đốt nó đi; Hoặc tôi gõ trên máy tính rồi đặt một mật khẩu mà tôi không thể nhớ nổi. Nếu viết để rồi sau đó đọc lại thì những gì bạn viết không thành thật.

> Tôi không muôn quay lại thời điểm lịch sử nào hết vì tôi đã sống hết mình cho từng giây phút trong quá khứ nên không muốn quay lại quá khứ của mình. Năm 1988, Olympic được tổ chức ở Hàn Quốc, lúc đó, đời sống chưa được như bây giờ nhưng mọi người dân lúc đó đều có một niềm hy vọng rằng Hàn Quốc sẽ tốt đẹp hơn so với ngày hôm qua.

> Sách tôi đọc rất đa dạng, không cụ thể tác giả và thể loại. Tôi hay đi xem phim lúc rảnh rỗi. Tôi không thích thể thao nhưng vẫn phải tập vì tôi ngồi quá nhiều. Thể thao giúp tôi có sức để tiếp tục viết lách.

BÀI: THÀNH  NHÂN. ẢNH: JUNGKYU CHOI

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận