Sesto Vecchi: Hãy tự tin trải nghiệm

Luật sư Sesto E. Vecchi có giấy phép hành nghề tại New York và Washington D.C. (Mỹ). Công ty luật Russin & Vecchi có mặt tại Việt Nam từ năm 1993, phục vụ các doanh nghiệp và cá nhân trong và ngoài nước

Sesto Vecchi

Sesto Vecchi:

Năm 1967, Sài Gòn hoa lệ là trung tâm của thế giới. Hiểm nguy và phụ nữ đẹp làm nên sức hấp dẫn của thành phố này. Những gã độc thân chúng tôi thường ngồi trên tầng thượng của một vũ trường gần bến Nhà Rồng, nhìn bom dội xuống hai bờ Thủ Thiêm. Trực thăng Mỹ và Việt Cộng bắn nhau trong lúc chúng tôi nhâm nhi rượu vang và dùng bữa tối. Đó là một trải nghiệm không thể nào quên.

Là lính thủy đánh bộ Mỹ trong khoảng thời gian 1963–1967, tôi có cơ hội đến một số nước châu Á, trong đó có Việt Nam. Giải ngũ xong, tôi trở lại Việt Nam với tư cách thường dân và mở văn phòng luật (1967–1975) sau khi được một người bạn đồng hương thuyết phục.

Chúng tôi mở văn phòng ở New York năm 1981. Tình cờ tôi quen biết một số nhà ngoại giao Việt Nam tại Mỹ. Họ khuyên chúng tôi mở lại văn phòng tại Việt Nam. Ai cũng thân thiện, nhiệt tình đến bất ngờ. Tôi cũng chưa bao giờ bị phản đối vì đã tham gia chiến tranh.

Russin & Vecchi hiện có 18 luật sư ở Thành phố Hồ Chí Minh và 5 ở Hà Nội. Hầu hết luật sư trẻ tập trung quá nhiều vào những điều luật. Tất nhiên luật lệ quan trọng nhưng khách hàng không quan tâm nhiều. Họ chỉ cần giải quyết ổn thỏa rắc rối. Thế nên, nhân sự của tôi cần chuyên môn, nhưng cũng phải thông minh, tâm lý, kiên nhẫn, mạnh dạn học hỏi và tìm hiểu khách hàng, tìm hiểu hoạt động kinh doanh của họ trên nhiều khía cạnh. Những tố chất này rất khó hội tụ trong chỉ một cá thể.

Làm việc với những người có tầm nhìn hạn hẹp rất khó. Không thể bàn đến những vấn đề lớn và giải pháp vĩ mô khi họ chỉ bận tâm đến chuyện chính quyền yêu cầu giấy tờ bản chính hay bản photocopy.

Sesto Vecchi

Bố tôi từ Ý di cư đến Mỹ. Mẹ tôi sinh ra ở Mỹ nhưng ông bà ngoại cũng nhập cư từ Ý. Khi đó, những đứa trẻ trong xóm thường tụ tập chơi bóng chày. Hai đứa chơi cừ nhất có quyền chọn đội. Tôi luôn luôn được chọn cuối cùng vì chơi kém nhất. Tôi thấy rất buồn và dần không muốn chơi nữa, nhưng mẹ tôi cương quyết: “Con phải đi và cố được chọn sớm hơn”.

Tôi đi tập gym mỗi ngày, chơi golf hàng tuần và ăn rất nhiều rau. Vợ tôi luôn bảo tôi quá đà. Mấy năm gần đây chỉ chạy và đi bộ nhưng tôi từng nâng tạ rất cừ. Có lẽ đứa trẻ bị chọn cuối cùng luôn phải cố gắng chứng tỏ bản thân. Ngoài ra, beefsteak và rượu vang vẫn thường xuyên có mặt trong thực đơn của tôi.

Điều thông minh nhất tôi từng làm là kết hôn với Cẩm Vân 45 năm trước. Hai đứa con gái và người vợ thông minh, hài hước là niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời tôi.

Chúng tôi ra thăm nhà và chơi golf tại Mũi Né mỗi cuối tuần. Vài tuần trước tôi và Vân tình cờ được mời đến lễ hội nhạc đêm reggae rất sôi động ở Mũi Né. Vợ chồng tôi tán gẫu với một người Nga, anh ta nói: “Tôi đã ở Việt Nam được tám năm. Tôi không nỡ ra đi”.

Khi đánh gôn xuống dốc, nên nghiêng về bên trái. Lên dốc thì nghiêng về bên phải. Lời khuyên từ anh bạn vác gậy đã nâng thành tích của tôi lên một tầm cao mới.

Tôi thích những thứ lỗi thời. Chẳng hạn như pocket square – rất thời thượng lúc tôi còn trẻ nhưng giờ không ai dùng nữa. Hay áo cổ lọ và suit. Hoặc giày da màu trắng và suit vải seersucker. Tôi thích những màu sắc và cách phối hợp thú vị.

Tôi đọc sách báo không biết mệt mỏi. Hư cấu, khoa học, lịch sử, từ Hemingway, Steinbeck đến Graham Greene, Tom Wolfe… Tôi cũng đọc mục công nghệ của tờ The Economist mỗi tuần. Dù chỉ hiểu độ 40% nhưng cũng phần nào giúp cập nhật kiến thức và tập thể dục cho trí óc.

Tôi thích nhạc giao hưởng. Tuy không hiểu nhưng tôi thích sự gợi hình của nó. Ngoài ra còn có nhạc của Édith Piaf, Frank Sinatra, Louis Armstrong, Johnny Cash, The Beatles… Hầu như không ai còn sống.

Tôi bỏ qua những thứ linh tinh như như thái độ và cách hành xử kì lạ của Trump để hy vọng Tổng thống Mỹ mới sẽ tạo ra nhiều bước tiến. Tuy nhiên, bốn tháng qua chưa có bất kỳ dự án khả quan nào.

Tự tin trải nghiệm và đừng sống một cách mặc định – Đó là những gì tôi khuyên bản thân khi còn trẻ cũng như đứa cháu ngoại 18 tuổi bây giờ. Thằng bé từng muốn học đại học gần nhà ở California đầy nắng ấm, nơi có bạn bè và người thân để tiện ăn tối và nhờ cậy. Tôi nói: “Hãy học ở bờ Đông lạnh giá khắc nghiệt, nơi không ai quen biết, không thể về nhà vào cuối tuần, nơi có khó khăn để vượt qua. Thử thách sẽ giúp cháu sống độc lập và có ích”.

Esquire Việt Nam

Đừng bỏ qua:

Bình luận