Angela Phương Trinh, bẻ lái số phận!

Trút đi các bộ cánh hở hang, những pô hình câu view, xa rời thị phi, né bớt thảm đỏ để làm việc đáng làm. Đó là những lý do khiến Angela Phương Trinh đường hoàng xuất hiện ở mục A Woman We Love của Esquire

Angela-phuong-trinh-hinh-anh

Angela Phương Trinh từng là cô gái đầy thị phi, ồn ào khi tuổi đời chưa đến 20. Em có những bộ ảnh bỏng mắt trên mạng, vài hành vi nông nổi trong bar, tham gia một bộ phim kinh dị mờ nhạt… Em nổi lên nhanh chóng trong dòng chảy hỗn loạn của showbiz Việt, nơi những khái niệm nghệ thuật và sự nổi tiếng bị đánh tráo và giành giật bằng đủ mọi cách. Có lẽ cuộc đời em đã chìm nghỉm như rất nhiều những cô hot girl thời vụ khác. Có lẽ em sẽ bị quên lãng trong tuổi trẻ vô vị chỉ có tham vọng, danh lợi và già đi chán ngắt trong cuộc hôn nhân bạc tỷ với một đại gia hám cỏ non nào đó.

Cú bẻ lái số phận của thiên thần sa ngã

Kịch bản cuộc đời của Angela Phương Trinh hoàn toàn có thể là bong bóng xì hơi như vậy nếu em không kịp chuyển mình sang hướng khác. Như chính em nói với tôi: “Em muốn sống một cuộc đời có ý nghĩa, được làm việc thực sự, được yêu thương hồn nhiên và được người ta yêu mến”. Vậy là em lao vào công việc, điên rồ và háo thắng, kiên trì, bền bỉ, trầy xước đến bầm dập tay chân… Từ giã những bộ cánh hở hang, những shoot hình chỉ để câu view, em biến mất khỏi thị phi, bớt xuất hiện ở những sự kiện thảm đỏ. Chỉ sau hơn một năm, em đã có những thành quả đầu tiên đáng khích lệ. Và đó cũng là lý do Angela Phương Trinh đường hoàng xuất hiện ở mục A Woman We Love của chúng tôi. Tất nhiên, lý do đầu tiên mà chúng tôi mời em chụp cho Esquire chắc chắn là vì em đẹp, quyến rũ, khiến đàn ông chúng tôi mê đắm.

Em đẹp, em có nhiều đặc ân. Nếu khôn ngoan thì em sẽ biết cách để người ta si mê, càng nhìn em càng thấy yêu. Có vẻ như Angela Phương Trinh đang bước vào con đường của một nhan sắc khôn ngoan, một nhan sắc sớm nở, tối thơm hương và sáng mai vẫn đầy thú vị. Nhan sắc là thứ đỏng đảnh, hôm nay người ta nhìn một cô nàng thấy đẹp nhưng nhìn đến lần hai, lần ba… thì cái đẹp hình thức đó sẽ bớt dần nếu cô nàng đó không có gì thú vị. Bi kịch của những cô em búp bê quá tự tin vào nhan sắc của mình chỉ quanh quẩn: tàn úa trên giường và nhìn người đàn ông quyền lực của mình ngoại tình và đeo đuổi những bóng hồng non tơ xinh đẹp như… em ngày nào.

Angela-phuong-trinh-hinh-anh 5

Quá nhiều câu chuyện hậu trường tình ái showbiz đã chứng minh điều đó. Nếu chỉ giam chân đàn ông bằng nhan sắc, chỉ vài năm sau thứ ưu thế đó sẽ bị thời gian phũ phàng phế truất. Vị vua ham hố vẫn phải đi tuyển phi tần mới và nàng búp bê thì đã quá muộn để quay lại ánh hào quang quá khứ. Nếu khôn ra thì họ vun vén để có một việc kinh doanh nào đó, có nhà, có xe và tự hài lòng thế là ổn.

Angela Phương Trinh đã không sa vào những ngõ cụt như vậy. Năm nay em mới 21 tuổi. Thanh xuân của em còn rất dài và sự nghiệp của em lại đang khởi sắc với bộ phim Taxi, em tên gì? của đạo diễn Đức Thịnh. Bộ phim thắng lớn ở phòng vé và em ngoạn mục được sự ghi nhận, ngợi khen của cả báo chí và giới làm phim về diễn xuất và sự chuyên nghiệp trong cách làm việc của mình.

Em từng bị coi là “gái hư showbiz”. Giờ em vẫn đẹp và đã can đảm thôi nghiệp hotgirl. Em có sự nghiệp nghiêm túc, những hoạt động thiện nguyện tích cực, có đời sống đủ đầy và hạnh phúc với gia đình mình. Em 21 tuổi và đang nổi tiếng, quan trọng hơn là em xinh đẹp hơn thời hotgirl bốc đồng bởi lối sống chân thành, gu ăn mặc tao nhã. Số phận em đã rẽ sang hướng khác. Em đã tự nhọc nhằn xoay bánh xe số phận của mình để khẳng định lại bản thân khi còn chưa quá trễ. Tất nhiên với những điều tiếng cũ, khối người vẫn còn coi thường em.

Năm 18 tuổi, Angela Phương Trinh đã hứng những trận mưa đá và cả những phần thưởng từ sự nổi tiếng. Thuở ấy em có khuôn mặt non nớt thiên thần. Thuở ấy em gần giống như một thiên thần sa ngã, không định hướng gì cho tương lai. Thuở ấy em bước đi trên những ảo tưởng lấp lánh vô tri…

Và giờ em nhìn tôi trong ánh nến lóng lánh của đêm Sài Gòn, trong tiếng nhạc jazz fusion êm ả của quán Le Cabaret và nhỏ nhẹ: “Em không hối hận vì những ngày tháng đó. Hồi ấy em còn nhỏ tuổi quá, không có người quản lý chuyên nghiệp, em ham chơi và sai lầm cũng phải thôi. Quan trọng là nếu không có những va vấp đó thì em cũng không có ngày hôm nay, nhận ra giá trị của việc sống và làm việc say mê để thấy cuộc đời mình ý nghĩa, để thấy người thân hãnh diện về em… Người ta cũng bớt ném đá em rồi, nhiều người còn khen em nữa…”.

Angela-phuong-trinh-hinh-anh 4

Tiểu hồ ly và những viên đá của đám đông

Tôi lắng nghe tâm sự của em và nhìn lên sân khấu, tấm rèm nhung đang ánh lên sắc đỏ man dại nhất của mình, nhìn ngón tay người nghệ sỹ dương cầm lướt những giai điệu của bản Bài không tên cuối cùng: “Này em hỡi, con đường em đi đó, con đường em theo đó sẽ đưa em sang đâu…”. Khúc nhạc của nhạc sỹ Vũ Thành An phù hợp với câu chuyện của chúng tôi vô cùng, ngay lúc này.

Tôi nói với em: “Việc ném đá là thú vui của công chúng, của đám đông. Em đừng nhìn vào những viên đá ấy. Dù em ngoan hay hư, em giỏi hay ngốc, chỉ cần em sơ sểnh thì người ta vẫn hồ hởi lao vào đại tiệc “đấu tố” và “ném đá đàn bà” tưng bừng như bất cứ nữ nghệ sỹ nào tại Việt Nam. Em hãy cứ xinh đẹp, hãy cứ đáng yêu, cư xử tử tế và làm việc hết mình, rồi sự ngọt ngào sẽ đến với em. Với dư luận, em chỉ là con mồi. Hãy lặng yên trước gạch đá ném vào mình, chỉ vài ba bữa sau, “con mồi mới” xuất hiện, họ sẽ quên em ngay. Nhưng em đừng quên rằng, có rất nhiều người không chơi trò chọi đá, thóa mạ hội đồng, vẫn dành cho em sự yêu mến, thông cảm”.

Cô bé uống ly nước táo của mình, chun mũi suy nghĩ và cười: “Dẫu gì thì em cũng sợ chứ. Nhiều khi em chẳng làm gì sai và ngay cả khi làm tốt, chẳng hại gì đến ai thì vẫn có người comment thóa mạ em… Điều đó khiến em buồn lắm”.

Tôi cười: “Bạn anh có đứa còn nói em giống như hồ ly tinh, giỏi mê hoặc đàn ông. Cậu ta hay nhiều người khác nữa chẳng biết nhiều về em. Và đó là điều họ nghĩ trong đầu. Không phải ai cũng có thời gian để nghe em lý giải rằng “em không hư như anh/chị nghĩ”. Em đẹp là đã có tội rồi. Anh cũng nghĩ em đóng vai hồ ly tinh trong phim liêu trai sẽ rất hợp. Em đừng chạnh lòng, đó là lời khen dành cho em. Đàn ông sẽ mê em hơn cả ngày xưa, đàn bà thì sẽ rất e dè một nữ hồ ly nhan sắc như em. Hãy hãnh diện vì điều đó. Nhan sắc mang đến cả phần thưởng và tai họa cô bé ạ”.

Angela-phuong-trinh-hinh-anh 6

Angela Phương Trinh (PT): Thực ra, ngày xưa hay bây giờ em đều rất ngoan và lễ phép. Em không bao giờ làm hại ai hết, em còn ăn chay vì sợ sẽ làm đau và gây nghiệp cho những con vật… Anh có tin được không? (cười).

Esquire (ESQ): Anh tin. Không phải vì em đẹp thì nói gì anh cũng tin đâu. Có lý do. Cách đây một năm khi em tham gia cuộc thi Bước nhảy hoàn vũ 2015, anh có đứng ở hậu trường một buổi tập. Anh thấy cô bán nước vỉa hè ở cổng rạp mang cho em ly nước mát. Em cúi đầu xuống lễ phép, đưa hai tay nhận lấy và cảm ơn. Anh không thấy sự giả tạo trong ánh mắt em. Đó chỉ là một cô phục vụ nhỏ bé ở xã hội này, một ngày không biết cô nhận được bao nhiêu lời cảm ơn, bao nhiêu hành động lễ phép. Lúc đó, em đang nổi tiếng, có mọi thứ, đang tỏa sáng ở cuộc thi vốn nổi tiếng khắc nghiệt, em lễ phép khi xung quanh em không có phóng viên tác nghiệp, chỉ có em và vũ đoàn… Lúc đó, anh còn định lúc nào sẽ xin lỗi em vì đã từng hiểu sai về em, anh cũng nghĩ em chỉ là cô nhóc vô vị, hời hợt. Một góc độ nào đó, anh cần cảm ơn em vì đó là một ký ức đẹp đối với anh, khi lễ nghĩa và sự tử tế đang vơi dần đi xung quanh mỗi ngày… Giữ được điều đó trong cư xử đã là giỏi.

PT: Cảm ơn anh! Thói quen từ nhỏ em được ba mẹ dạy đó anh, với ai cũng lễ phép như vậy. Nhớ hồi tập khiêu vũ, ngày nào tay chân em cũng bầm dập. Mà em lì lắm, em luôn đòi tập những động tác khó hơn. Em sẵn sàng làm xấu mặt mũi trên sân khấu, vào vai những phụ nữ cùng khổ… Chương trình đó là cơ hội để em chứng tỏ mình có thể lao động cật lực trên sân khấu, có thể đón nhận những tràng pháo tay ủng hộ đàng hoàng của khán giả. Lúc đó, em không còn biết sợ gì, tập đến liều mạng.

ESQ: Em không sợ hao mòn nhan sắc, hay xui xẻo hoàn toàn có thể xảy ra khiến em bị tổn thương nghiêm trọng khuôn mặt, cột sống…?

PT: Em liều và lì lắm. Khi em đã có mục đích để phấn đấu thì em không hề “bánh bèo” hay mít ướt đâu. Em đi thi là để giành chiến thắng, để thử sức mình với một lĩnh vực nghệ thuật mới mẻ là dance sport. Trước đêm chung kết, em sử dụng kỹ thuật bay dây thừng của đoàn xiếc, đây là kĩ thuật chỉ dành cho những nghệ sỹ xiếc chuyên nghiệp vì nó rất nguy hiểm. Huấn luyện viên xiếc can em nhưng em không nghe. Thậm chí có những ngày em tập đến hơn 12 tiếng, ngủ rất ít, chỉ lăn lộn ở phòng tập. Lúc đó, không ai rủ em đi chơi được. Anh thấy chân tay em xước xát tùm lum, em đâu có tiếc. Thậm chí có biên đạo khó quá, em còn cầu trời cho em thực hiện được động tác đó, trên sân khấu đêm đó, dẫu chết cũng không sợ… Nghe rất bồng bột phải không anh.

ESQ: Em đã được tưởng thưởng nhờ nỗ lực đó. Anh nhớ lúc đó có nói với em rằng hãy cho những đạo diễn biết em muốn nhận vai khó, hãy thử bước vào con đường mà em đang nỗ lực chứng tỏ một cách gan lì. Kiên trì rồi sẽ có người nhận ra em – Angela Phương Trinh – có thể làm được, cô bé ấy không phải là một cô hot girl bất tài, lười nhác. Ngày đó, không ai rủ em đi chơi được. Vậy, hiện giờ đã thảnh thơi hơn, rủ em đi chơi tối, đi quậy một chút thì thế nào?

PT: Thú thật với anh là rất lâu rồi em không còn đi vũ trường, bar. Em bắt đầu thích sự yên tĩnh, thích những nơi người ta có thể ngồi và lắng nghe nhau tâm sự, nhìn vào mắt nhau – tất nhiên không phải là ngồi cắm mặt vào smartphone. Anh thấy không, vài giờ đồng hồ qua, chưa lúc nào em nhìn vào màn hình điện thoại, ngay cả khi anh em mình nghe nhạc.

Angela-phuong-trinh-hinh-anh 7

ESQ: Vậy em đang làm gì thời gian này cô gái 21 tuổi xinh đẹp?

PT: Em tập thêm các kỹ năng như tiếng Anh, học đàn, học thanh nhạc và đọc sách, xem những bộ phim nổi tiếng để học hỏi… Em muốn chuẩn bị thêm nhiều kỹ năng để sẵn sàng đón nhận những kịch bản thử thách. Như bộ phim vừa rồi, đạo diễn ban đầu không hề tin em vào vai nữ taxi được. Anh ấy ra hạn cho em một tuần phải tự thay được lốp xe hơi. Và em làm được. Em không hề ngại khó, sợ lấm lem, em chỉ sợ mình không có cơ hội để thể hiện mình. Em còn lì hơn hồi Bước nhảy hoàn vũ. Trong phim có những cảnh quay ngâm mình trong hồ nước lạnh trên Đà Lạt nhiều giờ, quay đi quay lại. Nhiều người sợ em ốm, nói em cứ nghỉ rồi làm tiếp. Em kiên quyết nghiến răng chịu lạnh làm cho kỳ được mới thôi. Em nghĩ rằng, cuộc đời đôi khi chỉ cho mình một cơ hội để chứng tỏ vào ngay lúc này và nếu em nản lòng, mọi thứ sẽ tan tành… Ai cũng nghĩ em là hot girl và phải có chỗ dựa mới tồn tại được. Còn em thì đang cố gắng để không phải lệ thuộc vào bất cứ ai.

ESQ: Không cần quá căng thẳng như thế. Em hãy cứ thả lỏng, yêu đương, vui chơi bên cạnh việc phấn đấu cho sự nghiệp. Cho phép anh hỏi, chuyện yêu đương của em lúc này thế nào? Ai là người đàn ông diễm phúc có được cô bạn gái đáng yêu như em?

PT: Em chia tay bạn trai lâu rồi… Nói một cách đơn giản, em đang cô đơn và cũng không nghĩ nhiều đến việc yêu đương.

ESQ: Em thấy không, bất cứ ai đi ngang qua bàn của mình đều nhìn em ngưỡng mộ và nhìn anh ghen ghét!

PT: Có thể họ còn nghĩ anh là đại gia còn em là chân dài não phẳng (cười).

ESQ: Lại là những “viên đá” vô hình phải không. Anh kể cho em một câu chuyện mà anh rất thích trong Thánh Kinh. Có một người đàn bà hư hỏng bị đám đông vây lại ném đá và nhờ đức Jesus phân xử. Ngài chỉ nói: “Trong các người, ai thấy mình vô tội thì ném đá người đàn bà này”. Sau lời đó, đám đông bỏ đi. Tất nhiên, tích này không còn có thể áp dụng cho đám đông hung hăng hiện nay. Sự nhàm chán và bất lực với đời sống cá nhân/xã hội cùng bế tắc của tri thức khiến họ không còn quan tâm đến lý lẽ. Họ chỉ muốn thả rông sự hằn học của mình và trút xuống trừng phạt một ai đó, nếu thành công – nổi tiếng – hạnh phúc – giàu có thì càng tốt. Điều đó giúp họ nguôi ngoai.

PT: Khi đến hẹn với em, anh có sợ người ta đánh giá mình không?

ESQ: Anh chỉ sợ anh đánh giá sai em. Bạn anh khi biết anh đi phỏng vấn em còn tin rằng anh phải “rửa mắt” trước khi đến. Còn anh thì tin rằng em đã đổi khác nhiều. Và sự thật là anh thích chiếc đầm em đang mặc, nền nã kín đáo, màu xám tối và thanh nhã. Những điều này cộng với khuôn mặt khá thơ ngây cùng ánh mắt nhìn thẳng khiến em càng tăng thêm vẻ sexy. Nói thật là anh thích trò chuyện với những người nhìn thẳng vào mắt anh.

Angela-phuong-trinh-hinh-anh 3

… Anh ấy phải là người tử tế  

Chúng tôi ngồi trò chuyện và nghe nhạc với nhau đến khuya. Thậm chí tôi còn phải cẩn thận hỏi lại Trinh rằng tôi có đang phiền em. Cô bé đó nói một câu mà tôi cho là cực kỳ thông minh trong văn hóa ứng xử và văn hóa hẹn hò: “Em thích như vậy. Em thích trò chuyện với anh và thích không gian này. Em sẽ còn quay lại nơi này”…

Tôi không quên hỏi em: “Hãy thành thật, em thực sự thích và đòi hỏi người đàn ông của mình như thế nào?”. Cô gái xinh nhất trong quán Le Cabaret và tôi tin rằng có khả năng là xinh nhất trong phạm vi vài cây số vuông xung quanh đây đêm nay nói với tôi rằng: “Người đàn ông thành đạt, thông minh và tử tế. Phải đủ ba thứ, không thiếu thứ nào”. Em nói và nhìn vào mắt tôi nửa như thách thức, nửa như thẹn thùng.

ESQ: Anh không nghĩ là em tham vì điều đó chính đáng. Em mới 21 tuổi, xinh đẹp và có quyền chọn lựa điều tốt nhất cho mình. Em rất khôn ngoan và chọn thêm tiêu chí “tử tế”.

PT: Em nghĩ thế này, tử tế hay bạc ác là những lựa chọn sống. Thái độ ấy càng chính xác và nói lên nhiều về tâm tính họ khi người đàn ông đưa ra quyết định vào những thời điểm “nóng”: đỉnh cao thành công hoặc thời khắc hiểm nguy. Nếu anh ấy thành đạt mà vẫn lựa chọn sự tử tế thì em tin rằng sự tử tế đó đã bắt rễ từ rất lâu trong anh ấy. Ở Việt Nam có một câu châm ngôn đáng sợ: Giàu đổi bạn, sang đổi vợ. Cuối cùng thì điều mà đàn bà chúng em cần là tình yêu và sự tử tế. Nếu chỉ yêu em, chung thủy với em không thì chưa đủ. Em cần thấy anh ấy sống lương thiện, hòa ái và sẵn lòng giúp đỡ, chia sẻ thành công của mình cho những người cần được giúp đỡ.

ESQ: Đó là một sự đòi hỏi rõ ràng. Em lấy tư cách gì để đòi nhiều vậy cô gái, ngoài nhan sắc tiểu hồ ly?

PT: Vì em đã và đang sống một cách tử tế, lương thiện và tích cực anh ạ.

Angela-phuong-trinh-hinh-anh 2

…Lời thì thầm của đêm

Gần 11h khuya, tôi đưa em ra xe và chúc em ngủ ngon. Angela bước lên chiếc Audi màu trắng và lướt khỏi tầm mắt tôi. Phía sau tôi, sân khấu vẫn sáng đèn và Sài Gòn thì chẳng bao giờ đi ngủ sớm. Tôi sẽ nhớ buổi phỏng vấn này vì đêm hôm đó, một cô gái mới 21 tuổi đã dám thay đổi số phận nhàn nhã của mình để đổi lấy một đời sống thú vị hơn nhưng đầy chông gai và khắc nghiệt.

Nghệ thuật chính thống có cho em chút cơ hội nào hay không hoàn toàn do em. Bởi ở một góc độ nào đó, sân chơi chính thống khắc nghiệt chẳng kém những cuộc đấu đá, thanh trừng nơi hậu trường của những cô hot girl chân dài. Lời nói và dư luận vẫn là thứ vũ khí hủy diệt tâm hồn con người.

Nơi nào có nhiều quyền lợi và hào quang, nơi đó lời nói càng gây đau đớn.

Tuy nhiên, nếu lắng nghe thật kỹ, kiên nhẫn và bớt ồn ào, một cô gái xinh đẹp trong ánh đèn flash chói mắt có thể đón nhận cả hoa hồng và những ái ngữ.

BÀI: NGUYỄN HẬU. ẢNH: KARSTEN ĐẶNG. GIÁM ĐỐC SÁNG TẠO: NGUYỄN BẢO TRÂM.

GIÁM ĐỐC MỸ THUẬT: VÕ HOÀNG VIỆT. PHOTO EDITOR: HỒNG ANH

STYLIST: NHẬT ANH. MAKE UP: HI WON

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận

  • Yeu Tinh

    Đẹp xuất sắc! My idol