What I’ve Learned: Nhạc sỹ kiêm nhà sản xuất chương trình Nguyễn Hà

Ở tuổi 41, Nguyễn Hà là một trong những nhạc sỹ nổi tiếng của làng âm nhạc Việt Nam. Anh từng thành lập ban nhạc Hải Âu và là tác giả ca khúc Nhé Anh gắn liền với tên tuổi của nữ ca sỹ Mỹ Tâm

nguyen-ha-hinh-anh

> Khi tôi được 3 tuổi, bố mẹ đã mua cho tôi một cây đàn piano thay vì căn biệt thự trên đường Nguyễn Đình Chiểu mà khi đó giá tiền là ngang nhau. Tôi đã chơi theo những bản nhạc trên TV, theo những cuốn băng cassette nhóm nhạc Abba, Beatles… Tôi học nhạc theo cách rất tự nhiên như trò chơi. Những đứa trẻ khác chơi nấu ăn, chơi cô giáo, chơi bác sĩ thì tôi chơi nhạc sĩ.

> Ban nhạc đầu tiên tôi thành lập là khi tôi được… 11 tuổi. Tôi cùng các bạn học lớp 6 Nhạc viện thành phố lập nhạc và được chọn trình diễn 3 bản hòa tấu tại Nhà hát Lớn. Lần đầu tiên trò chơi nhạc sĩ ra sân chơi ngoài căn nhà của mình. Ước mơ làm nhạc sĩ đã tiến gần hơn và là bài học “thủ lĩnh” vỡ lòng cho năm 15 tuổi khi thành lập ban nhạc Hải Âu.

> Đạo diễn Tất My Loan đã tặng cho tôi một câu khi tôi ngại, chưa dám nhận lời cùng ê-kíp dàn dựng Duyên dáng Việt Nam số 1: “Cưỡi ngựa thì phải chấp nhận ăn tên”. Tôi ý thức rằng: thể hiện trách nhiệm với công việc cao nhất thì sẽ thuyết phục được lòng tin của mọi người. Năm đó ban Hải Âu tăng lên 15 thành viên, người lớn nhất hơn tôi 18 tuổi và người nhỏ nhất là tôi. Cũng với thể hiện hết trách nhiệm mà anh em ban nhạc gọi tôi là sếp từ ngày đó đến tận ngày nay.

> Cách đây nửa năm, tôi lại chợt nhận ra sau bao nhiêu năm tôi tự chịu trách nhiệm với công việc thì tôi đã không phát triển được đội ngũ của mình. Nếu mình muốn lớn mạnh, nếu muốn nhiều người tài năng đi chung với mình thì mình phải tập cho họ cùng chịu trách nhiệm.

> Trong showbiz Việt tôi tôn trọng tính kiên định của Mỹ Tâm trong các giá trị cô hướng đến trong âm nhạc, trong cách sống và trong các hoạt động xã hội. Tôi quí anh Thanh Bạch vì mỗi ngày anh đều luôn mang niềm vui, sự lạc quan đến cho bạn bè, khán giả hay bất cứ ai anh gặp dù chỉ thoáng qua.

> Tôi là người lạc quan. Trong nghịch cảnh, tôi luôn tìm cách để nhìn thấy mặt thuận lợi của nó. Trong biến cố, tôi rút ra được bài học đi tiếp.

> Em trai tôi là Nguyễn Quang Huy, cũng là một nhạc sỹ nổi tiếng. Trong công việc tôi và Huy ít có điểm chung. Nhưng trong cuộc sống thì đôi lúc tôi gặp khó khăn, Huy lại dẹp hết quan điểm riêng để giúp bằng vai trò người người nhà. Huy cho tôi thấy, quan hệ con người có những sợi dây vô hình mà kết nối rất bền vững.

> Bố mẹ tôi chính là chân giá trị của tôi. Ngày nhỏ bố mẹ tôi quan tâm đến điều gì tôi học được thay vì học ở đâu và được bao nhiêu điểm. Lớn lên, bố mẹ tôi dạy rằng phải để tâm xem mình làm điều gì thay vì bao nhiêu việc. Tôi học được rằng phải nhìn được chân giá trị trong việc mình nhận được hay trao ra cho người khác.

> Anh Nguyễn Lâm Viên, Tổng Giám đốc Công ty Vinamit là một trong những doanh nhân tôi có cơ hội tiếp xúc và học được cách thận trọng và đánh giá các cơ hội đến với mình một cách thực tế.

> Khi làm đạo diễn cho chương trình Gương mặt thân quen mùa I và II, tôi thấy để thành công thì ta không nên ngại va chạm. Tôi rút ra được 3 bài học cho chính mình. Bài học thứ nhất là phải làm tất cả để chiến thắng. Bài học thứ hai là những giá trị tốt đẹp cũng có thể tạo ra được sự hấp dẫn cho chương trình chứ không phải chiêu trò. Bài học thứ ba là khi mình không thể làm chủ vấn đề thì mình nên từ bỏ.

nguyen-ha-hinh-anh  2

> Cuốn sách tôi đang đọc gần đây & rất ấn tượng là cuốn Muốn an được an của thiền sư Thích Nhất Hạnh. Trong đó chương 3 mang tên 3 viên ngọc quí khiến tôi ngộ ra nhiều điều rộng mở hơn. 3 viên ngọc quí đó là Thân, Pháp và Tăng. Thân là bản thân mình, Pháp là những nguyên tắc Phật Pháp và Tăng là những tập thể đang song hành cùng ta. Pháp thì cần Thân và Tăng để tồn tại trong thế giới thực, Thân thì biết ơn Tăng và Tăng có thể hiểu là cả những sự vật giúp ta thực hành Pháp. Từ đó tôi biết ơn những người chọn cùng làm việc, cùng sống… biết ơn cả chiếc xe đưa mình đi, các thiết bị giúp ý tưởng vang lên, các sự vật đẹp đẽ cho mình cảm hứng…

> Bản nhạc tôi thường nghe là bản Pretend của Nat King Cole. Lời hát như là bài học đầu tiên cho tôi cách sống lạc quan khi bắt đầu là câu Pretend you’re happy when you’re blue…. Cây đàn piano cho tôi thấy được sự phong phú bởi nó là cây đàn có được số lượng nốt nhạc nhiều nhất trong tất cả các nhạc cụ. Nó cũng cho tôi thấy được sự giới hạn bởi nó không có nhiều kỹ thuật trình diễn bằng cây đàn violin. Piano cũng cho tôi thấy được việc sử dụng kỹ năng đàn piano cho đàn keyboard điện tử cũng rất dễ dàng. Vạn vật đều có lợi thế, giới hạn và có nhiều cách sử dụng trong nhiều mục đích khác nhau.

> Tony Robbins cho tôi một bài học: 6 lý do khiến người ta hành động. Người ta hành động khi biết chắc chắn kết quả; hành động vì sự bất ngờ, không đoán được; hành động để cảm thấy mình là người quan trọng, đặc biệt; hành động vì nhận được sự yêu thương, kết nối từ người khác; hành động vì sự phát triển của bản thân, để giàu có hơn và cuối cùng hành động vì họ muốn cống hiến, muốn được cho đi. Mỗi khi tôi làm việc với một ai đó, tôi sẽ xem là mình có thể cho họ được điều gì hay người đó muốn gì ở tôi trong 6 hạng mục trên.

> Giới trẻ hiện nay tự tin thể hiện bản thân hơn thời của tôi. Khi chơi với họ, tôi thoải mái chia sẻ cũng như đón nhận ý tưởng của họ mà không cần rào đón. Mỗi khi như vậy tôi thấy mình tự nhiên như hồi 3 tuổi, thích là nói thôi, ý tưởng dồi dào hơn.

> Năm 1999 tại Tokyo, tôi có dịp găp ông giám đốc Sony Music Nhật Bản, khi tôi thể hiện thiện chí hợp tác rằng đang nghe nhiều CD cuả Nhật để có thể làm nhạc hợp hơn với khán giả Nhật. Ông đã chia sẻ hầu hết các nhạc sĩ Nhật đều nghe nhạc Âu, Mỹ để tạo ra nhạc mới nên hãy nghe giống vậy sẽ tốt hơn. Tôi nhận ra người Nhật với lòng tự hào dân tộc rất cao vẫn quan sát và hòa nhập cùng dòng chảy thế giới.

> Nhân vật lịch sử tôi ngưỡng mộ chính là ông Lý Quang Diệu. Qua cuốn hồi ký, tôi biết được ông tạo ra thành công cho Singapore khi thay đổi từng thói quen hàng ngày của từng người dân. Tôi nghĩ xây dựng ước mơ cho bản thân thì hãy bắt đầu từ từng thói quen tốt mỗi ngày.

BÀI: THÀNH NHÂN. STYLING: JOEY TRẦN. ẢNH: PHẠM HOÀI NAM

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận