Nhạc sỹ Hoàng Anh – Tôi sống ổn theo cách của mình

Chúng ta vẫn chạy theo nước ngoài để cập nhật, để giải trí cho giới trẻ ngay lúc đó. Nhưng thứ ở lại với chúng ta vẫn muôn đời là thứ gần gũi với tâm hồn. Do đó, sự mộc mạc của âm thanh, ngôn từ đẹp như nhạc tiền chiến, nhạc bolero đến giờ vẫn là một đỉnh cao mà chúng ta chưa thể vượt qua. Đó là tinh hoa của một thời kỳ, của xứ sở quê hương mình.

HoangAnh1

 Tôi là người rất coi trọng gia đình. Bận rộn cỡ nào, tôi cũng dành thời gian cho vợ con. Ai nói đàn ông phải “thế này, thế kia” thì căn bản là tôi không quan tâm. Gia đình là động lực để người đàn ông hoàn thiện mình và làm việc tốt hơn.
 Người ta hay nói một gã nhạc sỹ luôn cần những khoảng trống trong tâm hồn để sáng tạo. Đó là kiểu lười không chịu làm gì nên đổ tại hoàn cảnh, đổ tại vợ con vướng víu làm mất cảm hứng sáng tạo. Vợ cũng từng là nàng thơ của nhạc sỹ đó thôi. Không lẽ lấy về rồi thì nàng thơ đó hết hạn sử dụng? Cảm hứng sáng tạo mênh mông lắm, thích thì cứ lên phố, lên rừng, ra biển, ngắm nhìn đời sống chuyển động là biết bao ý nhạc tràn về ngay. Tôi nghĩ đơn giản vậy.


 Khá nhiều người thắc mắc vì sao một tay nhạc sỹ nhuộm tóc trắng, tay xăm trổ như tôi lại cưa được một cô vợ nhìn nền nã, quý phái đến thế? Bà xã tôi vốn là một công chức sống bên Pháp. Tôi qua Pháp lưu diễn tình cờ quen cô ấy và cả hai phải lòng nhau. Đến một lúc nào đó bạn buộc phải tin trên đời có duyên số, có tình yêu đích thực. Không phải duyên trời, không phải chân tình thì làm sao cô ấy lại bỏ một xứ sở có đời sống tốt đẹp, đủ đầy, văn minh như mơ đó mà về Việt Nam sống với tôi. Tôi mãi mang ơn vợ mình vì điều đó. Tình yêu cô ấy dành cho tôi quá lớn.
 Những người nhạc sỹ hòa âm như tôi tạo nên phần hồn để những bộ phim, bản nhạc thăng hoa, nghệ sỹ thành công vang dội, còn bản thân thì ở sau hậu đài. Rèn giũa bao năm để có chút tài năng ra đời mà chỉ có vài người biết đến, khen ngợi, thừa nhận mình, nhưng lúc này, tôi thích điều đó. Thời trẻ, tất nhiên mình rất muốn thể hiện. Tôi nhớ hồi mới xin vào làm cho ban nhạc 23 độ 5, lúc đó tôi chỉ là người đàn em. Sau này, tôi được làm keyboard chính, gặp nhiều ca sỹ nổi tiếng và cũng có nhu cầu thể hiện mình làm hòa âm tốt ra sao, sáng tạo thế nào… Tuổi trẻ mà, ai cũng vậy. Tôi cũng hãnh diện làm nhiều dự án lớn như show diễn đầu tiên đầy tham vọng của ca sỹ Hồ Ngọc Hà hay gần đây là nhạc kịch Chuyện tình nàng Giáng Hương…  Tôi nghĩ, nhiều người khen ngợi chỉ thỏa cái tôi nhất thời. Làm sao sướng bằng một số người có trình độ/chuyên môn cao thừa nhận và mình biết mình đã cố gắng làm thật tốt, góp phần sức mình để một dự án thành công hơn. Sau ánh đèn sân khấu nhưng tôi cũng có cái thiên đường sáng tạo đầy thú vị của mình.
 Nhìn mái tóc trắng quái quái của tôi thì quả thực khối người tưởng tôi là DJ, làm nhạc EDM hoặc… dân chơi. Thực ra, tôi cũng khá bảo thủ trong phạm trù thẩm mỹ, văn hóa. Bạn coi tôi là những kẻ cũ kỹ cũng không sai, nhưng tôi không bị thời đại này bỏ rơi và tôi cũng không cố chạy theo thời đại này. Tôi sống ổn theo cách của mình. Tôi có thể làm mọi loại nhạc nhưng tâm hồn của tôi vẫn là thế hệ của Pop mang hơi hướng semi-classic. Tôi thích tính giai điệu, sự tinh tuyền của âm thanh và cảm xúc vô hình trong âm nhạc.
 Âm nhạc là một vòng lặp. Sau mọi quẫy đạp về trường phái biểu hiện thì toàn thế giới lại quay về với cảm xúc kinh điển, nhạc xưa, tình khúc bất hủ. Điều đó là hiển nhiên. Âm nhạc thành công hay không thì ngay lúc nó cất lên người ta đã cảm thấy như nó thuộc về trái tim và tiềm thức mình từ bao giờ. Chúng ta vẫn chạy theo nước ngoài để cập nhật, để giải trí cho giới trẻ ngay lúc đó. Nhưng thứ ở lại với chúng ta vẫn muôn đời là thứ gần gũi với tâm hồn. Do đó, sự mộc mạc của âm thanh, ngôn từ đẹp như nhạc tiền chiến, nhạc bolero đến giờ vẫn là một đỉnh cao mà chúng ta chưa thể vượt qua. Đó là tinh hoa của một thời kỳ, của xứ sở quê hương mình.
 Xã hội càng mệt mỏi, cuồng loạn và gãy đổ những hệ giá trị tinh thần vì đời sống cơm áo thực dụng thì nhạc xưa, mỹ thuật xưa càng có xu hướng quay ngược về.  Có lần tôi được danh ca Tuấn Ngọc nhờ làm hòa âm. Tôi tâm đắc lắm nên ráng làm cầu kỳ đủ thứ, sang trọng du dương… Anh Tuấn Ngọc nói: “Anh rất thích tư duy âm nhạc của em. Có lẽ anh tìm đúng người rồi. Nhưng anh muốn em làm đơn giản nữa giúp anh được không? Đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, chỉ còn những âm thanh tinh tuyền để anh chìm vào đó mà ca”. Tôi sẽ luôn nhớ về Tuấn Ngọc như một ông hoàng nhạc tình là vì vậy.
 Musical Chuyện tình nàng Giáng Hương là quãng thời gian giúp tôi trưởng thành vượt bậc. Có quá nhiều áp lực, thách thức và quy mô của tổng thể âm nhạc. Thậm chí, tôi chủ động không nhận những dự án hòa âm cho ca sỹ để chỉ chuyên tâm vào dự án này. Yêu cầu của đạo diễn Trần Nguyễn Thiên Hương rất cao. Tôi cảm thấy con đường chị Hương đi khó đến mức mà dân trong nghề còn né không dám đi vì sợ bị chê bai, so sánh với nước ngoài… Chị là chủ tịch một tập đoàn truyền thông, một người làm báo, một doanh nhân lại dám đặt những bước chân đầu tiên vào con đường chông gai “musical của người Việt”. Trọng cái tâm thế đó nên tôi dành toàn tâm toàn ý cho dự án này. Có thể nói, chúng tôi hãnh diện về những gì Chuyện tình nàng Giáng Hương đã làm được. Tôi sẵn lòng đồng hành cùng đạo diễn/nhà sản xuất Thiên Hương trong những dự án nhạc kịch tiếp theo của chị. Theo như tôi được biết thì dự án nhạc kịch mới của chị Thiên Hương sẽ tiếp tục là một bất ngờ mang tính đột phá của sân khấu và cách trình diễn âm nhạc tại Việt Nam.
Rất khó dùng lời diễn đạt lại cái hấp dẫn của một vở nhạc kịch và sáng tạo chuyên môn của người nhạc sỹ. Nhưng nhìn vào sự ủng hộ của khán giả thì tôi tin rằng những gì toàn ê-kíp lao động cật lực thời gian qua là xứng đáng. Tôi nghĩ mình là người Việt thì càng phải cố gắng gấp 5 gấp 10 mới mong theo kịp thế giới. Mọi thứ họ đều bỏ xa ta nhưng chúng ta vẫn hoàn toàn có thể làm điều gì đó của riêng mình. Tôi thích dự án Chuyện tình nàng Giáng Hương vì đó là tư duy hành động, dám làm, thay vì sợ sệt, sợ bị chê bai, sợ thua lỗ… Nếu chỉ nói suông về âm nhạc thì dễ lắm, khi làm mới thấy không dễ – nhưng mình không làm thì chờ ai làm? Có cơ hội làm thì phải làm cho hết sức. Chúng tôi dùng kết quả trên sân khấu thay cho mọi lời giải thích về công việc và hành trình sáng tạo của mình.

BÀI: NGUYỄN HẬU – ẢNH: TÙNG ANH LÊ

Đừng bỏ qua:

Bình luận