What I’ve Learned: Nghệ sỹ Bạch Long

Nghệ sỹ Bạch Long ở tuổi 57 đang là diễn viên sân khấu kịch Idecaf nhưng anh từng là người gầy dựng sân khấu Đồng Ấu Bạch Long tạo tiếng vang lớn trong cả nước với lớp học trò tên tuổi

nghệ-sy-bach-long-hinh-anh

> Ngay từ khi còn nhỏ, tôi sống với người cô chứ không phải cùng ba mẹ. Tôi học được tính tự lập và biết cách chăm sóc bản thân mình khá tốt. Không phải vì vậy mà tôi không cảm nhận được trọn vẹn tình thân của gia đình mình. Chỉ là càng lớn, càng ít nói thì dùng hành động để thể hiện thôi. Đàn ông mà, thể hiện sự yêu thương bằng hành động dễ hơn ngôn từ nhiều,dù cả gia đình chúng tôi đều là nghệ sỹ.

> Khi có người thân là người được chú ý trong xã hội, bạn rất dễ trở thành miếng mồi ngon bị kẻ xấu lợi dụng trên truyền thông, dễ khiến gia đình hiểu lầm, bất hòa. Nhưng nếu tỉnh táo, tin tưởng, hiểu rõ nhau thì gia đình sẽ khó bị rối loạn bởi những kẻ ác ý. Chúng tôi không cần phải giải thích với nhau về những sự việc đã xảy ra trên báo chí, có chăng là cùng rút kinh nghiệm để phòng tránh, bảo vệ mình và gia đình tốt hơn.

> Tôi vẫn tin mỗi người có một số phận riêng và số phận đó phần nhiều phụ thuộc vào quyết định, suy nghĩ của bạn. Không phải cứ người khác lớn lên, đi làm rồi lập gia đình thì bạn cũng phải như vậy. Tôi thích sống một mình, hạn chế tối đa việc làm phiền, nhờ cậy người khác. Hôn nhân là cái duyên, không phải mục tiêu hạnh phúc của một đời người. Có thể người ngoài nhìn vào sẽ cho rằng không gia đình, con cái thì về già sẽ rất đáng thương và vất vả. Tôi nghĩ mình có lựa chọn cách sống riêng và không nhất thiết phải giống họ. Tôi thấy thoải mái, vui vẻ với cuộc sống của chính mình, sống trọn vẹn với nó miễn không ảnh hưởng tới ai là được.

> Chuẩn hạnh phúc mỗi người mỗi khác. Không cần phiền lòng vì những khác biệt đó. Con cái cũng là một duyên phận. Tôi có rất nhiều đứa con là học trò của mình. Khi dạy học trò, tôi đối xử với chúng bằng cái tâm, bằng tình thương. Cho nên chúng cũng yêu thương tôi như cha mẹ. Vậy hà cớ gì cứ phải so đo con ruột hay con nuôi? Hiếu thuận và yêu thương của con trẻ dành cho người lớn đều phụ thuộc nhiều vào hành xử của chúng ta đối với chúng. Khoan hãy đòi hỏi, hãy yêu thương trước đã.

> Sống gần hết cuộc đời rồi, tôi nhận ra nhiều người chăm sóc người khác rất tốt nhưng lại chẳng biết chăm sóc bản thân mình. Bỏ quên bản thân mình là một hành động thiếu sáng suốt nhất mà nhiều người hay mắc phải. Quan tâm đến những nhu cầu cơ bản về sức khỏe, tinh thần của chính mình một cách nghiêm túc và thường xuyên thì tôi mới tránh được việc làm phiền người khác khi ốm đau, buồn khổ.

> Ai cũng bảo là người ta dễ bị ảnh hưởng bởi bạn bè hay môi trường xấu. Tôi thấy không đúng với mình. Khi còn niên thiếu, tôi có nhiều bạn bè là thành phần bất hảo. Tuy nhiên, tôi không hề bị hư hỏng và sống sa ngã. Khi đủ nhận thức, biết suy nghĩ thì không ai tác động hay khiến bạn làm chuyện gì xấu được. Kể cả khi có ai đó dùng thủ đoạn hơn thua với tôi, thay vì ngồi đó nghĩ cách trả đũa, tôi nhẫn nhịn cho qua, chỉ tập trung vào điều mình đang làm, hạn chế tối đa việc thể hiện mình trước mặt họ.

> Chạy đua hoặc tranh giành sẽ chẳng thể kết thúc nếu cả hai cùng ở tâm thế hơn thua nhau. Chớ đổ lỗi cho xung quanh bởi những hành động dễ dãi, động cơ vị kỷ của chính mình. Việc của bạn là do bạn quyết định và thực hiện cả.

> Cuộc đời tôi thăng trầm qua nhiều giai đoạn. Tôi nhận thấy khi mình bình tĩnh đón nhận mọi thứ một cách tích cực thì sẽ tìm ra cách thay đổi những khó khăn trong cuộc sống. Người khác có thể giúp bạn một vài lần, không thể giúp bạn cả đời. Vì vậy, tôi nghĩ rằng chủ động giải quyết vấn đề của chính mình cũng là tạo thói quen rèn luyện sự gan lì, bản lĩnh, cách xử lý tình huống trước mọi nghịch cảnh.

nghệ-sy-bach-long-hinh-anh 2

> Khi đã xác định lựa chọn hướng đi công việc cụ thể thì phải quyết tâm theo đuổi, nhất định không quay đầu lại. Tôi rất coi trọng nghề của mình dù nó ở đỉnh cao vinh quang hay bị lãng quên trong giai đoạn thoái trào. Nghệ sỹ là một cái nghề tốt đẹp. Chỉ có con người làm những hành động không đẹp thôi. Chứ bản chất nghề của chúng tôi tốt đẹp và có ý nghĩa.

> Trong cuộc đời, tôi gặp nhiều người mang đến những năng lượng tích cực. Đôi khi họ chỉ cần chia sẻ cho tôi nghe cuộc đời biến động của họ, cách họ vượt qua hoàn cảnh, niềm tin là đã khiến tôi có thêm động lực rồi. Nên khoan hãy than thân trách phận về sự không may mắn của mình, nhìn ra ngoài xã hội, bạn sẽ thấy bản thân còn may mắn gấp trăm lần người ta.

> Cuộc đời bạn cải thiện tích cực hay không phụ thuộc vào việc bạn đứng lên, hành động. Tôi luôn tin rằng có rất nhiều người gặp trong cuộc sống này sẽ mang đến những sự đổi thay kỳ diệu trong nhận thức của tôi. Đừng bi quan, vì cuộc sống luôn mang đến cho bạn nhiều món quà bất ngờ.

> Có nhiều người thắc mắc sao tôi không biết bực mình, cáu giận. Đơn giản vì tôi tập cho mình một cách sống “nhẫn” trong triết lý nhà Phật và sống an nhiên. Cũng có lần, tôi bị người khác hại đến phải giải tán nhóm Đồng Ấu Bạch Long và lâm vào hoàn cảnh khó khăn. Nhưng rồi sau đó, con của họ lại bí mật lén đi học lớp cải lương thiếu nhi của tôi. Tôi biết chứ. Nhưng tôi vẫn tận tâm dạy cậu bé đó như các học trò khác và không hề nhắc đến chuyện xưa cũ. Cho đến khi người học trò đó thành danh, cha mẹ cậu ta hết sức bất ngờ khi biết con mình được chính tay tôi chỉ dẫn. Họ xấu hổ vô  cùng, còn người học trò đó thì lại càng thương tôi. Bỏ qua cho những ai làm hại mình là cách duy nhất làm tâm trạng tôi thoải mái, thanh thản.

> Đối với những người không tốt với mình, tôi chọn cách tránh xa, không suy nghĩ tiêu cực hay quan tâm đến họ. Suy nghĩ đơn giản, không so đo cũng làm cuộc sống bớt căng thẳng đấy.

> Tôi luôn mong muốn mình có một đám tang thật vui vẻ, không nước mắt. Tôi sẽ treo hình hồi bé của mình trước quan tài và có bóng bay ngập tràn sắc màu. Người tiễn đưa sẽ vui vẻ chào tạm biệt tôi trở về với cát bụi. Họ sẽ kể cho nhau nghe những chuyện vui về tôi. Kết thúc một cuộc hành trình của đời người. Muốn thế, tôi phải sống sao để có ích cho xã hội, mang đến nhiều niềm vui cho mọi người. Có lẽ vì thế mà tôi đi dạy cải lương cho thiếu nhi, làm các vở cải lương thiếu nhi và thành lập nhóm Đồng Ấu Bạch Long. Đó cũng là một cách để tạ ơn tổ nghiệp. Để sau này, khi nghe thiếu nhi ca cải lương, tôi vẫn sẽ được sống với những vở diễn đã mang lại tiếng cười và tình yêu văn hóa, nghệ thuật truyền thống dân tộc.

Nghệ sỹ Bạch Long tên thật là Nguyễn Thanh Tùng, là người gầy dựng sân khấu Đồng Ấu Bạch Long tạo tiếng vang lớn trong cả nước với lớp học trò tên tuổi qua những chiếc huy chương vàng giải Trần Hữu Trang: Quế Trân, Tú Sương, Vũ Luân, Trinh Trinh… Bạch Long cũng là giảng viên phụ trách bộ môn cải lương ĐH Sân khấu điện ảnh TP.HCM

BÀI: BÌNH BLUE. ẢNH: KARSTEN ĐẶNG

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận