What I’ve Learned: Nhạc sỹ Nguyễn Tuấn

Nhạc sỹ Nguyễn Tuấn 40 tuổi người Hà Nội là chủ nhân của những sáng tác về đề tài xã hội và tình ca được nhiều người "nghiện" và yêu mến

nhac-sy-nguyen-tuan-hinh-anh

> Tôi từng đi qua thời niên thiếu ở trại tị nạn Hồng Kông. Bạn bè tôi nghĩ chắc hẳn tôi phải bị những vết thương tâm lý nào đó. Không! Chẳng có vết thương nào cả. Đó chỉ là sự đánh đổi của số phận thôi. Quãng thời gian đó, tôi có được nhiều cảm xúc để tích trữ và gặm nhấm đến tận bây giờ. Câu chuyện đó đã qua đi hơn 20 năm rồi. Giờ những lo toan đời thường đã cuốn tôi đi rất xa cái tuổi vị thành niên mơ mộng đó. Chính cái nơi tù túng mà có phần lãng mạn đó đã vô hình chung là bệ phóng cho cảm xúc trong cách viết nhạc của tôi sau này. Tôi luôn muốn thể hiện khát vọng của tự do.

> Tôi mê âm nhạc như một liều thuốc tinh thần. Không chỉ dừng lại bằng niềm đam mê, với cây guitar mượn được từ bạn bè, tôi đã có xu hướng dấn thân truy tìm những giai điệu cho riêng mình ngay từ tuổi 13. Nhưng mọi việc tôi làm khi ấy chưa thể đi đến đâu, vì sự lĩnh hội có vẻ chưa đủ.

> Trải nghiệm là thứ tài sản vô giá. Tôi luôn muốn dấn thân vào trải nghiệm. Tôi xin chia sẻ một câu chuyện nhỏ. Tôi có anh bạn thân bị khiếm thị, tên Khánh. Khánh viết nhạc rất hay, thời sinh viên nhiều cô gái tìm đến nơi anh tập nhạc để nghe anh hát. Có lần, Khánh hỏi tôi: “Tuấn ơi, cô gái vừa rồi có đẹp không? Cô ấy có thích ca khúc của tôi không?” Tối hôm đó, tôi nhắm mắt như một người mù và tìm đường về nhà để hiểu bạn mình hơn. Về đến nhà, tôi thấy như mình trở thành con người khác và viết ca khúc Em là ai. Trong bóng đêm tuyệt đối có khi người ta lại thấy vầng sáng đẹp nhất. Ca khúc này được anh bạn tôi Nam Khánh thể hiện rất thành công.

> Tôi nghĩ, thường những người thích bộc lộ chất quái trong nghệ thuật lại là những người hiền lành và rụt rè trong khả năng thích nghi với đời sống thường ngày. Tôi là mẫu người như vậy, có xu hướng muốn thể hiện chất quái trong bình diện âm nhạc. Có lẽ là để xoa dịu chính mình khi thấy mình có được sự mạnh mẽ trong nền tảng tinh thần.

> Con người tôi quái tính hay tôi muốn tác phẩm sáng tạo của mình phải dị biệt? Có lẽ là cả hai. Trong thời điểm sáng tác, tôi mang bản năng của con thú săn mồi, luôn tập trung hết khả năng vào mục tiêu nên những thứ nằm ngoài sự ham muốn sẽ tự bật ra ngoài.

> Khi còn thanh niên, tôi coi nghệ thuật như sự dẫn dắt vào tình ái một cách đàng hoàng nhất có thể. Nhưng đến giờ đã 40 tuổi, tuy chưa già nua gì, nhưng cái đa tình đã bị cái nghiệp viết lách lấn át đi khá nhiều rồi. Cũng bởi tâm lý “vì thần mà nể cây đa” và cũng không muốn người đời coi rẻ những tác phẩm của mình, nên tôi coi trọng sự tự giáo dưỡng của mình khi đến với âm nhạc.

> Điều tôi sợ nhất trên đời là đánh mất khả năng viết nhạc.

> Trong một số ca khúc viết về tình yêu của tôi, hình bóng người phụ nữ trong cách tôi liên tưởng về họ là những vẻ đẹp của tâm hồn. Họ có sự thông minh, lòng kiêu hãnh và giàu nghị lực. Tôi nghĩ rằng người đàn bà của tôi nên nằm ngoan ngoãn nằm trong tác phẩm để tôi thoải mái tôn vinh họ.

> Đôi lúc tôi cũng thấy hoang mang với tình trạng xã hội có nhiều bất ổn. Thường những lúc như vậy, tôi có cách thoát khỏi điều đó, là đối diện với hơi thở của mình và tự cân bằng lại.

> Tôi là một trong số không nhiều nhạc sỹ viết về đề tài xã hội thời kỳ sau mở cửa. Tôi đưa cúm gà, xì-ke… những hiện thực xã hội không đẹp vào âm nhạc. Tôi nghĩ trong văn học và âm nhạc nói riêng, quan niệm về cái đẹp, cái sang nó khác xa ngoài đời thực. Nếu ta khai thác được cái hồn quê kiểng, hoặc nửa tỉnh nửa quê, mang chất liệu đó vào bài hát thì nó sẽ độc đáo và để lại dấu ấn chính mình với thời cuộc. Đó chính là điều tôi muốn hướng tới.

> Tôi có hai cô con gái với cả hai người vợ. Tôi muốn chúng được sống mạnh khỏe và yêu đời. Hai cô con gái của tôi đều có trái tim khá nhạy cảm của người có thiên hướng nghệ thuật nên tôi cũng mong chúng hãy tin vào chính khả năng của mình.

nhac-sy-nguyen-tuan-hinh-anh 2

> Đã có lần vì mải miết bám theo những giai điệu vang lên trong đầu, tôi đã bỏ quên con gái ngồi đợi trước cổng trường. Chỉ đến khi những giai điệu đã hoàn tất, tôi mới nhớ rằng con đã đợi tôi đến đón từ rất lâu rồi. Nỗi sợ hãi với cảnh tượng về những vụ bắt cóc, những vụ tai nạn giao thông… bủa vây tôi. Tôi phóng xe một cách điên khùng qua cổng trường… Rồi thở phào nhẹ nhõm khi thấy con vẫn còn ngồi bơ vơ một chỗ. Tôi khóc như vừa đánh mất một điều gì! Câu chuyện đó còn hơn là một kỷ niệm, đó là lát cắt cuộc đời, mang đến những bài học giá trị dành cho tôi. Tôi hiểu rằng, tài sản lớn nhất của cha mẹ, chính là con cái mình!

> Tôi mang ơn hai người đàn bà đi qua cuộc đời mình, mỗi người cho tôi một đứa con gái đáng yêu như thiên thần. Duyên số là điều không nắm bắt được, tình yêu lại càng kỳ diệu hơn. Lan Anh, người vợ đang sống với tôi đã cho tôi nghị lực và tình yêu vô điều kiện để theo đuổi ước mơ nghệ thuật. Tôi biết, yêu tôi, cô ấy cũng khổ lắm vì tôi quả thực là một gã ngây thơ.

> Có những người yêu mình thuộc giới trí thức, đó là điều không dễ. Thỏa mãn kỳ vọng của họ còn khó hơn. Tôi nghĩ rằng mình cần phải thỏa mãn cái tôi của mình trước, những người thích âm nhạc của tôi không nhiều, nhưng họ có sự lọc lõi trong cách thưởng thức. Họ tìm đến âm nhạc của tôi không ồn ào, đó là cách khích lệ tinh thần mà tôi mong muốn nhất.

> Nhóm M6 chúng tôi, ngoài Giáng Son là hoạt động thường xuyên trong giới showbiz, còn lại đều hoạt động khá tĩnh lặng. Vì nhóm chúng tôi là nhóm các tác giả, nên điều quan tâm hàng đầu phải là tác phẩm. Với tôi, nghệ thuật hay giáo dục đều nên hướng tới khai phóng và giúp tâm hồn người ta chắp cánh.

> Cuộc sống là những vòng quay xổ số. Thi thoảng ta được khích tướng bằng những điều may mắn bên cạnh nhiều rủi ro cay đắng trong vòng xoay lạnh lùng của thời gian. Nhưng chúng ta chưa thể chạm đến giải đặc biệt khi cái chết chưa xuất hiện. Hầu hết chúng ta chỉ có thể nắm lấy giải đặc biệt trong những giây phút cận tử. Khi con người đã liên tiếp trải qua nhiều cuộc đối kháng với đối thủ mang tên cuộc sống, “sự chết” sẽ đến, tìm kiếm họ và nói nhỏ vào tai rằng: “Sự giác ngộ chính là giải đặc biệt của con người”. Trong cuộc đối kháng (giữa Con Người và Cuộc Sống) này sẽ xuất hiện một nhân vật không thể thiếu: Hạnh Phúc. Hạnh phúc là tiếng còi của trọng tài vang lên báo hiệu thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi giữa những hiệp đấu trong cuộc so tài giàu tính kịch kia. Vậy đó.

Nhạc sỹ Nguyễn Tuấn, thuộc nhóm sáng tác M6 gồm: Ngô Tự Lập, Lê Tâm, Giáng Son, Đức Minh, Nguyễn Vĩnh Tiến, Nguyễn Thắng. Anh ghi dấu ấn ở Bài hát Việt với ca khúc Tiếng gáy thời gian. Sau này, những sáng tác về đề tài xã hội và cả tình ca của anh được nhiều người “nghiện” và yêu mến. Anh thường tự đàn và thể hiện ca khúc của mình. Concert Đêm nhiệt đới của nhóm nhạc sỹ M6 vừa diễn ra được giới chuyên môn đánh giá rất cao…

BÀI: NGUYỄN HẬU

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận