TẠ ĐÌNH PHONG: HƯƠNG VỊ TIÊN PHONG

Tạ Đình Phong làm việc gì cũng hết mình, ca hát cũng vậy, đóng phim cũng vậy, đến cả nấu ăn cũng thế. Biết bao người cảm thấy tò mò, thắc mắc làm thế nào mà anh ta thành công trong mọi mặt và anh chỉ trả lời bằng một câu: “Nếu bạn muốn đạt được điều mình chưa bao giờ đạt được, bạn phải từ bỏ thứ mình chưa bao giờ từ bỏ”

IMG8179

    Cuối năm 2013, Hoắc Vấn Hy – người quản lý của Tạ Đình Phong lần đầu tiên dùng bữa cơm do chính anh nấu. Đó là một bàn tiệc đúng nghĩa gồm 8 món đầy đủ từ khai vị cho đến tráng miệng. Không chỉ có thưởng thức, Vấn Hy còn quay lại thật chi tiết quá trình Tạ Đình Phong nấu nướng, rồi nếm thử từng món một cách rất nghiêm túc. Sau khi ăn hết 8 món, cô không kìm được xúc động mà thốt lên rằng: “Tôi là người quản lý của Tạ Đình Phong từ năm anh ấy 16 tuổi đến nay. Đây là lần đầu tiên anh tự tay nấu một bữa cơm nhưng lại không qua loa, sơ sài một chút nào cả, mọi thứ thật hoàn hảo”.
Một ngày trước đó, Đình Phong đột ngột nảy ra ý tưởng: “Hay là chúng ta làm một chương trình về ẩm thực đi”. Hoắc Vấn Hy kinh ngạc dù từ lâu cô đã quen với tính khí “kỳ quái” của Tạ Đình Phong sau từng ấy năm làm việc. Lúc còn nhỏ, Tạ Đình Phong không thích khiêu vũ, anh đã nói thẳng với quản lý rằng anh muốn rời khỏi lĩnh vực này. Thay vào đó, anh dành ra một tháng học guitar và sáng tác nhạc. Cho nên quản lý Hoắc biết rằng, một khi Tạ Đình Phong nói muốn nấu ăn thì chắc chắn anh ấy có lòng tin cũng như những hiểu biết về lĩnh vực này.
Nhưng khoảng cách từ việc hiểu công thức đến chế biến được những món ngon lại khá xa. Quản lý Hoắc cũng hơi lo lắng về kế hoạch lấn sân này của chàng tài tử họ Tạ. Vì những người thân cận bên Tạ Đình Phong đều biết rằng từ trước đến nay, anh có bao giờ xuống bếp đâu! Trước lúc đến thưởng thức bữa cơm đặc biệt này, Vấn Hy đã có cuộc tiếp xúc với phóng viên Đài Truyền hình Chiết Giang để thông báo về một ý tưởng mới của ngôi sao Tạ Đình Phong. Nhận được tin về bữa ăn tối này, đài truyền hình bắt đầu đề xuất thực hiện một “chương trình thực tế về minh tinh, lấy ẩm thực làm chủ đề”. Bữa ăn này thật sự mang ý nghĩa quyết định, cùng đi với Hoắc Vấn Hy còn có đạo diễn Trần Trọng Tường. Không ngờ kết quả lại vượt ngoài sự mong đợi. Suốt bao nhiêu năm nay, đối với những gì mình muốn làm, Tạ Đình Phong chưa bao giờ để mọi người phải thất vọng.    Anh còn khẳng định rằng hồi nhỏ anh đã từng xuống bếp: “Có điều lúc ấy tôi chưa thật sự nghiêm túc muốn làm điều đó mà thôi”. Khi phát biểu những lời đó, anh đang mặc áo sơ mi trắng và ngồi bên khung cửa sổ quán bar. Với ánh mặt trời mông lung xuyên qua lớp khói mù Bắc Kinh chiếu lên người, toát ra dáng vẻ của một người đàn ông lịch lãm và từng trải. Có thể thành thạo và nấu được bữa ăn khiến người ta hài lòng như thế, nhất định anh ấy có “bí kíp” gì đây, một “bí kíp” mà ngay cả những người thân quen nhất cũng chưa từng biết đến.

Tạ Đình Phong bắt đầu nghiêm túc với công việc nấu nướng từ khoảng 5 năm trước. Giai đoạn khoảng năm 2012, anh tự cho bản thân mình nghỉ phép: “Một đêm nọ, tôi không ngủ được. Đột nhiên lên mạng và nhìn thấy soufflé, ai cũng nói là khó làm, tôi tự hỏi lẽ nào khó thế ư? Thời gian đó tôi đang sống trong một căn nhà nhỏ, nhà bếp bé hơn cả sân thượng. Và tôi đã nướng một chiếc bánh ngay tại đó”. Anh ấy quan sát đống bột từ từ căng phồng lên trong lò nướng, cuối cùng thì trở thành món bánh hấp dẫn. Mặc dù tự nhủ “thế cũng đâu quá khó” nhưng khi ăn, anh vẫn cảm thấy mùi vị vẫn chưa được ngon.
Thế là đêm ấy Tạ Đình Phong nướng một lèo bốn cái soufflé trong không gian nhỏ hẹp của căn bếp, anh nhận thấy bản thân vui sướng và thoải mái vô cùng. Nhiều người vẫn bảo nấu nướng là một phương thức trị liệu, bây giờ thì anh đã cảm nhận được điều đó. Tạ Đình Phong cho biết bản thân anh thuộc kiểu người cả nghĩ, nhưng mà đêm hôm ấy khi ngồi trong gian bếp, anh đã bất giác phát hiện ra mình rất yêu thích công việc nấu ăn này.
Bắt đầu từ món bánh soufflé đêm đó, Tạ Đình Phong ngày ngày xuống bếp và tìm hiểu, sau đó thì trổ tài và mời bạn bè thưởng thức. Đến khi họ đưa những món do anh nấu lên mạng và thu hút sự chú ý, Tạ Đình Phong bèn nói với người quản lý của mình: “Hay là chúng ta làm một chương trình ẩm thực đi”. Anh muốn trong chương trình sẽ xuất hiện những món ăn quen thuộc nhất của Hồng Kông. Chương trình sẽ bắt đầu lúc 4 giờ chiều và sẽ được ghi hình trong 40 phút rồi để mọi người ăn thử xem sao.
Hai tháng sau, người quản lý Hoắc Vấn Hy chính thức mở hội thảo về chương trình của Tạ Đình Phong. Anh liếc mắt thấy trong hội trường có khoảng 1.000 người, cái cảm giác “chưa bao giờ nghĩ đến ấy” đã mãi in sâu trong tâm trí của anh. Anh gọi người quản lý:
“A Châu (tên thường gọi của Hoắc Vấn Hy) ơi, không phải cô đùa tôi đấy chứ?”.
Mấy năm sau, lúc nhớ lại buổi hội thảo khi đó, câu nói kia cũng trở thành ký ức không thể nào quên của Hoắc Vấn Hy. Điều khiến cô toát mồ hôi đâu phải chỉ có khung cảnh hội trường, khi những người kích động vì trông thấy Tạ Đình Phong hay khách khứa chen chúc nhau đến mức không nhìn rõ bóng người sau buổi hội thảo, mà đây còn là lần đầu tiên Tạ Đình Phong và ê-kíp thực hiện chương trình phát vào khung giờ vàng với mục tiêu phải đạt chất lượng hạng A.
Nhưng Tạ Đình Phong đã nhận được câu trả lời chắc như đinh đóng cột: “Tạ Đình Phong, nếu anh đã muốn làm chương trình thì chẳng lẽ tôi lại đi làm chương trình nấu bữa trưa Hồng Kông sao?”. Tạ Đình Phong mỉm cười không nói gì. “Thập nhị đạo phong vị” (gọi tắt là “Phong vị”) đã đi vào cuộc sống của anh như vậy đó.
Tạ Đình Phong được vinh dự nhận giải Kim Tượng cao quý. Ngoài ra, Đình Phong còn là ca sỹ gặt hái nhiều giải thưởng âm nhạc thế giới ở hạng mục album bán chạy nhất châu Á, đồng thời là thủ lĩnh của thương nghiệp Á châu. Thế nhưng, ở thời điểm hiện tại, âm nhạc không còn là tiêu chí số 1 của anh, số lượng những sản phẩm điện ảnh có sự góp mặt của anh cũng thưa dần, điều đặc biệt là công ty PO Chaoting Đình Phong đang sở hữu đã bước sang thời kỳ ổn định. Những chức danh: ca sĩ, diễn viên, giám đốc, anh đã và đang từ từ buông xuống hết. Và ở hiện tại anh ấy chỉ còn mang một thân phận nổi bật là chế biến những món ăn ngon. Với Đình Phong thì nấu nướng cũng là một công việc nghệ thuật đòi hỏi nhiều yếu tố hệt như lĩnh vực nghệ thuật mà trước đây anh đã làm.
Chính anh cũng thừa nhận hiện tại mình cảm thấy nấu nướng là công việc thuần khiết: “Với một diễn viên như tôi, nếu so sánh thời gian đóng phim với thời gian xã hội thì xem ra tôi chẳng diễn bao nhiêu hết, toàn làm việc khác thôi. Nhưng mua nguyên liệu rồi về viết thực đơn, tiếp đó thì nấu cơm và chế biến món ăn, tất cả những việc này đều là thành quả của cá nhân tôi, mọi lĩnh vực đều là của tôi. Ai cũng bảo tôi lấn sân quá nhiều, từ âm nhạc, điện ảnh, kinh doanh tới nấu nướng, đây có lẽ là một giai đoạn trong đời tôi. Song tôi linh tính rằng giai đoạn này sẽ kéo dài lắm đó!”.
Chẳng lẽ đây lại là Tạ Đình Phong nổi tiếng đó ư? Kỳ thực anh dường như chẳng có gì thay đổi. Thời trai trẻ nổi loạn và cuồng nhiệt chẳng qua chỉ là dấu ấn trong tâm trí khán giả, chứ anh kiên định và nghiêm túc, phong cách mở lối tiên phong kia vốn là một phần của cá tính Tạ Đình Phong, đó cũng chính là điều khiến cho bạn nhận thấy: Tạ Đình Phong mãi là Tạ Đình Phong.

 

Lần đầu tiên Tạ Đình Phong mời bạn bè ăn các món mình nấu là ngay trong gian bếp anh nướng bánh soufflé. Đương nhiên ai nấy giật mình: Tạ Đình Phong mà lại biết nấu ăn sao? Nhưng anh vẫn cứ mời, từ hai, ba người lên đến mười mấy người. Cuối cùng phải chuyển sang nhà mẹ, vì ở đó bếp mới đủ lớn. Mẹ anh cũng lấy làm kinh ngạc, không ngờ anh nghiêm túc đến như thế: Mười mấy người tham gia tiệc do chính anh mở. Bạn bè vui đùa tới đêm, sau 5 giờ chiều thì cùng nhau chơi bài, chơi đến tận sáng mai. Và anh cứ tiếp tục nấu nướng, có lúc nấu tới ba, bốn giờ sáng.
Nên biết sự nghiêm túc và chú tâm của Tạ Đình Phong không phải là chuyện đùa. Mấy năm gần đây, nhiều người trẻ tuổi hỏi anh vì sao có thể lấn sân thành công vậy? “Tôi xin trả lời nguyên nhân là do tôi không coi thường những việc nhỏ. Các bạn đều nói các bạn muốn chuyện này chuyện kia, nhưng thật ra các bạn đang tự dối chính mình. Hầu hết mọi người đều cho rằng bản thân tôi luôn bị ám ảnh bởi hai chữ “Thành công”. Nhưng tôi nghĩ gì, thì chắn chắn các bạn không thể biết được. Chỉ có tôi tự hiểu rõ chính mình mà thôi”.
Anh trả lời như vậy đó. “Nếu bạn muốn đạt được điều mình chưa bao giờ đạt được, bạn phải từ bỏ thứ mình chưa bao giờ từ bỏ”.
Tạ Đình Phong làm việc gì cũng hết mình. Trong lĩnh vực ca hát và vũ đạo, vì sự phát triển tự do và lâu dài của âm nhạc, anh đã kiên quyết tranh luận với công ty Emperor. Ở lĩnh vực điện ảnh, từ “Người trong giang hồ” (1997), “Đặc cảnh tân nhân loại” (1999) đến “Nghịch chiến” (2012), anh đều không cần người đóng thế, nên gãy xương khá nhiều trong các phân cảnh nguy hiểm. Ngoại trừ ngón áp út của bàn tay trái bị cong và khớp khuỷu tay không thể duỗi thẳng được, hiện giờ chỉ cần vận động mạnh một chút là cơ thể anh phát ra tiếng “rắc rắc” ngay.
Đến cả đạo diễn Hứa An Hoa cũng xúc động trước sự nghiêm túc gần như liều mạng ấy: “Có một cảnh quay yêu cầu anh ấy chạy một đoạn rồi nhảy từ độ cao 2m xuống, chỉ mang dép mà anh cũng nhảy ngay không do dự. Tôi cảm động lắm, hơn nữa anh ấy diễn rất nhập tâm, tiếc là đất diễn hơi ít”.
Thực hiện “Phong vị”, 3 năm chưa phải là thời gian dài, nhưng trong suốt 3 mùa ấy, Tạ Đình Phong đã tham gia ở tất cả các khâu, từ lựa chọn nguyên liệu đến chế biến đều do anh quyết định. Cách trang trí cũng phải được anh đồng ý mới có thể đưa ra cảm nhận.
Kế hoạch mùa đầu tiên là mời Phạm Băng Băng, tuần thứ nhất sẽ làm bánh soufflé. Hồi đó, người ta vẫn chưa quen với chương trình thực tế, “Phong vị” thuộc nhóm chương trình thực tế đầu tiên, ai nấy đều cảm thấy mời khách sao mà vất vả quá.
Vừa tới Bắc Kinh, khuôn mặt Hoắc Vấn Hy trắng bệch, người ta từ chối rồi, “Thật ngại quá, lần sau hợp tác nhé!”. Về sau, cô mới biết cách dùng thành ý để thuyết phục người khác. May là Tạ Đình Phong có cơ duyên, muốn mời ai thì anh cũng đích thân đi tìm, đến mức mời nhiều quá thì đâm ra chút hối hận, vì khán giả của anh quá kén ăn!
“Chắc lần tới tôi mời Lý Tiểu Long”, anh nói đùa. Khi “Thập nhi đạo phong vị” thực hiện mùa thứ ba, khách mời là Trương Mạn Ngọc, Thư Kỳ, Chân Tử Đan, Viên Hòa Bình và Dương Tử Quỳnh. Nhưng khán giả không còn “ồ” lên kinh ngạc như lúc nhìn thấy Phạm Băng Băng ở mùa đầu tiên.
Mùa thứ ba là mùa anh thích nhất, càng lúc càng có nhiều người thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau đến tham gia. Không chỉ có Mã Đông, Trần Hiểu Khanh, thậm chí ngoài khách mời ra, chương trình còn chọn 100 người làm giám khảo và cho điểm. Tạ Đình Phong rất hài lòng về những người đến tham dự. Anh nói: “Cứ hy vọng thì chắc hẳn có được sứ mệnh nhỏ, đem tư tưởng và niềm vui của mình đóng góp cho xã hội, nhắc nhở mọi người chú ý vào những thứ họ lãng quên”.
Ba năm, tay nghề làm bếp của anh đương nhiên càng thuần thục. “Mùa đầu tiên, tôi biết chắc dưới kia chẳng ai tin là tôi nấu. Mùa thứ hai thì có thể vẫn chưa. Phải đến mùa thứ ba, mọi người mới biết tôi nghiêm túc thế nào, lúc đó mới bắt đầu hiếu kỳ”. Và đây chính là thành quả cho sự nghiêm túc của Tạ Đình Phong. Ở tuổi trung niên, Tạ Đình Phong vẫn tin rằng: chỉ cần nỗ lực và nghiêm túc thì không gì là không thể!
Một lần cùng cha đi dạo, Tạ Hiền (cha của Tạ Đình Phong) hỏi anh: “Trong đầu con có thể nghĩ đến bao nhiêu thứ?”. Tạ Đình Phong nói đến tiềm năng của con người: “Thiên tài cũng chỉ mới phát triển được 14%, chúng ta vẫn còn khoảng trống vô cùng lớn. Con tin rằng chỉ cần nghĩ mãi đến một chuyện nào đó thì chắc chắn sẽ làm được”. Tạ Hiền lại hỏi anh có muốn “thăng tiến” trong công việc hay không thì anh trả lời rằng: “Con nghĩ hiện tại con không muốn thăng tiến hay thành công”. Đoạn đối thoại kết thúc trong sự im lặng của Tạ Hiền. Rất lâu sau đó, Tạ Đình Phong kể lại câu chuyện này cho các phóng viên nghe, anh còn nhấn mạnh rằng anh thật sự tin như vậy.

    Tạ Đình Phong có một tính cách rất nổi tiếng là nóng nảy. Bắt đầu từ năm 16 tuổi, Hoắc Vấn Hy đã chứng kiến cảnh anh hét ra lửa không biết bao nhiêu lần. Cô hiểu rõ nguyên nhân khiến cho anh nổi giận: “Anh ấy thuộc cung Xử Nữ, đã nói thì chắc chắn sẽ làm. Hơn nữa, mọi việc đều phải làm cho thật hoàn mỹ, yêu cầu với người khác rất cao”.

Mấy năm trước khi Phạm Băng Băng đến tham gia “Phong vị”, do đầu bếp của nhà hàng Michelin thuộc Four Seasons Hotel đã tan ca, người ngoài không được phép mượn dùng nhà bếp nữa, cho nên Tạ Đình Phong không kịp làm ra món tráng miệng, anh ta rất ấm ức trong lòng. Cơn giận của Tạ Đình Phong phần lớn đều bắt nguồn từ đây. Nhưng giận xong rồi thì nộ khí chợt tan biến!
Cú shock thật sự đối với anh là từ phim “Quyết chiến thực thần”. Lần đó anh la hét dữ dội, phát tiết hết mọi suy nghĩ trong lòng. May mà ở đó chỉ toàn là người quen, đạo diễn Diệp Vĩ Dân quen biết anh ấy khi làm phim “Thập nguyệt vi thành” và những nhân viên trong đoàn có quan hệ thân thiết với anh. “Cho nên chúng tôi hiểu rõ thái độ nghiêm túc trong công việc của Tạ Đình Phong nhưng lời nói của anh ta cũng khiến chúng tôi đau lòng”, Hoắc Vấn Hy nói.
Khi bắt đầu lên kế hoạch cho phim, Tạ Đình Phong muốn làm phiên bản 4D. Anh hy vọng lúc mỗi món ăn xuất hiện, mọi khán giả đều ngửi thấy mùi hương thơm phức. Trong một cảnh, Cát Ưu đã xì hơi một cái: “Đột nhiên sư phó xì hơi, tôi cũng muốn khán giả nghe thấy nữa”.
Xuất phát từ ý tưởng ấy, từ góc quay cho đến tình tiết của cả bộ phim đều cân nhắc đến hiệu ứng mùi vị. Nhà thiết kế thậm chí còn tìm hiểu các mùi hương sao cho thật chuẩn xác.
Tuy vậy, mặc dù được đầu tư tiền bạc, được đầu tư thời gian, được đầu tư tính toán chi tiết đến từng ly từng tý, nhưng ý tưởng đó cuối cùng lại chết non.
Đoàn làm phim đã đến Mỹ và tìm tới nhiều viện điện ảnh, sau hai lần thí nghiệm cuối cùng, họ mới vỡ lẽ là không thể tạo hiệu ứng mùi vị. “Thật sự không thể làm được những gì ta mong muốn”, Hoắc Vấn Hy nhìn nhận vấn đề. Công nghệ bây giờ chỉ có thể cung cấp một số mùi hương nhất định thôi.
Khi quyết định chấm dứt ý tưởng thì Tạ Đình Phong rất tức giận, mãi đến bây giờ anh cũng không thể tả lại cảm giác thất vọng đó của mình.
Ý tưởng kia không chỉ là một thí nghiệm thất bại mà còn mang tính chất tiên phong mở lối trong phong cách Tạ Đình Phong. “Thập nhị đạo phong vị” là tác phẩm kế tiếp của chương trình nghệ thuật tổng hợp quy mô lớn “Trung Quốc hảo thanh âm” của Đài Truyền hình Chiết Giang. Lúc lập kế hoạch, có người gặp Tổng Giám đốc Hạ Trần An đề xuất phương án “Nghệ thuật truyền hình tổng hợp bước vào thời đại tập trung mở rộng”, đài truyền hình đề nghị biến “Phong vị” thành chương trình thực tế về minh tinh, lấy ẩm thực làm chủ đề. Nhưng đâu có đơn giản vậy!
“Phong vị” mùa đầu tiên được chế tác từ khái niệm có tính chất tiên phong lúc đương thời: bấy giờ, các minh tinh điện ảnh vẫn chưa quen với chương trình thực tế, Tạ Đình Phong là nghệ sĩ đầu tiên nhảy vào lãnh địa này, nội dung ban đầu đơn giản lắm. Hoắc Vấn Hy là người đã bổ sung thêm hình thức điện ảnh cho chương trình thực tế, đồng thời Tạ Đình Phong cũng đầu tư rất nhiều công sức: ăn món gì, đi đâu mua nguyên liệu, mời bạn bè nào, thậm chí đến kết cấu chương trình, tất cả đều là ý tưởng của anh ấy.
Tạ Đình Phong thực sự là người dám nghĩ dám làm, đóng phim cũng vậy mà tổ chức chương trình cũng thế.
Bạn tự hỏi trong mấy năm ấy anh ta có thay đổi gì không ư, ít nhất quản lý Hoắc Vấn Hy cho rằng anh ấy vẫn như vậy.
Hiệu ứng điện ảnh thất bại, anh đã học được cách chấp nhận sự thật, nấu ăn và tổ chức chương trình khiến cho anh vơi bớt nỗi lòng: “Khi trước vui buồn đều không lộ rõ trên khuôn mặt, cũng không chia sẻ với ai. Thuở nhỏ anh ta tình cảm lắm, nhưng không thể hiện đâu. Muốn khóc cũng không khóc trước mặt người khác. Nay anh ta gần gũi hơn nhiều rồi, thỉnh thoảng còn hỏi thăm bạn bè nữa”.
Mấy năm trước, trong cuộc họp báo có Cao Viên Viên đi cùng, Tạ Đình Phong châm pháo nhưng rất lâu không thấy nổ, rồi đột nhiên lại vang lên. Anh đã bảo vệ Cao Viên Viên rời khỏi đó một cách rất bình tĩnh. Hoắc Vấn Hy đến nay vẫn nhớ như in cảnh tượng hỗn loạn trong hội trường, chỉ có Tạ Đình Phong là từ tốn, dù hai tay đã bị sạm đen nhưng anh vẫn không mở miệng kêu đau.
Chàng thiếu niên kiên cường và khép kín năm xưa đôi lúc khiến cho cô thấy hoảng sợ. Hiện tại, anh ta đã không còn là Tạ Đình Phong như thế nữa.

    Đóng nhiều vai như thế, nhưng vai diễn có thời gian lâu nhất lại là vai đầu bếp. Ngoài ra, chẳng có vai nào khiến anh diễn đủ ba năm, đã vậy còn nhập vai hết mình. Tạ Đình Phong nói, hiện tại thì nhà bếp là nơi nhập định của anh, “một món 35 phút, một bữa có thể là 3 tiếng, 3 phút rán sau cùng. Vậy làm sao đưa tất cả lên bàn đồng loạt vào lúc 7 giờ rưỡi? Việc này đáng để xem xét đây! Đầu bếp giỏi trước hết phải làm cho thật tốt, một khi đã đạt tới cảnh giới vong ngã thì bạn sẽ hiểu rõ chính mình”.
Nấu nướng cũng mang đến cho anh thu hoạch, thu hoạch quan hệ với người thân. Nhớ lại mấy năm trước, anh vẫn có thể mường tượng ra hình ảnh Địch Ba Lạp (mẹ của Tạ Đình Phong) gọi điện hỏi trợ lý về tình hình các con. Với câu hỏi của “Tuần san Nhân vật phương Nam”, bà nói: “Nó nói muốn ăn gì thì tôi bắt tay làm ngay, lại không dám hỏi nó, vì sợ nó không ăn. Lúc gặp lại nó tôi có hỏi, nó nói: Có sao? Con quên mất rồi”.
Lưu Trấn Vĩ cũng đánh giá anh: “Làm người mà không đủ thẳng thắn và có xu hướng quá yêu bản thân. Hồi trước về nhà thì không nói câu nào, chỉ chơi game thôi”.
Nấu nướng được mấy năm, mối quan hệ giữa Tạ Đình Phong với người thân đã được cải thiện hoàn toàn, bắt đầu từ trường nội trú và lan đến tận gia đình, tạo cầu nối thân thiết từ chính các món ăn: “Tôi đã có chuyện để nói với mẹ rồi: Nấu gì đó cho con thử được không? Con nấu đó, ba nếm thử đi! Giờ mỗi khi tôi về nhà thì họ rất vui, hy vọng được ăn những món do tôi nấu”. Tất nhiên, bây giờ ăn món gì đã không còn quan trọng nữa, vì tình cảm giữa các thành viên trong gia đình đã được gắn kết qua bữa ăn.
Năm 2017, “Thập nhị đạo phong vị” đã quay xong mùa thứ ba, tức năm nay kết thúc, để tên “Phong vị” đi vào thế giới mạng. Năm nay, Tạ Đình Phong không thực hiện chương trình thực tế về ẩm thực quốc tế với FOX, không nấu nướng trong nhà bếp đính sao Michelin, Chef Nic Cookies thì đã kinh doanh gần được hai năm rồi, anh chỉ hoạt động ở thị trường trong nước thôi… Những bước phát triển ấy là thành tựu mà anh gặt hái được trong lĩnh vực ẩm thực. Nhưng gạt đi tất cả, anh là một đầu bếp ngày càng lão luyện, một người bình thường nhập định trong gian bếp, đồng thời cũng là một đứa con nấu nướng và mời bố mẹ dùng cơm.
Tạ Đình Phong đã có được những thành tựu trong sự nghiệp ca hát đỉnh cao, ảnh đế của Giải Kim Tượng Hồng Kông, đồng thời là doanh nhân, một đầu bếp yêu nghề và là đối tác đầu tiên của Michelin trong lịch sử. Lúc còn trẻ, anh không ngừng nỗ lực, sự cuồng nhiệt và mạo hiểm đã đưa anh đến gần hơn với thành công. Mấy năm trước, Lưu Trấn Vĩ đã ấn tượng về Tạ Đình Phong như sau: “Có nhiều người nhìn anh ta như vậy, anh ta phải thành công, vì bố mẹ, vì những người bên cạnh, vì món mì.
Áp lực cho anh ta quá lớn, chính vì vậy mà anh ta nhất định phải làm nên sự nghiệp”.
Hiện nay, khi ở độ tuổi của sự chín chắn, Tạ Đình Phong đã không còn gấp rút với khát vọng thành công như trước nữa, kỳ thực anh suy nghĩ rất giản đơn, nhưng cũng rất rõ ràng: “Giờ tôi 36 tuổi, chẳng mấy chốc sẽ đến 46 thôi. Nhìn lại, tôi hoàn toàn tin tưởng những gì trong 30 năm qua tôi đã làm được. Tôi cho rằng bản thân không hề hối hận với những gì đã làm!”.

BÀI: XIAO SHEN – ẢNH: ZHANG XI (XI FENG SHE)

ĐỒNG HỒ: DRIVE DE CARTIER

 

Đừng bỏ qua:

Bình luận