Hồng Gấm – làn hơi sexy của làng nhạc nhẹ

Hồng Gấm hát như lôi hết vốn liếng cuộc đời ra thiêu đốt và thách thức. Hồn nhiên và man dại, ngây thơ và cũng đầy nhục tính, cô chính là một món vừa lạ vừa quen trên sân khấu giải trí Sài Gòn

IMG_7546

Nữ ca sỹ Hồng Gấm vừa có một minishow tại phòng trà WE với chủ đề Cảm ơn người tình. Cô gái sở hữu khuôn mặt khả ái và ba vòng bốc lửa có thể ca từ Hoa trinh nữ, biển tình đến My heart will go on hoặc Never enough… khiến nhiều người cảm thấy khó lòng mà không nhớ mặt cô nàng lắm chiêu này.

Một buổi tối cuối tuần, sau quá nhiều những căng thẳng của công việc, tôi và vài người bạn thân chọn đến một phòng trà Sài Gòn để nghe nhạc. Chẳng nơi đâu có cái thú đi ăn cao lâu rồi đi phòng trà nghe nhạc cuối tuần như nơi từng được mệnh danh là Hòn ngọc Viễn Đông này. Đã mất công đi coi thì phải coi giai nhân ca, mà giai nhân phải biết kể chuyện khi ca nữa thì càng tuyệt. Tất nhiên, đây chỉ là những đòi hỏi của cánh đàn ông tham lam, đẹp và hát hay đã là may lắm rồi, còn đòi nghe kể chuyện nữa thì quá đáng.

Hồng Gấm, đủ đẹp để cánh đàn ông ngắm nhìn nàng bất chấp nàng đang ca cái gì. Đó đã là một lợi thế trong nghề. Phải mất hai bài đầu tiên trôi qua thì cánh đàn ông mới thôi ngắm ngoại hình cô để tập trung nghe cô hát. Khán phòng kín ghế. Chỉ khoảng 7-10 người vẫn cúi đầu kiên định nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Âm nhạc thật tuyệt, phụ nữ đẹp thật tuyệt – vì khiến người ta quên đi vị thần điện thoại mà ai cũng ngày ngày thờ phụng.

Nàng hát bài Không tên số 4 của nhạc sỹ Vũ Thành An khiến nhiều người trung niên phải bất ngờ về cách xử lý chững chạc và trải nghiệm. Cô gái này – Hồng Gấm – giọng ca có nhạc tính và có những nỗi đau bản năng trong người. Nàng măng tơ với Cho em quên tuổi ngọc, lụa là với Cảm ơn người tình, thăng hoa với My heart will go on… Một cô gái trẻ có phẩm chất tự nhiên để ca dòng nhạc Pop Ballad nhưng làn hơi và con người lại có cái dư vị của “những người muôn năm cũ”…

Thế nên, Hồng Gấm là một thứ men tình trong âm nhạc, lúc tươi mới tuôn trào những quãng cao phô trương của một thiếu nữ đầy tham vọng, lúc khàn đục hắt hiu như làn khói mỏng trong vũ trường cất lên tiếng ca rền rĩ, sầu đau của một loài bướm đêm…

 

Sài Gòn không thể thiếu những giai nhân trải đời hát nhạc tình. Sài Gòn cũng không thể thiếu bolero. Hồng Gấm có cả hai tấm vé thông hành này. Một ca sỹ nếu không khiến người ta bị say, bị lưu luyến ánh mắt, nụ cười thì tiếng ca cũng dễ tan vào gió thoảng.

Với tuổi đời còn khá trẻ, Hồng Gấm cần thêm vài năm nữa để hoàn thiện “màu sắc định hình” trong âm nhạc và cách hát của mình, hoàn thiện cái đỉnh cao khó nắm bắt nhất – hồn vía tự thân của nghệ sỹ biểu diễn. Tuy nhiên, sự mặn mà và thái độ trong cách diễn đạt mà cô gái trẻ này có lúc này đã tạm đủ để cô có một chỗ đứng tại thành đô hoa lệ mang tên Sài Gòn.

 

NGUYỄN HẬU

Esquire Việt Nam

Đừng bỏ qua:

Bình luận