Jordan Vogt-Roberts: Thành công không giúp ta hạnh phúc

Jordan Vogt-Roberts có vẻ ngoài rất ngầu nhưng chỉ sau vài phút nói chuyện, sự hài hước của anh đã làm cho không khí làm việc của ê-kíp Esquire đầy tiếng cười. Giữa tháng 5 vừa qua, Jordan đã có buổi gặp gỡ với báo giới công bố dự án thành lập quỹ học bổng nâng đỡ tài năng trẻ.

Screen Shot 2017-05-24 at 11.19.44 AM

Đạo diễn “phim Kong” Jordan Vogt-Roberts trở lại Việt Nam trong sự háo hức. Anh coi nơi này như nhà. Một thứ kết nối khó lý giải nhưng hãy nghe anh tâm sự.
ESQ: Chào anh! Đầu tiên, tôi xin chúc mừng thành công của phim Kong! Làm phim ở Việt Nam chắc hẳn là có nhiều điều khó khăn hơn khi thực hiện tại Mỹ?
Jordan Vogt-Roberts (JVR): Cảm ơn bạn, tôi cũng rất vui vì Kong được mọi người đón nhận. Thực sự, tôi không thấy có quá nhiều khó khăn khi thực hiện các phân đoạn quay bộ phim của mình tại Việt Nam. Trong suốt thời gian đó, đối với cá nhân tôi lại là một niềm vui, bởi vì nó giống như bạn đang được thực hiện một giấc mơ. Cuối cùng thì kế hoạch hơn một năm chuẩn bị cho việc ghi hình tại Việt Nam đã diễn ra như mong muốn. Đây là địa điểm quay cuối cùng trong quá trình làm phim. Chúng tôi đã mệt, một số diễn viên còn bị ốm… nhưng cả đoàn đều sẵn sàng với việc hạ cánh và hào hứng làm việc tại Việt Nam như một thử thách vinh dự. Tôi nhớ là chúng tôi đã quên rằng mình đang mệt, đang ốm khi tới Việt Nam.


ESQ: Vì sao anh lại cho việc làm phim ở Việt Nam là một vinh dự?
JVR: Đột nhiên mọi người đều nhận thức một chuyện động trời: “Mình đang có một đặc ân lớn là thực hiện bộ phim đầu tiên thuộc thể loại hành động viễn tưởng dạng này ở Việt Nam”. Chúng tôi cảm thấy có một trách nhiệm to lớn với việc này. Còn gì tuyệt vời hơn khi được làm việc tại những cảnh quan thiên nhiên đẹp chưa từng thấy như vậy chứ. Điều đó làm cho mọi vất vả, cố gắng của chúng tôi trở nên đáng giá hơn bao giờ hết. Trước đó, tôi đã kể cho các diễn viên và thành viên đoàn phim về sự tuyệt vời của Việt Nam. Cuối cùng thì họ cũng đã được thấy những điều tuyệt vời mà tôi từng được chứng kiến và trải nghiệm.
ESQ: Sự khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa là một trong những rào cản lớn khi làm việc ở các quốc gia khác nhau. Anh đã thích nghi nó như thế nào?
JVR: Tôi yêu nền văn hoá Việt Nam từ lâu. Khi đi du lịch đến đây, tôi bất ngờ về một hình ảnh Việt Nam trái ngược với những tài liệu và quan niệm cũ. Tôi thích đi chơi với những người bạn địa phương, ngồi trên ghế nhựa ở góc nhỏ nào đó và thưởng thức các món ăn đường phố. Tôi thích thử mọi thứ mà mọi người ăn. Đối với tôi, đó là cách hòa nhịp tốt nhất  ngay cả khi làm việc. Bạn phải thư giãn và học cách thích nghi thay vì chiến đấu chống lại sự thay đổi. Nếu bạn mong đợi mọi người làm những việc chính xác như bạn đã từng quen, bạn sẽ đóng cửa cơ hội được trải nghiệm và trưởng thành với nhiều kinh nghiệm mới.


ESQ: Những người mới ở một xứ sở mới mẻ có gây hứng thú cho anh?
JVR: Tôi thích kết bạn mới nói chung từ các mối quan hệ cá nhân và công việc ở nước ngoài. Tôi nghĩ nếu không muốn cô đơn thì buộc phải đơn giản hóa cách thức giao tiếp. Bằng cách loại bỏ các công cụ thông thường, bạn nên chọn cách cơ bản để truyền đạt. Dựa vào năng lượng, sự tin tưởng, cảm xúc, tôi nghĩ bạn có thể nhanh chóng tìm ra điểm tương đồng và xây dựng niềm tin trong các mối quan hệ mới.
ESQ: Nghe anh giới thiệu thì nhiều người sẽ tưởng Việt Nam là thiên đường đó!
JVR: Tôi đã đi nhiều nơi và tôi chưa bao giờ yêu một nơi nào như Việt Nam. Tất cả các nền văn hoá đều khác nhau. Tôi nghĩ rằng có rất nhiều điều văn hoá Mỹ có thể học được từ Việt Nam. Người Mỹ có khuynh hướng xoa dịu tuổi trẻ của mình khá tiêu cực. Tôi nghĩ trẻ em Việt Nam được nuôi dạy và có khả năng thích nghi mạnh mẽ trước mọi sự thay đổi của cuộc sống. Nhìn chung, tôi đánh giá cao sự ân cần, nhiệt tình, chăm chỉ ở người Việt Nam. Điều đã không còn thấy nữa ở người dân tại nhiều quốc gia.  Đó là một trong hàng triệu lý do. Vì đây là một quốc gia đặc biệt và độc đáo mà.
ESQ: Phải đến Mỹ mới có cơ hội làm những bộ phim lớn và có những giải thưởng lớn. Anh có đồng ý với ý kiến này?
JVR: Tôi nghĩ là miễn công việc của bạn mang tính đột phá thì ở đâu cũng có thể làm những điều phi thường. Thời đại của công nghệ số giúp công việc dễ dàng hơn khi nhìn rộng ra toàn thế giới. Vì vậy không có vấn đề gì nếu bạn thực sự có giá trị.
ESQ: Giữa tiền bạc, danh vọng, tình yêu thì theo bạn cái nào có giá trị quan trọng?
JVR: Tiền và sự nổi tiếng dễ làm tha hóa con người. Chúng là hai thứ tệ nhất trên đời. Tiền có thể làm mọi thứ trong cuộc sống trở nên dễ dàng nhưng đối với tôi, chỉ đơn giản là không muốn lo lắng về chuyện tiền bạc. Vì xuất thân từ gia đình rất nghèo và tôi đã thấy tiền hủy hoại cuộc hôn nhân của cha mẹ tôi như thế nào. Tôi nghĩ là có hàng tá cách để lựa chọn trở nên giàu có hay là thực sự có giá trị trên những điều xa hoa. Dĩ nhiên sẽ rất ổn nếu có thể mua vé máy bay để đi du lịch hay đến bất kì đâu mà không phải suy nghĩ về giá cả. Rất thực tế mà đúng không? Nhưng điều thực sự quan trọng vẫn là sự yêu thương. Yêu công việc, yêu cuộc sống và bạn bè mình. Đó mới là giá trị thực sự của cuộc sống.
ESQ: Thành công cũng là một áp lực vì bạn phải duy trì nó hoặc đạt được những bước tiến cao hơn? Anh có như thế không?
JVR: Trong một thời gian dài, tôi đã xác định cuộc sống của mình sẽ dựa trên sự thành công. Tôi nghĩ rằng thành công bằng cách nào đó sẽ làm cho tôi cảm thấy có giá trị hoặc khẳng định vị trí một cách chính thống. Tôi đã làm việc không mệt mỏi trong nhiều năm để xây dựng thành công của mình. Một mặt, tôi nghĩ rằng chăm chỉ là một trong những phẩm chất đáng trân trọng và hấp dẫn nhất trong mắt người khác. Thế nhưng, thành công cũng là một cái bẫy. Bạn có thể thức dậy và hoàn toàn quên đi cuộc sống của bạn. Bây giờ, tôi nhận ra rằng thành công giống như tiền bạc, không làm cho bạn có thêm giá trị và khẳng định mình. Nó không làm bạn hạnh phúc. Nó không giải quyết được vấn đề của bạn. Thật dễ dàng để tận dụng thành công của phim Kong và nhảy vào các dự án lớn. Nhưng thành thật mà nói, tôi quan tâm đến cuộc sống giản dị của mình nữa.
ESQ: Người phương Đông chúng tôi có câu rất hay: “Tri túc”. Anh cũng biết đủ, biết bình thản hưởng thụ cuộc đời đó chứ!
JVR: Tôi nghĩ mọi người chỉ có mức độ sáng tạo hoặc cảm hứng trong một chừng mực nào đó. Nếu bạn không dừng lại và nạp lại năng lượng, bạn có thể kiệt sức. Tôi nghĩ rằng cuộc sống là một phần của những gì bạn làm đáng tự hào, sống một cuộc sống có ích. Đối với tôi, nhận ra những thứ bạn tạo ra thực sự mang lại một ý nghĩa nào đó thì cũng chính là việc tìm thấy sự cân bằng trong đời sống cá nhân. Đó là nơi bạn cảm thấy hứng khởi bởi những người bạn gặp và bởi trải nghiệm mà bạn có.
ESQ: Tôi có thấy ảnh của anh trước khi để bộ râu dài này, trông cũng điển trai lắm. Sao anh lại thay đổi hình ảnh?
JVR: (cười lớn). Tôi đoán trông tôi giống như một người đàn ông vô gia cư với bộ râu này! Tôi thích thay đổi và hiện tại hài lòng về bộ râu. Còn lý do để râu tóc thì nhiều. Tôi cảm thấy bên trong mình bấn loạn khi làm bộ phim này, bởi tôi phải nhúng tay vào nhiều việc. Tôi muốn sự xuất hiện của mình phản ánh chất “điên cuồng” mà tôi đang cảm thấy bên trong mình. Một số người có thể ngạc nhiên rằng tôi có khuôn mặt “phổ thông” nếu không có bộ râu. Có thể là một ngày nọ, tôi sẽ cạo nó mà không báo với ai cả và thậm chí cả những người bạn thân cũng sẽ không nhận ra tôi. Điều đó sẽ thú vị đấy chứ. Tôi thực sự không bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ nhận được rất nhiều câu hỏi về bộ râu như vậy.
ESQ: Sắp tới, anh có kế hoạch gì?
JVR: Tôi sẽ quay lại Việt Nam vào hè này. Tôi có kế hoạch mang nhiều dự án đến đất nước của các bạn, trong đó có dự án thành lập quỹ giúp cho các bạn trẻ Việt Nam đến gần hơn với nền giáo dục Mỹ. Sau Kong, tôi đang tìm kiếm cảm giác thăng bằng, lên nhiều kế hoạch cho một số dự án ghi hình ở Việt Nam. Tôi muốn đưa các bạn tôi là diễn viên và đạo diễn tới tham quan, khám phá. Tôi cảm thấy như ở nhà. Dĩ nhiên tôi cũng muốn có thêm nhiều bạn bè ở Việt Nam.
ESQ: Cảm ơn anh đã chia sẻ!

BÀI: BÌNH BLUE – ẢNH: KARSTEN ĐẶNG

NGƯỜI MẪU: CÙ NGỌC QUÝ VÀ THOẠI TIÊN

Đừng bỏ qua:

Bình luận