Leonardo DiCaprio, ông hoàng Oscar

Trong bộ phim mới nhất mang tên The Revenant, Leo đã vào vai một người đấu tranh để sinh tồn và khán giả đã nhận ra bản chất con người anh, một Leonardo DiCaprio rất kiên cường

leonardo-dicaprio-hinh-anh

Bạn nghĩ đến điều gì khi nghe cái tên Leonardo DiCaprio? Với cá nhân mình, tôi sẽ liên tưởng đến những yếu tố sau: bảnh trai, tiền tài, danh vọng, du thuyền và sự may mắn không tưởng. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến anh với hình ảnh một kẻ cố gắng tồn tại sau một thảm kịch. Tuy nhiên, trong bộ phim mới nhất mang tên The Revenant, Leo đã vào vai một người đấu tranh để sinh tồn. Anh thể hiện một vai có chiều sâu ấn tượng hơn cả ngoại hình của nhân vật. Cuối cùng, khán giả cũng nhận ra Leonardo DiCaprio rất kiên cường và đó là bản chất con người anh. Tôi sắp kể cho bạn nghe hai câu chuyện xảy ra cách nhau hơn 150 năm với nhiều chi tiết khác biệt nhưng lại có những sự tương đồng kỳ lạ. Hai câu chuyện đều nói về sự may mắn, lòng dũng cảm, đấu tranh sinh tồn và sự thay đổi bản chất con người dù diễn ra ở hai thời điểm và bối cảnh hoàn toàn khác nhau.

Câu chuyện thứ nhất: Năm 1822, một người đàn ông sống ở vùng biên giới của Mỹ tên Hugh Glass tham gia một cuộc tuyển dụng đăng trên tờ Missouri Gazette and Public Advertiser. Cuộc thi tuyển nhằm tìm ra những người gan dạ đi khảo sát khu vực sông Missouri với mục đính chính là giải cứu những con thú bị đánh bẫy để lấy lông. Cuối cùng, Hugh đã trúng tuyển. Vào một ngày lạnh giá, khi đi thăm dò dọc bờ sông Missouri đã đóng băng, anh vô tình chạm trán với một con gấu cái và bầy gấu con. Con gấu cái liền tấn công Hugh nhưng anh đã cố chống đỡ cho đến khi hai đồng đội, John Fitzgerald và Jim Bridger, đến hỗ trợ và hạ gục con gấu. Vụ tấn công của con gấu làm Hugh bị gãy xương sườn, nhiều vết thương sâu và chảy máu, một chân và một tay bị gãy nghiêm trọng. Lúc này, anh cầm chắc cái chết trong tay. John và Jim được cử ở lại cùng Hugh cho đến khi anh chết để chôn và làm một số nghi thức tôn giáo. Thế nhưng hai đồng đội của Hugh lại cuỗm hết tài sản của anh rồi bỏ trốn.

leonardo-dicaprio-hinh-anh 2

Hugh Glass bị bỏ rơi trong lãnh địa của bộ tộc Arikara không một tấc sắt trong tay. Bộ tộc da đỏ hung hãn này từng tra tấn rồi thiêu sống một người bạn của anh. Dù vậy, Hugh cũng xoay sở băng bó vết thương với mấy con giòi để tránh bị hoại tử. Anh lột da gấu để mặc tránh rét và bắt đầu hành trình dài 300km về với xã hội văn minh. Trong chuyến đi, Hugh phải đối mặt và vượt qua nhiều khó khăn, trắc trở: những cơn sốt, vết thương mưng mủ, rắn đuôi chuông và sự đói khát. Sau sáu tuần, Hugh Glass đã vượt qua vùng đất hoang dã trong tình trạng cận kề cái chết và trong lòng sục sôi ý định báo thù.

Câu chuyện thứ hai diễn ra vào năm 1998. Khi đó, Leonardo DiCaprio đang là một chàng diễn viên bảnh trai 24 tuổi, vừa có màn thể hiện tuyệt vời trong một bộ phim đình đám, Titanic. Trước đó, anh chỉ thỉnh thoảng xuất hiện trên vài bộ phim truyền hình nhạt nhẽo và đóng quảng cáo ngũ cốc. Sự thành công ngoài sức tưởng tượng của bộ phim đã đưa Leo từ một diễn viên tầm tầm vụt sáng trở thành ngôi sao được hâm mộ trên khắp thế giới. Những đám đông người hâm mộ tụ tập ở những nơi anh đến từ trung tâm thương mại cho đến các sân bay quốc tế lớn. Thế nhưng, trong khi người hâm mộ không tiếc lời tán dương, các nhà phê bình lại cho rằng Leo cũng chỉ là một anh chàng đẹp mã với diễn xuất trên trung bình một chút và có thể tìm hàng tá người như thế ở những buổi thử vai tại Hollywood. Định mệnh đã đưa tên tuổi anh tỏa sáng trong thoáng chốc rồi nhanh chóng chìm vào u ám.

leonardo-dicaprio-hinh-anh  3

Và rồi một đạo diễn tài năng, có tiếng không bao giờ làm việc với những diễn viên bất tài, liên tiếp chọn Leonardo DiCaprio cho các tác phẩm của mình. Đó là lúc mọi người bắt đầu nhìn nhận lại tài năng của chàng diễn viên từng bị đánh giá là không có triển vọng. Có nhiều lời bàn luận về Leo như những bản hợp đồng giá trị, kỹ năng diễn xuất tuyệt đỉnh và anh được xem là một hình mẫu diễn viên gần như hoàn hảo. Ngay từ những năm 2000, Leonardo DiCaprio không chỉ là một trong những cỗ máy in tiền của Hollywood mà là còn một trong những diễn viên hàng đầu có phong độ tốt nhất với những vai diễn thú vị.

Đến đây, bạn hẳn cũng nhận ra hai câu chuyện trên đều có những điểm khác biệt đặc trưng. Những thử thách trong nghiệp diễn của Leonardo DiCaprio chẳng có gì liên quan đến việc tay chân bị gấu đập gãy cả. Điểm tương đồng ở đây là cả hai người đàn ông này đều có một sự kiên trì sắt đá để sinh tồn và vượt qua những thử thách khắc nghiệt. Cuối cùng, họ đã trở thành một con người hoàn toàn khác trước kia. Không ai nghĩ Leo có thể rũ bỏ hình ảnh một chàng diễn viên tuổi teen mơ mộng, cũng như việc Hugh Glass vượt qua vùng rừng núi hoang vu Nam Dakota hoàn toàn ngoài sức tưởng tượng. Có thể xem đó là một cuộc tái sinh ngoạn mục tại Hollywood. Khi nhìn lại những gì đã qua, chúng ta những tưởng vai diễn định mệnh năm nào sẽ có thể đưa sự nghiệp Leo thăng hoa nhưng tại Hollywood, có không ít chàng trai vụt sáng rồi cũng nhanh chóng mất tăm. Bạn có nhớ những cái tên như Jason Priestly, Josh Hartnett, Chris O’Donnell không? Họ từng là đồng nghiệp của Leo vào thời cuối thập niên 1990 và giờ chẳng mấy ai biết đến họ cả. Sau tất cả, Leonardo DiCaprio đã trải qua nhiều thăng trầm trong sự nghiệp và đạt được những thành công nhất định. Với vai diễn Hugh Glass góc cạnh, sống động và chân thật, Leo không chỉ tái định nghĩa nghề diễn mà còn được trao giải Oscar danh giá sau bao năm chờ đợi. Đó quả là một sự tưởng thưởng xứng đáng.

leonardo-dicaprio-hinh-anh  4

Có lẽ, việc đấu tranh để tồn tại là một thứ đã được di truyền trong dòng máu của Leonardo DiCaprio. Mẹ của Leo đã rất may mắn vượt qua được chiến tranh thế giới thứ hai. Khi được hai tuổi, bà Irmelin Indenbirken, mẹ anh, bị gãy chân, được điều trị tại bệnh viện Oer-Erkenschwick ở North Rhine-Westphalia (Đức) giữa lúc chiến tranh diễn ra. Sức khoẻ của bà suy yếu trầm trọng do bị lây nhiễm nhiều căn bệnh khác. Trong bối cảnh chiến tranh kéo dài, bà ngoại Leo phải chịu gánh nặng tài chính để chạy chữa cho con mình. Mẹ Leo đã trải qua gần ba năm trên giường bệnh và thường rơi vào tình huống thập tử nhất sinh. Thỉnh thoảng, Leonardo DiCaprio lấy tấm ảnh cũ của mẹ anh lúc sơ sinh ra ngắm. Trong ảnh là một bé gái gầy gò, nhút nhát với một cái bụng tròn bé xíu. Thông thường, sau khi lấy tấm ảnh ra ngắm, anh lại bật khóc.

Cuối cùng, bà Irmelin cũng hồi phục. Sau đó, bà chuyển đến Mỹ sống và hẹn hò với một anh chàng tên George DiCaprio. Bà có mang và sinh Leo vào tháng 11-1974. Cả hai chia tay từ khi Leo còn rất bé. Vào một ngày đẹp trời nhiều năm sau đó, khi hai cha con đi xem phim, ông George nghiêng người về phía Leo, chỉ vào màn hình và nói: “Con biết diễn viên đó là ai không? Tài tử Robert De Niro đấy. Ông ta giỏi cực”. Khoảnh khắc ấy đã củng cố thêm tình yêu diễn xuất trong anh. Leo bắt đầu nghiệp diễn khi đang học cấp ba, tiếp theo là đóng quảng cáo, tham gia phim truyền hình và bộ phim Titanic.

Những lời tán tụng sau thành công vượt trội của bộ phim có nhiều lợi ích rõ ràng. Những buổi tiệc hoành tráng liên tục được tổ chức ở các quán bar, câu lạc bộ xì-gà hay các tụ điểm múa khoả thân. Leonardo DiCaprio bị bủa vây bởi những lời bình luận ác ý, khen, chê, nào là người mẫu đồ lót, một ngôi sao bất tài ăn may. Điều này tạo nên một hiện tượng tương tự như lúc khán giả bình dân xôn xao bàn tán về bộ phim The Brat Pack ăn khách một thời. Nhưng việc một chàng trai hào hoa được các cô gái trẻ khát khao lại tài năng hơn cả thần tượng một thời của cha anh ta quả thật là một điều hoang đường lố lăng. Có thể so sánh sự hoang đường đó với việc một người được cho là đã chết đột nhiên đi ra khỏi vùng rừng sâu núi thẳm để trả thù.

leonardo-dicaprio-hinh-anh  5

Có một sự trùng hợp thú vị trong cuộc đời của Leonardo DiCaprio. Đạo diễn Martin Scorsese, người đã phát hiện và đào tạo Robert De Niro trở thành một diễn viên tài năng và tạo cho ông một sự nghiệp điện ảnh huy hoàng, cũng nhìn thấy ở Leo một tiềm năng và tài năng tương tự Robert trước kia. Martin đã hợp tác với Leo lần đầu tiên trong bộ phim Gangs of New York (2002), tiếp theo là The Aviator (2005) và nối tiếp là bộ phim The Departed (2006). Trong một buổi phỏng vấn với Esquire vào năm 2010, đạo diễn Martin Scorsese nhận xét về Leo: “Leo luôn cố gắng trung thành với hình ảnh và cá tính của nhân vật mình thể hiện dù nhân vật đó có tồi tệ, phức tạp như thế nào đi nữa. Đó cũng là một trong những điều tôi ngưỡng mộ ở cậu ấy. Khoảng thời gian hợp tác và làm việc cùng Leo là một trong những giai đoạn tuyệt vời nhất trong sự nghiệp đạo diễn của tôi. Cậu ta là một phần không thể thiếu trong các tác phẩm của tôi”.

Sau khi được nhiều nhà phê bình tán dương, Leo đã có thêm nhiều tự do trong việc lựa chọn những dự án ưng ý để tham gia. “Trong những năm gần đây, tôi cảm thấy dễ chịu hơn trước rất nhiều”, Leo tâm sự với Esquire vài năm trước đây. “Bây giờ tôi rất chín chắn. Tôi không cần phải gây ấn tượng với ai cả. Người ta thường tự hỏi những câu thú vị như: Làm gì bây giờ? Làm thế nào để hạnh phúc? Tôi đã trả lời được những câu hỏi đó. Tôi đã học được tất cả những điều cần thiết. Tôi biết tôi nên đi đâu, làm gì. Nhưng sâu trong tâm hồn tôi vẫn luôn là một câu hỏi: Tôi thật sự muốn làm gì?” Hóa ra tất cả những gì Leo muốn làm là đến Calgary, Canada, và đóng một trong những bộ phim gian khổ và tham vọng nhất từng được quay. Trong suốt nhiều tháng liền, “dễ chịu” là một thứ xa vời trong cuộc sống của Leo.

Chúng tôi gặp nhau trong một khách sạn hào nhoáng ở New York để bàn luận về thời gian Leo ở trong rừng rậm. Anh trông rất khác thời Titanic gần 20 năm về trước. Không giống những anh chàng lúc đầu thì bảnh trai nhưng càng về sau trông càng nhàm chán và thiếu nam tính, Leo đã đi đến tuổi trung niên (42 tuổi) một cách hoàn hảo: cái cổ vừa vặn và rắn chắc, hai má hơi nhăn, đôi mắt xanh biếc vô cùng sắc bén và nhanh nhạy. Vẻ mặt nghiêm túc ấy phù hợp với phong thái của Leo: Anh liên tục đề nghị giữ nội dung cuộc nói chuyện trong phạm vi công việc.

The Revenant là phim đầu tiên mà Leo hợp tác với Alejandro González Iñárritu, đạo diễn đã đoạt giải Oscar với phim Birdman (2014). Anh nói một cách đơn giản: “Tôi nhận vai Hugh Glass để có cơ hội làm việc với Alejandro. Ông có khả năng nhìn xa hơn cả những gì người khác tưởng tượng được. Rất hiếm người có khả năng là viết nên trang sử thi hoành tráng mà vẫn đầy chất thơ và tính hiện sinh như thế. Câu chuyện này vốn rất đơn giản: một người bị gấu tấn công, sau đó đi qua hàng trăm ki-lô-mét thiên nhiên khắc nghiệt để đến được nơi an toàn. Tuy rất ấn tượng nhưng câu chuyện cũng chỉ cần kể mất vài phút bên lửa trại là đủ. Thế mà qua con mắt của Alejandro, nó trở thành một thứ lớn và sâu xa, thâm thúy hơn một câu chuyện trả thù bình thường. Đó là một bài ca mà trong đó tinh thần của con người chiến thắng và vượt qua được những trở ngại khổng lồ”.

leonardo-dicaprio-hinh-anh  6

Sự cẩn thận của Leo, cả về kịch bản lẫn đạo diễn, là một phần cực kỳ quan trọng trong thành công rực rỡ và lâu dài của anh. Leo luôn âm thầm tìm kiếm những kịch bản và đạo diễn tốt nhất. Anh như một người sành rượu kiên nhẫn săn nho quý, chờ đợi nhiều năm để có được một mùa trồng phù hợp ở những vườn nho tinh tế nhất. Leo đã làm việc với Christopher Nolan, Quentin Tarantino, Clint Eastwood, Steven Spielberg và đặc biệt là nhiều lần với Martin Scorsese, người mở ra kỷ nguyên mới trong sự nghiệp của Leo. Phim gần đây nhất mà anh đóng có Scorsese làm đạo diễn là The Wolf of Wall Street.

Trái lại, Leo biết chính xác khi nào nên nói không. Ví dụ như, anh từ chối tham gia vào bộ phim Steve Jobs (2015). Mặc dù phim này có đạo diễn tài năng Danny Boyle và nhà biên kịch lừng danh Aaron Sorkin (tác giả kịch bản phim The West Wing), nội dung phim chỉ là câu chuyện về một anh chàng khó ưa phát minh ra một chiếc điện thoại thông minh. Steve Jobs chỉ kiếm được hơn 34 triệu đô-la Mỹ trên kinh phí 30 triệu, và đương nhiên, Michael Fassbender (vai Jobs) đã thua Leo (vai Hugh Glass trong The Revenant) ở giải Oscar vừa qua. Để thành công ở Hollywood, diễn viên cần phải biết nên hay không nên làm những gì.

Leo hăng hái hẳn lên khi nói về Alejandro Iñárritu, một người có lẽ khác xa Danny Boyle: “Có rất điều để nói về Alejandro. Ông là một thiên tài làm phim, một người vừa cổ điển vừa phá cách. Mặc dù đã dành cả đời để học lịch sử phim ảnh và cách làm việc của những đạo diễn bậc thầy, Alejandro luôn tự phát triển một phong cách rất riêng. Có rất ít đạo diễn nằm ngoài khuôn khổ Hollywood mà vẫn có khả năng tạo ra được những bộ phim tầm cỡ”.

leonardo-dicaprio-hinh-anh  7

The Revenant, những gì Iñárritu đạt được là vô giá. Quyết định quay phim theo trình tự thời gian và chỉ dùng ánh sáng mặt trời trong điều kiện -25°C ngoài hoang dã của Iñárritu đã làm chậm đáng kể tiến độ sản xuất, vốn ngay từ đầu đã quá tham vọng. Đoàn làm phim phải mất hai giờ để di chuyển đến địa điểm quay và hai giờ nữa để quay về. Bạn diễn của Leo, Domhnall Gleeson, cho biết: Mặt trời chỉ chiếu vào nơi cần quay đúng 20 phút một ngày. Nếu không quay xong cảnh đó, chúng tôi phải làm lại vào ngày hôm sau. Có một cảnh chạy bộ dưới nước và nhảy lên thuyền khi nhiều người và ngựa chạy về phía chúng tôi. Súng nổ và tên bay tứ tung. Toàn bộ đều được quay trong một lần không nghỉ. Mọi người căng thẳng đến mức gần như đứt dây thần kinh”.

Leo đã tận tâm giúp Iñárritu đạt được tính chân thực tuyệt đối. Bằng chứng là, dù đã ăn chay một thời gian dài, nhưng trong phim, Leo đã chấp nhận ăn gan bò sống vì gan giả không xịt máu đúng cách. Leo cho biết: “Miếng gan giả nhìn không giống thật lắm. Lúc tôi cắn vào và máu phọt ra, nó trông như đồ chơi. Sau đó Alejandro vứt cho tôi một cái gan thật. Anh sẽ nhìn thấy phản ứng của tôi trong phim. Cảnh đó chỉ cần quay một lần”. Khi đang quay, nhân viên phục vụ phải giữ thức ăn và cà phê trong một chiếc lồng bằng thép, vì những con gấu (thật) đã bắt đầu dòm ngó đoàn làm phim. Mọi thứ càng lúc càng hỗn độn và bất an. Vì thế, dù theo dự kiến sẽ sản xuất xong vào tháng Ba năm ngoái, đến tháng Tám phim vẫn còn đang quay. Kinh phí 95 triệu đô-la Mỹ leo thang lên gần 135 triệu.

Vào tháng 7–2015, The Hollywood Reporter đăng tải một bài viết chấn động về quá trình sản xuất đầy chông gai của The Revenant. Bài báo kể về một cảnh đánh nhau chỉ có 30 người trong kịch bản phình to thành 200 diễn viên và mất 2 tuần để quay xong. Lịch trình làm phim liên tục bị kéo dài ra nên bạn diễn của Leo, Tom Hardy, phải hủy một vai trong Suicide Squad, một phim siêu anh hùng mà khán giả nóng lòng chờ đợi, do David Ayer làm đạo diễn. Các nhà sản xuất phim bị cấm đến phim trường. Đoàn làm phim phải chuyển gấp đến Argentina khi thời tiết ở Canada trở nên quá ấm. Nhiều người cho rằng Iñárritu có thể dễ dàng tránh được những công việc vất vả và chi phí cao này nếu sử dụng hiệu ứng máy tính. Nhưng người đạo diễn giận dữ đáp lại: “Tôi ghét nhất là kỹ xảo điện tử. Nếu chúng tôi ngồi trước màn hình xanh uống cà phê và cười nói, tất cả mọi người sẽ vui vẻ, nhưng phim sẽ trở thành rác rưởi. Tôi muốn dựng lại cuộc sống của những người khám phá thế giới mới và những gì họ phải trải qua. Vào năm 1823, ở nơi hoang dã, người ta phải săn thú để có cái ăn cái mặc và đi lạc vì không có GPS. Không ai biết phía trước có nguy hiểm gì. Làm thế nào để khán giả trải nghiệm được cảm giác đó?”

leonardo-dicaprio-hinh-anh 8

Câu trả lời không nói ra của Iñárritu là đưa diễn viên vào rừng thẳm và bắt đầu quay phim. Bởi vậy nên một thành viên giấu tên của đoàn làm phim đã gọi quá trình sản xuất phim là “địa ngục trần gian”. Leo cười khi nghe nhắc đến điều này: “Ừ, vất vả lắm! Chúng tôi đương đầu với thiên nhiên, và không có gì bất ngờ khi bị thiên nhiên trừng phạt. Tất cả mọi người đều làm việc cật lực. Thời tiết cực kỳ khắc nghiệt, đôi khi camera không hoạt động vì nhiệt độ xuống đến -40°C. Không ai có thể đoán trước được những khó khăn và thách thức mà bộ phim này mang đến. Chúng tôi phải hứng chịu tất cả mọi thứ trong và ngoài sức tưởng tượng. Nhưng đó là lý do vì sao phim thú vị. Và khi quay phim, tôi bị mê hoặc bởi một cảm giác kỳ lạ vì không cần phải đọc lời thoại. Có rất nhiều thứ gần giống như những phim câm thời xưa. Trong nhiều khoảng thời gian dài, chỉ có mình tôi giữa mưa gió”.

The Revenant là một thành tựu kỹ thuật không thể so sánh, đem cách quay lưu động và phức tạp mà Iñárritu tiên phong trong Birdman (phim từng đoạt 4 giải Oscar vào năm 2014) áp dụng vào một khung cảnh rộng lớn hơn. Leo hăng say kể về nhà quay phim Emmanuel “Chivo” Lubezki: “Phim được quay hoàn toàn bằng ánh sáng tự nhiên. Chúng tôi diễn tập cả ngày rồi quay vào khoảng thời gian có nắng ít ỏi. Như vậy còn khó hơn là quay bằng nến như trong phim Barry Lyndon. Chivo đã nỗ lực lột tả sự gần gũi quen thuộc nhưng cũng đậm chất sử thi của bộ phim. Khán giả nhìn thấy khung cảnh rộng lớn và những trận đánh đẫm máu, nhưng cùng lúc đó, camera luồn lách vào gần từng nhân vật để nắm bắt những khoảnh khắc đặc sắc nhất. Sau đó, máy quay tiếp tục di chuyển đến nơi khác. Tôi chưa từng xem một bộ phim nào như thế. Một câu chuyện trả thù đơn giản đã biến hóa thành một bài thơ điện ảnh vĩ đại”.

Gần như không có lời thoại, lúc trữ tình, lúc bạo lực, The Revenant củng cố vị thế của Iñárritu: một trong những đạo diễn cổ điển và can đảm nhất thời nay. Bộ phim rực rỡ, kỳ lạ và đáng sợ này lấy cảm hứng từ đạo diễn Werner Herzog để có được những cảnh thiên nhiên đẹp sững sờ, tựa như trong chủ nghĩa tự nhiên ngây ngất, cực lạc của đạo diễn Terrence Malick. Nhân vật Glass của Leo gợi nhớ đến Aguirre trong phim Aguirre, the Wrath of God (diễn viên Klaus Kinski), một người lính Tây Ban Nha thám hiểm rừng rậm Amazon để tìm một thành phố đầy vàng trong truyền thuyết, hay Brian Fitzgerald trong Fitzcarraldo, một người vận chuyển một con tàu hơi nước ngang qua một ngọn núi (cũng ở rừng rậm Amazon và cũng do Kinski thủ vai). Nhưng nhờ Iñárritu, Glass không tách biệt khỏi thiên nhiên. Bản năng sinh tồn và quyết tâm báo thù của Glass là một phần của thiên nhiên, không khác gì cách gấu mẹ bảo vệ gấu con.

leonardo-dicaprio-hinh-anh  8

Một bộ phim về mối quan hệ giữa con người với thiên nhiên, nơi mà kẻ sống sót bị núi rừng hoang dã đưa đẩy, phù hợp với hoạt động vì môi trường của Leo. Anh nói: “Tôi hy vọng người xem nhìn thấy yếu tố đó. Khu vực mà chúng tôi quay phim từng hoang dã như rừng rậm Amazon ngày nay. Chỉ có người bản địa sống ở đó. Bộ phim này mô tả lần đầu tiên người da trắng thâm nhập vào một nơi hoang sơ. Người ta đến trước tiên vì lông thú, sau đó là vàng và dầu. Họ rút ruột mọi thứ có thể từ thiên nhiên vì tiền. Chủ đề đó hiện hữu trong phim. Tôi hy vọng mọi người cảm nhận được điều đó”.

Câu chuyện nào cũng có kết thúc. Thực tế thường phức tạp hơn phim ảnh. Ngoài đời thật, Hugh Glass đã không trả thù khi gặp Fitzgerald. Có lẽ mục đích của thù hận chỉ là để duy trì quyết tâm sống sót trong lòng Glass, chứ không phải là để giết người. Và Leo cũng đã nhận được giải Oscar. Chiến thắng của Leo công bằng và xứng đáng không phải vì anh đã đợi quá lâu, mà là vì anh đã chứng minh được rằng mình không hề được thiên vị. Leo là một trong những người nghiêm túc với nghiệp diễn nhất, và có lẽ là người dành nhiều tâm huyết nhất cho nghề. Bằng chứng là việc anh đã ở trên đỉnh cao Hollywood trong 2 thập kỷ qua. Cuối cùng, giả sử như Leo đã không thắng được giải Oscar vừa rồi, đối với anh điều đó cũng không có gì lớn. Dù gì, anh đã sống sót qua 4 lần được đề cử mà không được nhận giải. Leo có lẽ sẽ về ngủ một giấc, thức dậy, và tiếp tục tìm kiếm một bộ phim tiềm năng để tham gia vào.

BÀI: ADAM SMITH. ẢNH: JOHN RUSSO; 20TH CENTURY FOX

CHUYỂN NGỮ: THIÊN PHÚC, HUY ĐẶNG

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận