Michael Fassbender, tay đàn ông cực chất

Nam diễn viên mang hai dòng máu Đức – Ireland, Michael Fassbender có một năng khiếu kỳ lạ: Anh khiến các đạo diễn lớn chờ đợi để mời vào phim của họ

michael-fassbender-hinh-anh

Có lẽ do nụ cười gian hùng hay nét đẹp trai pha chút khắc khổ, hay khả năng hiện thực hóa những nhân vật gian ác nhất từng xuất hiện trên màn ảnh rộng mà Michael Fassbender có một năng khiếu kỳ lạ. Anh khiến các đạo diễn lớn chờ đợi để mời vào phim của họ. Nhưng điều gì xảy ra khi một người thích sự riêng tư phải liên tục xuất hiện trước công chúng?

Michael từng thuyết phục một nhà báo đi bắn đĩa bay ở New Jersey (Mỹ), đua xe với một người khác ở Montreal (Canada). Hôm nay, vào một buổi sáng mùa thu ảm đạm ở Toronto (Canada), anh muốn trở thành nhân vật thuyền trưởng Ahab trong tiểu thuyết Moby-Dick. Đi câu cá là đề nghị của Michael Fassbender.

Michael làm vậy không phải vì anh ngại trao đổi về diễn xuất. Tài năng của anh là điều không thể chối cãi được. Anh đã được hai đề cử giải Oscar; đã vào vai Macbeth và Steve Jobs; tham gia những bộ phim độc lập đậm chất nghệ thuật cũng như đóng những bộ phim bom tấn. Anh luôn sẵn lòng nói về nghiệp diễn. Và anh cũng chọn những chuyến đi hơi “điên rồ” để tránh phải nói về đời tư. Michael bối rối khi biết người khác nghĩ cuộc sống của mình trở thành đề tài khai thác của thiên hạ. Trong buổi phỏng vấn này, anh luôn lịch sự và thân thiện, nhưng hoàn toàn không có ý định phơi bày chuyện cá nhân.

Không cần nhìn hình dáng cũng có thể đoán được Michael đã đến sảnh đợi của khách sạn Ritz-Carlton, Toronto. Không khí nhộn nhịp hẳn lên khi khách và nhân viên cùng nhau tập trung sự chú ý vào anh. Michael đang ở Toronto để ra mắt bộ phim về chủ đề tội phạm có nhan đề Trespass Against Us tại Liên hoan Phim Quốc tế Toronto. Nhưng tôi thấy anh nóng lòng muốn thoát khỏi cái đám đông nhộn nhịp với những nụ cười giả tạo, làm dáng ngượng ngùng để chụp ảnh, những câu chào hỏi xã giao của đám quản lý, chủ studio, sự cuồng nhiệt của fan hâm mộ.

Thế nên, chúng tôi nhanh chóng đi vào nhà hàng của khách sạn và gọi bánh pancake. Sau đó, chúng tôi bàn kế hoạch “đào tẩu”: phóng ô-tô đến một bến tàu nằm cách thành phố khoảng 30 phút đi xe, gặp một thuyền trưởng trẻ tuổi tên Aaron, rồi dành cả ngày câu cá hồi cầu vồng (rainbow trout) và cá hồi Chinook ở Hồ Ontario. Michael rất hào hứng khi được rời khỏi thành phố dù chỉ trong vài giờ, giọng nói của anh pha chút giọng xứ Ireland: “Câu được cá thì tốt. Không câu được cũng chẳng sao!”

michael-fassbender-hinh-anh 2

Sự nghiệp và danh tiếng của Michael được ví như hoa quỳnh nở muộn vậy. Năm nay anh đã 40 tuổi và sự nghiệp của anh chỉ mới khởi sắc kể từ năm 2009. Lúc đó, anh vào vai một người tù nhân của tổ chức vũ trang IRA trong Hunger, phim điện ảnh đầu tay của đạo diễn Steve McQueen. Nhiều năm rồi nhưng rõ ràng là danh tiếng vẫn làm Michael bất an. Anh bắt đầu khó chịu ra mặt khi người hầu bàn đứng lại quá lâu hoặc nói quá nhiều. Anh căng thẳng bước nhanh qua nơi công cộng, núp sau chậu kiểng và những vật lớn khác như một đứa trẻ chơi trốn tìm.

Sự chú ý không mời lại tiếp tục sau bữa ăn sáng. Khi chúng tôi vừa đi vừa chạy đến chiếc xe, một đám săn ảnh chạy tới, hô to tên anh. Michael nhã nhặn nhưng kiên quyết: “Cảm ơn các bạn. Để lúc khác nhé!”. Người lái xe nghe được và lập tức lên mạng tìm “Michael Fassbender” bằng chiếc điện thoại gắn trên kính ô-tô. Chúng tôi ngồi phía sau có thể thấy rõ hành động này của anh ta. Fassbender phàn nàn “Nhìn kìa, chưa gì mà anh ta đã Google tôi rồi”. Vẫn chưa rõ mình đang chở ai, tài xế cười ngượng rồi nhìn vào kính chiếu hậu như lời xin lỗi.

Trong The Compleat Angler Or The Contemplative Man’s Recreation, một quyển sách hướng dẫn câu cá kỳ quái nhưng dễ hiểu được xuất bản năm 1653, Izaak Walton mê mẩn cái dữ tợn của con cá hồi khi nó bơi ngược dòng sông để đến nơi sinh sản. Nó tìm về nơi cội nguồn để có được cảm giác mát lạnh của những cái hồ và dòng suối mà nó sinh ra. Để trở lại quê nhà, con cá phải nhảy thật cao, có lúc qua những thác nước cao đến 3,6m, bằng cách biến thân mình cong lại thành hình dạng của một chiếc ná. (Còn tay thuyền trưởng trẻ tuổi Aaron lại mô tả cảnh tượng ấy là: “Thật ra mấy con cá đó chúng tự hành xác đó mà!”)

Câu chuyện của cá hồi dường như rất quen thuộc vì trong xã hội hiện nay, nhiều người trong chúng ta cũng sống như vậy. Họ lang thang khắp nơi để rồi cuối cùng trở về nơi thân thuộc nhất, thường là nơi chôn nhau cắt rốn. Nhưng đối với Michael, tương lai thú vị hơn quá khứ nhiều lần. Bộ phim Assassin’s Creed ra rạp hồi cuối tháng 12–2016 tới, do anh thủ vai chính và sản xuất, dựa trên ý tưởng của trò chơi điện tử đình đám cùng tên (bán được hơn 100 triệu bản). Bộ phim thuộc thể loại sử thi hoành tráng có nội dung kéo dài qua nhiều thời đại kết hợp với kỹ xảo điện ảnh đẹp mắt. Những bộ phim như vậy hoặc là một quả “bom xịt” và khiến studio trắng tay, hoặc sẽ rất thành công và đưa diễn viên chính trở thành một ngôi sao hạng A.

michael-fassbender-hinh-anh 3

Trong Assassin’s Creed, Michael Fassbender vào vai hai nhân vật: một người đàn ông thời hiện đại tên Callum Lynch và tổ tiên của anh ta ở thế kỷ 15 tên Aguilar. Callum mất cả gia đình khi còn bé. Đây là kiểu bi kịch người hùng kinh điển, một hình tượng nhân vật chính được xào đi nấu lại trong các bộ phim dành cho những game thủ trẻ: một thanh niên không gia đình đi tìm lý tưởng sống của mình.

Đây là một lựa chọn gây tò mò đối với Michael Fassbender, không chỉ vì phim dựa trên trò chơi điện tử thường không có doanh thu tốt (hai phim kinh phí lớn Prince of Persia: The Sands of Time và Warcraft đã thất bại thê thảm ở Mỹ). Trong phần lớn sự nghiệp, anh tránh vào những vai có thể dễ dàng lấy lòng khán giả. Thay vào đó, khác phần lớn các diễn viên cùng thời, Michael chọn vào vai những người xấu xa và khiến họ trở nên thân thuộc hơn.

Trong phim 12 Years a Slave năm 2013, lần hợp tác thứ ba với Steve McQueen, Michael vào vai Edwin Epps, người chủ đồn điền miền Nam nước Mỹ đem lòng yêu một nô lệ của mình và sau đó cưỡng hiếp cô ta. Michael cho khán giả thấy một Edwin không hiểu được bi kịch của đời mình và nó đã mang đến cho anh đề cử Oscar đầu tiên. Trong khi đó, bộ phim Steve Jobs năm 2015 nói về việc người sáng lập công ty Apple liên tục chối bỏ con gái của mình dù có bằng chứng xét nghiệm ADN rõ ràng. Hành động của Steve, nói một cách khách quan, là hoàn toàn không thể chấp nhận được. Tuy nhiên, Michael vẫn thể hiện hình ảnh một người đàn ông nổi tiếng kiên định đang bị mất phương hướng , như muốn nói: Có thể Jobs có nỗi khổ tâm riêng.

Khi nói chuyện, Michael thể hiện ham muốn học hỏi thêm nhiều thông tin mới, không hề kiềm chế hoặc giấu diếm. “Dạo gần đây, tôi nghe được từ hillbilly xuất phát từ những người ủng hộ vua William III của Anh quốc vì họ sống trên các vùng đồi (hills). Tôi rất thích tìm hiểu những thứ như thế. Ngoài ra, tôi mới biết từ Cajun đến từ ngôn ngữ Acadia. Thật là hay!”, anh hào hứng cho biết. Lúc đó, chúng tôi đang ngồi ở bờ hồ đợi tàu đến.

Michael Fassbender bắt đầu nghiệp diễn tương đối trễ. Anh sinh ra ở Heidelberg, Tây Đức. Cha anh là người Đức và mẹ là người Ireland. Khi Michael mới hai tuổi, gia đình anh di cư sang miền Tây Nam Ireland, nơi cha anh làm đầu bếp trong một quán trọ nhỏ gần vườn quốc gia Killarney. Anh bắt đầu quan tâm đến diễn xuất sau khi tham gia một buổi hội thảo về kịch nghệ. Fassbender đã bị hai trường diễn xuất từ chối trước khi được Drama Centre London nhận vào. Không lâu sau đó, anh thôi học để chuyên tâm tìm chỗ diễn và xuất hiện trong một vài mẫu quảng cáo. Trong một quảng cáo cho hãng bia Guinness, anh bơi qua Đại Tây Dương để giải quyết một cuộc cãi vã với người em trai.

michael-fassbender-hinh-anh 4

Ngoài ra, anh còn có một số vai phụ, trong đó có vai chiến binh Spartan tóc dài trong phim 300. Nhưng phải đến khi được Steve McQueen mời tham gia phim Hunger thì Michael mới tìm được chỗ đứng. Bộ phim Hunger kể lại đợt tuyệt thực 66 ngày của nhân vật Sands trong một nhà tù ở Bắc Ireland. Để thuyết phục người xem, Fassbender đã giảm khoảng 18kg bằng cách ăn chỉ 600 calo một ngày. Hunger thắng giải Camera vàng – Caméra d’Or tại Liên hoan Phim Cannes. Michael đã nhận được giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất tại Giải thưởng Phim Độc lập Anh quốc – British Independent Film Awards.

Từ đó, hiện tượng Michael Fassbender – một sự pha trộn không tưởng của sự yếu đuối và nghị lực phi thường; cách mà đôi mắt xanh dường như phản chiếu cả nỗi đau và niềm vui được sống, đã thu hút hàng loạt đạo diễn phim nghệ thuật, trong đó có Steve McQueen, Danny Boyle, Quentin Tarantino, David Cronenberg, Derek Cianfrance, Cary Joji Fukunaga và Ridley Scott. “Điểm mạnh của Michael là những vai có xung đột nội tâm dữ dội”, Derek, đạo diễn phim The Light Between Oceans vừa ra rạp gần đây, đã cho biết. Ông nhớ lại lần đầu xem Michael diễn trong Hunger: “Thật là khó rời mắt khỏi Michael. Người xem cảm giác anh là một con báo đen trên màn ảnh. Sự tồn tại của Michael gần như mờ ảo, lúc ẩn lúc hiện. Nhìn vào anh, bạn thấy toàn bộ tâm trạng bên trong, mặc dù bề ngoài không có gì cả”.

Trong phim Shame, lần thứ hai Michael hợp tác với Steve McQueen, anh thủ vai một người New York thành đạt đấu tranh với chứng nghiện tình dục, với lối diễn xuất một cách bệnh hoạn, ngột ngạt. Trong Fish Tank, một phim nghệ thuật năm 2010 của Andrea Arnold, Michael hóa thân thành một người đàn ông đã có gia đình nhưng lại đi ngoại tình với một người phụ nữ khác, sau đó dụ dỗ cả đứa con gái 15 tuổi của người tình. Cả hai vai của anh ẩn chứa nhiều sự tuyệt vọng hơn là trụy lạc. Ngay cả trong phim thương mại như X-Men: First Class, Michael được giao một vai có nhiều lời thoại ngô nghê nhưng đã biến nhân vật của mình thành một người từ tốn đến lạnh lùng. Ở đoạn cuối phim, khi nhân vật Sebastian Shaw (Kevin Bacon thủ vai), tên Quốc xã từng bắt giữ Magneto (nhân vật của Michael), bị đóng băng do năng lực ngoại cảm, Magneto khẽ nghiêng mặt vào bàn tay đang mở ra của Sebastian, như đang nói “tạm biệt ông bạn cũ”. Sau đó, Magneto giết Sesbastian bằng cách chậm rãi tung một đồng xu bạc xuyên qua não của Sesbastian. Việc nghiêng mặt là một chi tiết rất nhỏ và không có liên quan gì đến cốt truyện, nhưng lại là một trong những khoảng khắc gây xúc động mạnh mẽ nhất trong tất cả các phim siêu anh hùng từ trước đến nay.

Đến tận bây giờ, Michael rất thận trọng khi thể hiện những nhân vật đầy dã tâm của mình. Có lẽ anh nghĩ những người bị tổn thương này chỉ đang vùng vẫy. Anh tâm sự: “Tôi sống và cảm nhận được đôi khi có những cuộc đời tưởng chừng như rất đơn giản nhưng thật ra là quá phức tạp”. Ngôi sao Kate Winslet, bạn diễn của Fassbender trong phim Steve Jobs, cũng chia sẻ thêm: “Michael không quan tâm đến rủi ro. Với cá tính riêng của mình, Michael sẽ không hỏi rằng: Giới hạn của tôi là gì? Làm như vậy có thái quá không? Điều mà Michael làm chỉ đơn giản là tham gia thủ diễn những vai có nhiều thử thách”.

Thật vậy, Michael Fassbender đã khiến cho một nhân vật mơ mộng và bí hiểm như Steve Jobs trở nên chân thật và dễ hiểu. “Đương nhiên là tôi sẽ đóng học phí cho chị”, Jobs nói với đứa con gái sắp vào học đại học Harvard trong một cảnh quan trọng ở cuối phim. “Tôi không tệ bạc như người ta nghĩ” là ẩn ý của phân đoạn này. Đây cũng có thể là châm ngôn ẩn trong các vai mà Michael Fassbender thủ diễn.

michael-fassbender-hinh-anh 5

Tôi luôn có cảm tình với Steve Jobs lúc ông còn sống. Tôi không bao giờ muốn khắc họa Jobs như một kẻ đáng ghê tởm. Khi xem lại phim, tôi chỉ nhìn thấy một người cảm thấy khó chấp nhận suy nghĩ của người khác”, Michael chia sẻ. Đương nhiên, bài học nhân sinh sau những bộ phim là: Rất hiếm khi có ai thật sự có ý thức và hiểu rõ về bản thân mình. Cho người xem những gì họ muốn rất dễ, chỉ cần củng cố khái niệm về cái ác: thấy là biết ngay. Nhưng phần lớn người ta không hiểu tại sao và như thế nào mà những kẻ ác lại hành hạ người khác. Con người là một sinh vật duy ngã, cố ý không biết những hành vi của mình đối với người khác có thể xấu xa đến mức nào.

Thuyền của chúng tôi là một chiếc Sea Ray dài khoảng 9,1m, trang bị thiết bị săn cá tối tân – sóng âm phản xạ (sonar), cảm biến độ sâu, hàng chục cần câu và mồi giả cao cấp nhất. Michael ngay lập tức nhảy lên thuyền rồi quay sang giúp tôi. Khi thuyền trưởng Aaron nổ máy lên đường, Michael và người viết ngồi cạnh nhau, nhìn đường chân trời thành phố Toronto xa dần. Anh nghiêng người hỏi một cách hóm hỉnh: “Bây giờ mà chìm xuồng mình có bơi về nổi không?”

Khi được hỏi rằng có chơi game nhiều không và có phải là fan của trò chơi Assassin’s Creed không, Michael đáp: “Lần cuối cùng tôi chơi game nhiều là vào năm 2000. Lúc đó tôi làm ca đêm cho một nhà kho. Mỗi sáng về nhà tôi ngồi xuống và bật một trò chơi đua xe lên. Bây giờ tôi không nhớ nổi trò chơi đó tên gì, nhưng lúc đó tôi chơi liên tục.” (Một năm sau, Michael có được vai diễn đáng kể đầu tiên trong Band of Brothers, một phim truyền hình ngắn tập về chiến tranh thế giới thứ hai).

Nhiều người làm những việc như chơi game để thời gian trôi qua nhanh. Có lẽ đây là cách để sự nhàm chán của cuộc sống mờ đi, dù chỉ trong chốc lát. Michael Fassbender nói về sự nhàm chán và lãng quên với một chút bâng khuâng. Có vẻ như cuộc sống của một người bình thường từng rất quan trọng đối với anh nhưng bây giờ ngày càng khó quay lại được. Khi thuyền đi xa bờ dần, Michael cho tôi xem ảnh chụp chung với bố vài tuần trước đó. Hai bố con đang câu cá thu ở Ireland. Khung cảnh trong ảnh thật ngoạn mục: những dãy núi hiểm trở, bầu trời rộng lớn và sinh động như hình nền máy tính. “Xem này”, Fassbender nói bằng giọng tự hào, “Thật là không thể tin được.” Anh tạm ngưng rồi quẹt qua vài tấm hình nữa, dừng lại ở bức đang đứng cạnh bố và vật lộn với cây cần câu cong lại. “Đây là tôi, lúc đang kéo cá về”.

Michael thường xuyên tìm kiếm những trải nghiệm độc lập như đi lướt sóng và sống ở London (Anh quốc), cách Hollywood (Mỹ) hàng ngàn dặm, một thời gian dài. Nhưng anh lại không thích ở một mình: “Tôi thích sự hợp tác. Nhiều người cùng nhau chia sẻ ý tưởng thì mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Tôi chỉ thích một mình khi… đọc kịch bản phim mà thôi”.

michael-fassbender-hinh-anh 6

Hai mươi phút sau, thuyền thả neo cách bờ khoảng 11km. Michael tán gẫu thân mật với Aaron, hỏi về những cây cần câu và cách dùng mồi. Chúng tôi thả câu. Câu cá cũng như chuyện chăn gối và trượt ván. Tôi đã câu cá bằng mồi giả vài lần, Michael đi câu khi có thời gian rảnh rỗi, nhưng lần này cá không chịu cắn câu. Chúng tôi nhìn vào những cây cần câu đang đứng yên và bắt đầu nói về những thành tựu khi còn trẻ. Cả hai đều chạy điền kinh từ bé đến lớn. Michael thi đấu ở nội dung 100m và 200m, thỉnh thoảng chạy vượt rào. Anh cũng không tệ, nhưng chưa bao giờ là một vận động viên hàng đầu. Có lẽ vì khiêm tốn nên anh cũng hay hạ thấp kỹ năng diễn xuất của mình xuống một chút. Anh cho rằng ai cũng làm được giống anh nếu gặp đạo diễn tốt.

Chúng tôi tiếp tục trò chuyện và dán mắt vào cái hồ trong veo. Cậu nhóc thuyền trưởng Aaron cứ khăng khăng rằng trời nhiều mây rất thuận lợi để câu cá hồi. Aaron có phong thái của một người cha, liên tục trả lời những câu hỏi không thể trả lời về thói quen của cá. Đồng thời, cậu ta cũng cam đoan rằng chúng tôi sẽ bắt được cá. Bất ngờ, một cái mồi giả rung lên. Aaron đứng bật dậy. Bất chợt Michael nhìn tôi và nói: “Ưu tiên cho phái nữ trước”. Tôi lập tức nắm lấy cần câu, tì vào hông tồi hùng hục kéo vào. “Chắc là cá nhỏ thôi”, Aaron lặp lại ít nhất ba lần để mọi người khỏi mất công hy vọng hão huyền. Trên lưỡi câu là một con cá hồi Chinook bé tẹo, có lẽ chỉ khoảng 1 năm tuổi. Bất cứ ai câu được cá bên cạnh Michael Fassbender đều làm một việc: Đưa điện thoại cho anh rồi tạo dáng cùng con cá. Michael vừa chụp vừa hét to: “Yeaaaaaaah!”. Aaron lấy lưỡi câu ra rồi thả cá xuống nước. Khoảnh khắc vinh quang thật ngắn ngủi.

Không lâu sau, một con cá hồi vân rất to cắn câu. Nó nhảy lên khỏi mặt nước và vuột khỏi lưỡi câu, một tia nắng hiếm hoi chiếu sáng đường sọc màu hồng chạy dọc thân. Chỉ trong vài phút tiếp theo, một con cá hồi Chinook cắn câu bên Michael. Aaron chạy đi tìm vợt để vớt cá lên. Michael lấy cá ra khỏi vợt và cười. Cá rất to. Sau hai giờ trên thuyền, chúng tôi quết định chạy đua. Michael, Aaron và tôi xếp thành hàng ngang trong một bãi giữ xe. Đoạn đường dài khoảng 50m và đích đến là rào cản màu vàng giữa bến tàu và cái hồ. Michael vội lấy hết đồ trong túi ra và để hẳn chiếc điện thoại trên cỏ. Aaron thì mang giày chạy bộ. Tiếng đếm lùi kết thúc, ba người bắt đầu chạy. Rốt cuộc, rõ ràng, Michael dễ dàng về đích trước.

Michael Fassbender rất thích nghe nhạc. Anh kể một câu chuyện về ban nhạc của mình thời trung học, nhưng nhanh chóng nói rõ rằng gọi là “ban nhạc” là nói quá: chỉ có hai người, hai cây đàn guitar. Họ chỉ diễn có một lần, ở một nhà hàng, và đã bị yêu cầu giảm âm lượng hết mức có thể để những bài hát của Metallica bằng guitar điện rơi lọt thỏm, âm thầm trong cái không gian rộng lớn của nhà hàng. Chả một ai quan tâm cả. Trên đường đi xe về thành phố, Michael kể về lần đi xem Nirvana ở Dublin (Anh quốc) năm 1992 – tour diễn Nevermind, bắt đầu bằng bài Breeders: “Show đó dở tệ. Tôi nghĩ chắc lúc đó họ không có hứng để trình diễn chút nào”. Khi tôi bàn tiếp về chủ đề âm nhạc với ban speed-metal Slayer, anh chỉ lẩm bẩm: Reign in Blood, tựa của album hay nhất.

Xe dừng lại ở một hiệu bánh kẹp kiểu Cuba. Khi chúng tôi đang ăn, một người đàn bà ở bàn kế bên cầm điện thoại huơ qua huơ lại trong không khí như đang tìm sóng. Michael ngừng nói giữa câu để giải thích: “Người đó đang quay phim tôi mà giả bộ như đang làm chuyện khác”. Tôi ngước nhìn nhưng bà ta quay mặt đi. Michael ghét phải nói về mất riêng tư của sự nổi tiếng, cả buổi sáng và bây giờ. Rất dễ thấy sự mệt mỏi trên khuôn mặt anh. Michael thở dài: “Rùng rợn lắm. Người ta biết tôi ngủ ở đâu. Đại loại là thế”. Khi được hỏi về quan hệ tình cảm với diễn viên người Thụy Điển Alicia Vikander, người đóng chung với Michael trong phim Light Between Oceans, anh trả lời: “Thật ra rất đơn giản, chỉ cần không bao giờ nói gì với ai về việc hẹn hò. Trước công chúng, cả hai đều thừa nhận mình là một cặp, tôn trọng, khen ngợi nhau… nhưng không bao giờ đề cập đến chuyện riêng tư”.

michael-fassbender-hinh-anh 7

Michael Fassbender rất gần gũi với gia đình. Cha mẹ anh sống ở Ireland, chị gái ở California (Mỹ). “Họ là một phần trong bản sắc của tôi” Michael tâm sự. “Tối qua có người hỏi tôi làm sao đóng những cảnh giàu cảm xúc? Câu trả lời là tôi cầu nguyện đến những người thân đã mất. Tôi cảm thấy họ đang ở bên tôi. Có những lần trong đời tôi nghĩ, có ai đó đang phù hộ tôi, đang che chở cho tôi”. Anh cười, có lẽ cảm thấy vì nghe hơi lạ, nhưng rõ ràng là ý niệm này rất quan trọng với Michael.

Ăn trưa xong, chúng tôi ôm nhau chào tạm biệt. Michael Fassbender bước nhanh ra khỏi nhà hàng, chỉ dừng lại bắt tay một vài người. Trên thuyền, tôi than phiền về con người cứ mãi tìm lý do mặc dù câu cá và cuộc sống rất ngẫu nhiên, khó đoán và không hề đơn giản. Michael Fassbender đáp lại: “Làm cái gì lần đầu cũng rất vui, nhưng lần sau thì người ta bắt đầu suy nghĩ linh tinh. Có quá nhiều toan tính trong cuộc sống”.

BÀI: AMANDA PETRUSICH. CHUYỂN NGỮ: HUY ĐẶNG. ẢNH: CEDRIC BUCHET

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận