Pharrell Williams, người mang niềm vui đến cho nước Mỹ

Hãy cùng Esquire lắng nghe Pharrell Williams chia sẻ quan điểm của mình về chính trị. Hãy lắng nghe thật kỹ như bạn nghe anh hát bài Happy

pharrell-williams-hinh-anh

Anh là một nghệ sỹ đa tài, chủ nhân bản hit Happy, gương mặt quen thuộc của hãng Chanel, giám khảo The Voice. Nhưng hôm nay, anh không nói nhiều về âm nhạc hay sáng tác. Pharrell Williams nói mình không thực sự sáng tác nhạc. Bạn hãy bình tĩnh lại, đừng bối rối. Hầu như ai trong chúng ta cũng biết Pharrell là tác giả của nhiều ca khúc đến nỗi khó mà thống kê đầy đủ. Tuy nhiên, anh nhìn nhận việc đó theo cách hoàn toàn khác. Pharrell lắng nghe các tín hiệu. Anh thu nhận các ca khúc.

Tôi nghĩ rằng tất cả mọi thứ chúng ta có đều là được ban tặng. Tất cả mọi thứ đều như thế. Chúng ta chẳng tạo ra gì cả. Những thứ ấy được trao cho chúng ta bằng đủ mọi cách thức, hình dạng. Nói cách khác, chúng ta đang tự huyễn hoặc bản thân về khả năng của mình. Nếu so sánh việc sáng tác với một ly nước trái cây thì tôi không phải nước trái cây, cũng không phải đá lạnh và càng không thể là cái ly. Tôi chỉ là một cái ống hút”, anh chia sẻ. Dù vậy, làm ống hút cũng không phải chuyện dễ. Để có thể nhận được các bài hát, bạn phải thật chú tâm. “Món quà tuyệt với nhất con người có được là sự tự nhận thức. Đó là khi bạn nhận ra vẻ đẹp của cuộc sống. Nếu bạn không thể tự nhận thức thì bạn sẽ mất phương hướng”, anh nói.

pharrell-williams-hinh-anh 2

Mặt trời dần ló dạng trong thung lũng San Fernando ở bang Los Angeles (Mỹ). Chúng tôi chuẩn bị đến tham dự một sự kiện lịch sử. Hoặc ít nhất thì chúng tôi cho là vậy. Chúng tôi cảm thấy nhiều khả năng một bước ngoặt sắp xảy ra khi Pharrell đến sân bay ở Van Nuys và bay đến sân bay quốc tế Raleigh-Durham ở bang North Carolina (Mỹ) cùng các đồng sự trên chiếc chuyên cơ Gulfstream IV. Khi mặt trời lặn ở bờ Đông của nước Mỹ, anh sẽ đứng trên sân khấu cùng bà Hillary Rodham Clinton và ông Bernie Sanders trước khi người dân Mỹ sẵn sàng bầu nữ tổng tư lệnh quân đội đầu tiên (theo tổng số phiếu bầu phổ thông) vào năm ngày nữa. Anh sẽ phát biểu, hô hào trước những người ủng hộ. Anh sẽ thổi bùng sự phấn khích của họ.

Pharrell được mời tham gia buổi vận động tranh cử và có nguyên nhân rất hợp lý cho sự xuất hiện của anh tại sự kiện này. Năm nay, anh đã 43 tuổi, có một đứa con trai 8 tuổi tên Rocket và vợ anh, Helen Lasichanh, đang có mang đứa con thứ hai. Tuy nhiên, diện mạo Pharrell trông chỉ như một thanh niên 23 tuổi và lúc nào cũng vui vẻ, hạnh phúc như những gì anh thể hiện trong bài “hit” Happy đình đám vài năm trước. Có người sẽ thấy sự sướng vui, hạnh phúc được đưa đến Raleigh thông qua gương mặt đại diện tiêu biểu nhất chính là Pharrell Williams.

Hàng chục năm qua, hình tượng Chiến binh Hạnh phúc đã trở thành một trong những lý thuyết tiêu biểu của nền chính trị Mỹ. Đó là niềm hạnh phúc cao độ của những ứng viên tổng thống Mỹ từng trở thành chủ nhân của Nhà Trắng như Reagan, Dubya, Bill Clinton hay Barack Obama. Thế nhưng thứ vũ khí quyền năng ấy dường như đã mất tác dụng trong những ngày cuối của cuộc bầu cử kỳ quặc nhất trong lịch sử Mỹ. Không một ứng viên nào có vẻ hạnh phúc, vui mừng. Không ai vui cả.

Và Pharrell trông chẳng có chút gì vui vẻ khi xuất hiện ở sân bay Van Nuys trong chiếc áo khoác hoodie màu xám hiệu Human Made và quần in hoa văn của G-Star, cùng các cộng sự. Lúc ấy, kênh tin tức Fox News đang phát đoạn phim cổ động cuộc bầu cử trên các màn hình ti-vi trong sảnh chờ: “Cuộc bầu cử sẽ diễn ra sau năm ngày nữa và hai ứng viên đang cạnh tranh nhau từng chút một”. Tình cảnh này na ná diễn biến trong những bộ phim siêu anh hùng: Dr. Happy đang trên đường đến giải cứu thế giới bằng một loại thần dược diệu kỳ có khả làm mọi thứ trở nên ngọt ngào, dễ chịu hơn. Và biết đâu Pharrell sẽ giúp lôi kéo thêm sự ủng hộ của những người gốc Phi. Vợ chồng ca sỹ Beyoncé và Jay-Z cũng sẽ đến tham gia sự kiện vào hôm sau để hỗ trợ.

Việc Pharrell liên tục xuất hiện trong các sản phẩm âm nhạc và làm huấn luyện viên trong bốn mùa giải của chương trình truyền hình thực tế The Voice tại Mỹ có thể sẽ khiến bạn nghĩ anh mắc bệnh ngôi sao và khó gần. Trái lại, anh là một nam nhân rất bản lĩnh, cực kỳ hài hước và hoạt ngôn đến mức khó tin. Pharrell nói cảm thấy mệt nhưng trông anh vẫn tràn đầy năng lượng; anh nói mình chỉ dậy sớm chứ không tập thể dục thường xuyên nhưng cơ thể anh lại khá săn chắc, gọn gàng. Sự sáng tạo của anh dựa trên việc tạo ra sự kết nối, tìm hiểu những gì diễn ra khi kết nối điểm A với B hay X với Z. Anh yêu thích tất cả các thể loại âm nhạc khác nhau. Anh kể rằng mình đang nghe rất nhiều nhạc punk từ thập niên 1980 và tiết lộ riêng với tôi về ý định hợp tác với nam ca sỹ Donald Fagen của nhóm Steely Dan. Nếu chúng ta bàn về việc nên xây tường rào hay xây cầu thì Pharrell sẽ chọn xây những cây cầu hoành tráng như Golden Gate.

pharrell-williams-hinh-anh 3

Khi đã yên vị trên máy bay, anh không thể hiện mình là một nhân vật huyền bí với gương mặt giống bức tượng nhân sư Ai Cập nhưng lại là một người không dễ bị lừa phỉnh bởi những lời ba hoa của giới chính trị gia. “Tôi không phải loại người dễ tin mấy tay chính trị gia”, anh khẳng định. Anh kể với tôi về những tác phẩm trước đây của mình với nhóm nhạc N.E.R.D vào cuối thế kỷ 20. Lúc ấy, anh thường viết những bài hát có nội dung đậm chất châm biếm, nghi ngờ hơn hiện nay và người hâm mộ khó có thể nhớ hoặc nhận ra chúng. Anh không đồng ý với nhóm vận động tranh cử của bà Hilary về nhiều vấn đề trong đường lối của chiến dịch. Anh không thích bị gán cho cái mác “người ủng hộ” vì anh là một “người ủng hộ có chính kiến riêng”.

Khi chiếc chuyên cơ Gulfstream bắt đầu tăng tốc trên đường băng để cất cánh, Pharrell liền nói: “Chờ tôi một chút”, rồi anh chắp tay trước ngực và nhắm mắt như đang cầu nguyện. Khi chiếc chuyên cơ bay qua những vùng hoang mạc ở miền Tây nước Mỹ, câu chuyện giữa chúng tôi hầu như chỉ xoay quanh những người phụ nữ. Lúc này tôi mới biết động lực chính đã khiến Pharrell hủy hết những buổi hẹn thu âm để bay sang North Carolina là do anh tin rằng đây chính là thời cơ để phụ nữ lên cầm quyền. “Chúng ta phải thử chứ! Tôi không biết mình sẽ làm được gì không nhưng tôi tin rằng các quý cô sẽ cứu được đất nước này nếu họ muốn. Thậm chí họ có thể cứu cả thế giới nếu muốn”, anh chia sẻ. Pharell tỏ ra rất kính trọng phụ nữ nên cũng không khó hiểu khi nãy anh đã cầu nguyện với một người phụ nữ – Đức Mẹ Maria. Đến đây chắc các bạn cũng nhận ra Pharrell không tự dưng “nhận được” những ca khúc từ một nơi vô định. Anh sinh trưởng trong một gia đình theo đạo Thiên Chúa và chưa bao giờ đánh mất niềm tin vào Chúa. “Phụ nữ phải gánh vác rất nhiều trách nhiệm, bao gồm cả việc duy trì nòi giống của con người. Thế nhưng họ lại chẳng có được vị trí xứng đáng trên hành tinh này. Thật điên rồ! Họ phải che giấu cảm xúc, vừa bị áp lực tinh thần và từ bỏ hoài bão của mình”, anh nói.

Tinh thần ủng hộ nữ quyền mạnh mẽ đã thúc đẩy anh thực hiện dự án mới nhất của mình, một bộ phim có nhan đề Hidden Figures do Pharrell sản xuất và sáng tác nhạc. Nội dung phim kể về một trong những sự kiện có thật tại Mỹ mà không ai ngờ rằng nó đã bị che giấu trong một thời gian dài. Bộ phim do Theodore Melfi đạo diễn với sự góp mặt của ba diễn viên Taraji P. Henson, Octavia Spencer và Janelle Monáe, để ca ngợi ba người phụ nữ Mỹ gốc Phi (Katherine Johnson, Dorothy Vaughan và Mary Jackson) làm việc tại Trung tâm Nghiên cứu Langley của NASA ở bang Virgina. Họ đã có đóng góp rất quan trọng trong cuộc chạy đua đưa con người lên không gian giữa Mỹ và Nga vào giữa thập niên 1960. Nếu không có những đột phá của họ về thuật toán, lập trình máy tính và kỹ thuật, phi hành ga John Glenn có thể đã không bao giờ bay lên quỹ đạo trái đất được hoặc có thể hạ cánh thành công gần quần đảo Grand Turk (Vương quốc Anh).

Suốt hàng chục năm, câu chuyện của họ gần như bị quên lãng; không một ai biết, không một tài liệu nào ghi lại. Cũng chẳng ai nghe nói đến. “Trong lịch sử, đóng góp của phụ nữ trong những lĩnh vực quan trọng đều không được thừa nhận hoặc xem nhẹ và thường bị xóa bỏ”, Pharrell nói. Ở một mức độ nào đó, dưới thời “thống trị” của người da trắng ở NASA, vai trò và đóng góp của phụ nữ không được ghi nhận, thậm chí họ phải làm việc cực lực để tạo ra những thuật toán giúp đưa phi hành gia Mỹ lên mặt trăng. Trong phim có những trường đoạn Taraji (trong vai Katherine Johnson) đi nhanh trên đôi giày cao gót đến một tòa nhà nằm cách trung tâm chiến lược chính vì chẳng ai nghĩ đến việc xây phòng vệ sinh gần trung tâm chính cho phụ nữ da đen. “Điều đó cho chúng ta thấy được ma trận quyền lực bị nam giới chi phối kinh khủng đến thế nào”, Pharrell nhận xét. “Một trong những đức tính tốt của Pharrell là anh luôn học hỏi kiến thức mới và luôn lắng nghe ý kiến của người khác”, Hans Zimmer, nhạc sỹ nổi tiếng ở Hollywood từng làm việc với Pharrell trong nhiều năm, nhận xét.

pharrell-williams-hinh-anh 4

Khi cùng sáng tác nhạc cho bộ phim Hidden Figures, họ muốn âm nhạc trong phim phải khác biệt với thứ âm nhạc đậm chất Mỹ của tác giả huyền thoại Aaron Copland thường được dùng trong những bộ phim có chủ đề về phi hành gia như The Right Stuff và Apollo 12. Trong những bộ phim ấy, tiếng kèn trumpet luôn nổi lên từng hồi rất hào hùng và hoành tráng. Hans nói: “Chúng tôi phải bổ sung thêm một chút chất nhạc của người Mỹ gốc Phi vào trong phần nhạc phim”. Họ muốn nhạc phim có một chút chất jazz của nghệ sỹ kèn trumpet Miles Davis. “Pharrell đã đưa âm nhạc trong phim lên một đẳng cấp mới như anh vẫn thường làm”, Hans nhận xét. Pharrell quyết định tuyển chọn càng nhiều nữ nghệ sỹ gốc Phi tham gia vào dàn nhạc giao hưởng sẽ thu âm cho bộ phim càng tốt. Họ đã mời các nghệ sỹ từ khắp nơi trên nước Mỹ bay về Los Angeles ghi âm. Và đó là một quyết định hoàn toàn đúng đắn.

Với những bản nhạc phim cho Pharrell sáng tác riêng, anh đã làm sống lại một thời kỳ đã mất: Nếu tưởng tượng anh hóa thân thành Smokey Robinson khi mới vào nghề thì bạn sẽ nhận ra được chất nhạc trong album này như thế nào. Nó giống như thứ nhạc R&B thời hoàng kim vọng lại trong những giấc mơ của thập niên 1960. Dù vậy, chỉ cần nghe một trong những đĩa đơn đầu tiên có tên Runnin, bạn sẽ nói: “Tic Tac”. Sau đó, chiếc xe tải di chuyển đến khu vực cạnh một nhóm cảnh sát của thành phố Raleigh. Một nhân viên mật vụ nhìn vào trong xe tải, trao cho mỗi người trong nhóm chúng tôi một cái huy hiệu cài áo để báo hiệu cho người khác rằng chúng tôi đã được kiểm tra an ninh. Anh ta nhắc nhở chúng tôi không được để mất cái huy hiệu này nếu không muốn gặp rắc rối to. Vì thế, chúng tôi phải cẩn thận thì hơn. “Mấy cái quỷ này dễ hư lắm. Đồ của nhà nước mua mà..”, anh ta đùa.

Chúng tôi đứng nhìn Pharrell đi vào chiếc máy bay có dòng chữ “Stronger Together”. Một lúc sau, anh đi ra cùng với bà Hillary và đám phóng viên chụp ảnh họ trò chuyện với nhau ở cửa máy bay. Cả hai trông rất vui vẻ, thoải mái. Nhưng khi Pharrell trở lại xe tải, Michelle ngồi vào ghế cạnh tài xế thì tôi hiểu rằng anh không xem việc chào xã giao cựu ngoại trưởng chỉ là một màn kịch để chụp ảnh. Pharrell không tốn sức bay đến đây chỉ để giả lả, cười đùa, chào hỏi và chụp ảnh. Anh có vài điều cần nói và hy vọng có ai đó sẽ lắng nghe. Nếu để ý ngữ điệu của Pharrell lúc này, bạn sẽ nhận ra anh không chắc chiến dịch tranh cử này sẽ thành công. Anh nói với Michelle: “Tôi thấy chiến dịch này sai lầm nghiêm trọng. Chúng ta đang lý tưởng hóa mọi thứ và chẳng có điều gì thật cả. Chúng ta phải thôi mơ mộng và suy nghĩ thực tế hơn”.

pharrell-williams-hinh-anh 5

Khi chiếc xe tải đưa chúng tôi rời khỏi chiếc máy bay “Stronger Together” để đến phía bên kia sân bay, bạn có thể thấy Pharrell không hề hoài nghi nhưng lại rất hiểu tình hình thực tế. Anh nghe ngóng, xem xét mọi việc và tự hỏi liệu còn đủ thời gian để nhóm tranh cử của bà Hillary nhìn thấy sai lầm của họ không. “Hầu hết người Mỹ sao? Đó là một suy đoán không có căn cứ. Không thể nói “hầu hết người Mỹ” được. Suy luận bình thường không làm khó ông ta (cách Pharrell nói đến Donald Trump). Những vụ bê bối không hạ gục được ông ta. Mỗi lần bạn nhắc tới ông ta là bạn giúp tên tuổi ông ta xuất hiện trên các kênh thông tin truyền thông”, anh phân tích.

Michelle lịch sự gật đầu lấy lệ, tỏ ý không đồng tình, cũng chẳng phản đối. Bỗng nhiên bạn nhận thấy Pharrell muốn hủy bỏ mấy trò vận động tranh cử màu mè, mô phạm này và hét lên với mọi người rằng: “Tỉnh lại đi! Nghe tôi nói này! Phe địch đang thắng thế đấy”. Nhưng cho dù khả năng phân tích chính trị của anh có sắc bén đến đâu thì cũng đã quá trễ rồi. Và chỉ vài ngày sau thôi, chúng ta sẽ nhận ra con mắt tinh đời của anh thật chính xác. Chiếc xe chìm vào im lặng. Chúng tôi thấy chiếc máy bay truyền thông của Donald Trump và Mike Pence ở bên phải. Chiếc máy bay sơn câu slogan nổi tiếng của ứng viên đảng Cộng Hoà: “Make America Great Again”. Pharrell chán nản và buồn bã nói khi nhìn chiếc máy bay kia: “Make America Hate Again”.

Khi hồi tưởng lại, thật khó để nhận xét cả buổi tối vận động tranh cử ấy là một ngày hội. Cũng không thể nói tinh thần chiến thắng đang bùng lên mạnh mẽ. Khi đến khán phòng Coastal Credit Union Music Park ở nhà hát Walnut Creek, chúng tôi đi ra hậu đài. Bà Hillary cũng ở đó. “Chúng ta chờ thượng nghị sỹ Bernie Sanders một chút nhé”, bà nói. Nếu tinh ý, bạn có thể đọc được ý nghĩa thực sự phía sau câu nói đó: “Tôi đã đi vận động tranh cử cả 800 năm rồi và rất mong chờ giây phút chiến thắng”. Một lúc sau thì ông Bernie đến và đi vào phòng thay đồ của Pharrell để chào xã giao: “Xin chào! Cậu khoẻ không? Họ có xây phòng tắm trong này không?”. Ông đi ra ngoài ngay lập tức và bà Hillary liền xuất hiện.

pharrell-williams-hinh-anh 7

Lúc này, Pharrell trông khá bối rối. Anh cúi người xuống và hỏi liệu ứng viên đảng Dân Chủ có thể chụp ảnh selfie với anh không. “Tất nhiên rồi. Tôi có thể làm bất kỳ điều gì anh muốn”, bà Hillary đáp. Họ iền đứng sát lại và bắt đầu “diễn”. Chụp ảnh selfie là một trong những hành động phản ánh nền văn hóa đại chúng của thời đại này. Nhưng với một người chín chắn như Pharrell thì việc này hơi lạ. “Trời ơi! Tôi xấu hổ quá. Tôi vừa xin chụp ảnh selfie đấy. Tôi chẳng đời nào làm thế cả”, anh thốt lên. Sau đó anh đã kiềm chế không đăng tấm ảnh lên Instagram.

Bà Hillary và ông Bernie vào phòng riêng của họ, tranh thủ nghỉ ngơi một chút. Một nhân viên điều hành của bà Hillary đi vào phòng thay đồ của Pharrell và hỏi: “Tôi có thể làm việc với ai trong nhóm của Pharrell vậy? Chúng tôi muốn anh ta hát bài Happy được không?”. Nếu bạn có khả năng diễn dịch sự im lặng trong phòng thay đồ lúc này thành lời, nó sẽ là: “Ôi trời! Mấy người sáng tạo thật đấy!”. Nhưng Caron đã gật đầu đồng ý một cách chuyên nghiệp. Suy cho cùng thì Happy cũng hợp với sự kiện này. “Theo tôi, hình mẫu người lãnh đạo theo kiểu “Nhìn đi! Tôi là người có quyền” đã lạc hậu lắm rồi. Những người lãnh đạo hiện đại phải làm việc theo kiểu “Không! Đừng nhìn tôi, hãy nhìn chính bạn. Tôi đang lắng nghe bạn đây””, Pharrell phát biểu trước hơn 4.000 người dân ở Raleigh.

Những lời ấy dần biến thành sự thật nhưng không phải theo chiều hướng Pharrell mong muốn. Lúc cuộc bầu cử kết thúc, chiến thắng của Donald Trump sẽ khiến rất nhiều người vỡ mộng (gồm cả nhóm vận động tranh cử, những người khảo sát ý kiến dân chúng, các học giả, nhà báo và bạn bè trên Facebook của bạn) vì họ không chịu lắng nghe những gì đang diễn ra trong cuộc sống mà chỉ nghe tiếng vọng của chính mình. Nghĩ kỹ lại thì các chiến dịch chính trị và việc tạo ra những bản hit trong âm nhạc có khá nhiều điểm tương đồng. Cả hai đều dựa trên nguyên tắc mở rộng và tiếp nhận những tín hiệu từ bên ngoài.

Pharell hiểu rất rõ chân lý cuộc sống này và nó thể hiện qua cách anh khiến khán giả phát cuồng vì những sáng tác của mình. Khi nói câu “một đất nước mà đàn ông và phụ nữ được bình đẳng”, anh cố tình dừng một lúc giữa từ “đàn ông” và “phụ nữ”. Rồi anh nhắc lại từ “phụ nữ” một lần nữa và đám đông phía dưới sân khấu liền trầm trồ. Rồi anh nhắc lại “phụ nữ” thêm lần nữa và đáp đông như phát cuồng lên.

pharrell-williams-hinh-anh 6

Sau đó, anh đi xuống khoảng sân bê-tông ở sân bay để gọi một cuộc điện thoại trước khi lên máy bay quay về Los Angles. Sáng hôm sau, anh sẽ thức giấc ở nhà cùng con trai và người vợ đang mang thai của mình. Lúc ở trên máy bay, tôi để ý thấy nhẫn cưới của anh khá lỏng lẻo thay vì được đeo vừa vặn vào ngón tay. Thỉnh thoảng anh tháo nhẫn ra và dùng răng cắn nó. Khi tôi hỏi về chiếc nhẫn, anh nói rằng vợ anh cũng có một chiếc nhẫn giống như vậy. Chiếc nhẫn này mang ý nghĩa: Đôi ta sở hữu nhiều điều mà người ngoài không thể thấy được. Cả hai chiếc nhẫn đều rỗng ruột và ở mặt trong mỗi chiếc đều được đính loại đá quý tượng trưng cho ngày sinh của hai vợ chồng anh: kim cương đại diện cho Pharrell và ruby đại diện cho vợ anh. Những viên đá này nằm khuất tầm mắt của mọi người.

Bạn có biết rằng những chiếc nhẫn cưới cũng tạo ra một loại âm nhạc riêng không? Pharrell đưa chiếc nhẫn lên sát tai trái của tôi và nói: “Những viên đá quý ẩn mình bên trong. Hãy lắng nghe chúng hát”

BÀI: JEFF GORDINIER. CHUYỂN NGỮ: PHÚC NGUYỄN. ẢNH: MARIO SORRENTI

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận