Mai Ngô: Tất cả mọi thứ em làm đều theo cảm tính

Mai Ngô thường không nghe điện thoại và rất lười đọc tin nhắn nên đừng mong sẽ có reply. Nàng đang dần vứt bỏ smartphone khỏi đời sống của mình...

mai-ngo-hinh-anh

Chắc hẳn bạn sẽ nghĩ hầu hết người nổi tiếng đều bận rộn nên liên lạc với họ không phải điều dễ dàng. Tôi nghĩ ngược lại: Hầu hết người nổi tiếng đều nghiện smartphone và lệ thuộc vào nó. Mỗi khi không biểu diễn hay bận rộn chạy show, họ ngồi đằng sau xe, dán mắt vô điện thoại như một món ăn tinh thần không thể thiếu. Họ cần biết các fan nói gì về họ trên Facebook, họ cần post hình ảnh báo cáo mỗi ngày, xem lượt like rồi qua nhà nghệ sỹ khác xem tình hình có gì mới không… Vì sao vậy? Cá nhân tôi nghĩ, người nghệ sỹ cũng đôi khi cô đơn giống hệt chúng ta. Nghệ sỹ – bao gồm cả người đắt show lẫn ế show – đều cần giết thời gian. Nhưng suy luận của tôi nãy giờ hoàn toàn không khớp với những gì Mai Ngô đã và đang hướng tới.

Cô em phi thời gian – phản công nghệ

Tôi hẹn Mai Ngô thông qua quản lý của nàng, một giờ hẹn cực kỳ cảm tính: giữa chiều. Mai sẽ hủy một buổi chụp ở đâu đó để qua gặp tôi. Trước đó, nàng sẽ tập gym và chính anh chàng quản lý kia cũng không biết lúc nào nàng tập xong. Tất cả những chuyện đó nằm ngoài nguyên tắc làm việc của tôi nhưng tôi khá tò mò về Mai. Em là ai? Một siêu sao? Không phải. Sau 30 phút lùng sục trên internet, tôi nghĩ em là một cô gái đặc biệt của làng giải trí, với chính kiến riêng pha chút nổi loạn. Mai có nét mặt cực kỳ thách thức, nhưng lại đủ độ nai tơ như một cô nàng đang đi lạc vào thành phố. Mai khiến tôi tò mò có đứa nào đã “giấu cái đĩa bay” của em để em phải tham gia The Face Việt Nam rồi cả Asia’s Next Top Model… Bấy nhiêu cũng đủ để tôi đồng ý ngồi nhâm nhi ly cocktail cả tiếng từ trên lầu cao, ở con phố Nguyễn Huệ nhốn nháo.

Thế rồi em xuất hiện đột ngột, mặc đồ tập gym và không trang điểm. Em nhanh chóng tìm ra tôi dù chưa một lần gặp mặt. “Em đoán chắc là anh!”, Mai nói vậy. Cô ngồi xuống bên cửa sổ, xem menu và khoác một chiếc áo jean nam to đùng, bạc phếch và gợi nhớ về chiếc áo khoác của… Lưu Đức Hoa năm 1985 – khi anh ca nhạc phẩm Thần điêu hiệp lữ trên sân khấu đại nhạc hội Hồng Kông. Mai ngồi dựa hẳn vào ghế, bắt chéo chân và nhìn tôi. Không thách thức, không dò xét, không phán xét. Tôi cảm nhận rõ ràng Mai đang nhìn tôi bằng một dạng thức năng lượng tinh thần của riêng cô. Như hai con thú ở cùng một khu rừng không may phải ngồi nói chuyện với nhau trong một vùng nằm ngoài địa bàn. Tò mò, ngây ngô, cảm tính, bất cần và thả lỏng.

Chúng tôi nhìn nhau như vậy một lúc, chẳng ai nói gì. Cũng chẳng ai để tâm đến hai chiếc điện thoại cực kỳ thông minh, đời mới đang bị vứt chỏng gọng trên bàn. Duy chỉ có cậu quản lý của Mai Ngô thì lập tức nghiền ngẫm màn hình Facebook, mặc kệ chúng tôi quan sát nhau. (Không quá khó hiểu khi 20 phút sau, cậu ta chào chúng tôi và đi mất dạng).

mai-ngo-hinh-anh 2

MAI NGÔ (MN): Em đến muộn phải không anh?

ESQUIRE (ESQ): Không hẳn, chúng ta hẹn nhau chẳng cụ thể giờ nào. Anh biết gọi cho em chẳng để làm gì. Em đừng áy náy, anh ngồi xem sách và mặc kệ thời gian.

MN: Xin lỗi anh, em đang dần dần tách hẳn chiếc điện thoại ra khỏi đời sống mình. Em nghĩ em có thể sống mà không cần nó.

ESQ: Vậy là em giỏi hơn anh rồi. Anh vẫn cần điện thoại nhưng khi không phải làm gì, anh xem sách và ngắm mọi thứ.

Mai Ngô ngồi đó như một bóng ma, nửa hiện hữu, nửa không. Nàng phát ra vài tín hiệu với môi trường xung quanh như đang rà sóng. Tôi thấy Mai đơn độc. Rồi nhân lúc đang thảo luận về chiếc điện thoại và sự cô đơn, Mai nói đại khái: “Thế giới càng phát triển đồng nghĩa với việc con người sống gấp gáp, thực dụng và cô đơn hơn. Nhu cầu được chia sẻ, giao tiếp khi cuộc sống quá hối hả hay điều kiện để ra ngoài tiếp xúc, mở mang các mối quan hệ trở nên bức xúc hơn. Mạng xã hội chiều chuộng chúng ta điều đó. Khi chúng ta thỏa mãn với tính năng giao tiếp ở chiều không gian thứ @ đó, chính là lúc từng bước một, chúng ta đã hiến tế đời sống thực cho Internet. Người dùng internet như một tín đồ cuồng tín hiến dâng thời gian và cả những ước vọng”.

ESQ: Vậy em có cô đơn như bọn họ không?

MN: Nhưng em khác họ. Mà tại sao anh lại ngồi trên lầu này, mà không phải hai lầu dưới? – Mai đột nhiên hỏi tôi.

ESQ: Tại nơi này đẹp và buồn còn phía dưới thì ồn ào, nhiều tiếng người. Em có hay bị tác động bởi những yếu tố như vậy không, Mai?

MN: Em làm gì cũng phải có hứng. Làm tình, làm việc, làm những điều ngẫu hứng và khi có cảm xúc đó thì cứ chạy một mạch, chẳng cần suy xét, tính toán thiệt hơn. Nếu em có lời vài đồng nhưng cảm xúc của em bị tiêu hủy thì cái lời đó là vô nghĩa.

ESQ: Vậy em có hay vẽ kế hoạch nào cho bản thân của mình không?

MN: Em chẳng có kế hoạch nào. Em cứ thích là làm, nhiều khi đi đến đâu đó đưa ra quyết định, lựa chọn gì đó và tự nhiên nó thành một kế hoạch. Nhiều người nghĩ em phải có một ê-kíp để lên mọi chiến lược, PR, truyền thông. Nói thật, em chỉ có một cậu quản lý là bạn thân của em từ nhỏ. Cậu ấy quá quý Ngay khoảnh khắc đó, tôi thoáng thấy trong mắt Mai một ánh buồn thoáng qua. Rồi màn sương lạnh lẽo và phi cảm xúc lại bao phủ Mai Ngô. Nàng như một ả đồng cốt đang giao tiếp với những thực thể không nhìn thấy. Có lẽ nàng đang nhìn tôi trong thứ cảm xúc phi thường… dở hơi là nói chuyện với linh hồn của tôi, biết đâu được. Nhưng có một điều mà tôi chắc chắn, Mai là cô gái rất lành, hồn nhiên. Sự sẻ chia của em trong thinh lặng nhiều hơn là những lời nói ồn ào, thảo mai.

mai-ngo-hinh-anh 3

Cô em phi giới tính

Tôi không hề quan tâm Mai Ngô làm được những gì với các cuộc thi hoa hậu, The Face, hay Next Top… Tôi thấy ở Mai Ngô một đứa trẻ trán dô, tóc buộc cao ương bướng, em đứng ở đâu đó giữa lề đường và sàn catwalk, em tỏa ra mùi khói khét lẹt của những hẻm tối u buồn, tệ nạn và thơm thơm mùi thảm đỏ hào nhoáng. Mai Ngô, một giai nhân hiếm hoi của chuyên mục A Woman We Love, thản nhiên nói: “Đời em lên voi xuống chó nhiều. Em có thể có vài thành quả hay ho nhưng vào một khoảnh khắc nào đó, em thấy – ơ, sao không thấy có gì vui nhỉ – tức là có gì đó sai. Em sẽ đạp đổ hết và làm lại cái gì đó khác”.

ESQ: Có lẽ đời chưa kịp vùi dập em thì em đã tự vùi dập mình trước. Đầy cảm tính phải không. Em lê la qua nhiều chiến địa, để săn mồi – ở đây là săn cảm hứng hay chỉ đơn giản là cầu vui?

MN: Khổ hay sướng, nổi hay chìm thì em luôn thấy hài lòng lẫn hạnh phúc vì đang được làm điều mình thích. Hình như chưa bao giờ em chịu thỏa hiệp để làm điều gì đó mình không thích. Dạ thưa anh, em tìm vui.

ESQ: Gái ngoan dễ có quà, dễ có nhiều phần thưởng hơn chứ!

MN: Em sống biết điều, sòng phẳng và có nguyên tắc rõ ràng. Em không cần ai chiều chuộng em và em cũng chẳng có nhu cầu chiều ai.

ESQ: Đàn ông không quá thích em đâu, cô gái.

MN: Hiện em cũng không rõ em thích đàn ông hay đàn bà. Nói chung em thích người thú vị, sâu sắc và không ồn ào. Em là người có năng lượng mạnh nên người em thích phải có năng lượng mạnh hơn em để thu hút em.

ESQ: Vậy em mơ ước gì, yêu thích gì?

MN: Em yêu cuộc sống, yêu mọi thứ mà em cảm thấy thích. Ước mơ của em là trở thành một người truyền cảm hứng. Ít nhất là em sẽ hỗ trợ hết mức cho những bạn trẻ mê nhảy múa, những dancer miệt mài trong bóng tối, bên lề đường. Không chỉ là nhảy múa, rộng ra là em muốn mang phong cách, tinh thần hơi thở của mình truyền cảm hứng cho nhiều lĩnh vực, ngành nghề khác. Có thể coi đó là tham vọng lớn mà cũng có thể coi đó chẳng là gì. Vì em luôn muốn làm điều đó từ khi em nhảy múa. Khi em không nhảy múa để làm người mẫu, đóng phim, host… là lúc em đang nhảy múa nhiều nhất, trong thinh lặng, trong sự chuyển hóa của đời sống. Em muốn mở rộng phạm vi…

mai-ngo-hinh-anh 5

***

Thế rồi trong bóng chiều nhập nhoạng, chúng tôi nói với nhau về những đứa trẻ sinh ra với khả năng nghệ thuật, nghèo khó với trái tim bị tổn thương. Đó là một cái giá phải trả cho tài hoa và sự mẫn cảm mà ta thường nói là nghệ sỹ tính. Những đứa trẻ bóng đêm đó một ngày kia được vị thần nghệ thuật cho đứng cao hơn hẳn thiên hạ, dùng sự phồn hoa và những lời tán dương để vỗ về, xoa dịu tâm hồn quá nhiều nỗi đau của họ. Từ vinh quang đó, họ không thể dừng lại, không thể quay đầu và lo sợ bị thất bại, bị tổn thương. Chỉ cần họ sảy chân, cả thế giới sẽ chĩa mũi dùi công kích vào họ. Ai nhận được tinh hoa của vị thần nghệ thuật sẽ trở thành nô lệ của nghệ thuật, vĩnh viễn phải đổ mồ hôi sôi nước mắt tạo ra những tác phẩm cho đời. Họ không có quyền lùi và càng không được lặp lại sáng tạo của mình. Đương nhiên họ vẫn cô đơn và hạnh phúc của họ là dùng nghệ thuật lấp đầy những khoảng trống. Khi thời vận đến, họ nhà cao cửa rộng, rực rỡ hào quang. Khi thời thế thay đổi, tài năng cạn kiệt, họ phải sống nhờ vào quá khứ, âm thầm xa lánh ánh đèn flash, những lời tán dương quen thuộc. Thậm chí, họ sẽ mất đi người yêu, bạn bè, những mối quan hệ khi vinh quang quay lưng với họ…

Tôi vẫn ngắm Mai hay đúng hơn là ngắm thứ năng lượng vô hình mà cô tỏa ra khi nói về những điều đó. Chiếc áo khoác jean dở hơi kia bỗng chốc càng trở nên sexy lạ kỳ. Tôi nghĩ về những kẻ sẽ yêu Mai. Nghệ sỹ như nàng là những đứa trẻ, quen vòi vĩnh, chuyên quyền và khắc nghiệt. Yêu họ, bạn phải có trái tim bao dung gấp 10 họ, yêu cả con người, cả tài năng cả những thứ “dở hơi” của họ. Ngoài ra không có cách nào khác. Một điều chống chỉ định khi yêu nghệ sỹ nổi tiếng. Bạn phải chắc chắn đó là tình yêu chứ không phải là một cuộc chinh phục đỉnh cao, rằng bạn đã có được người mà rất nhiều kẻ mơ ước, bạn có thể gọi tên người ấy trên giường… Những cảm giác đó ve vuốt bạn, nhưng đó không phải tình yêu. Nếu chỉ là chinh phục thì khi leo lên được rồi thì mời bạn leo xuống, vì bạn sẽ không có hạnh phúc đâu.

MN: Em cũng yêu đương vui vẻ và dường như không tập trung lắm với khía cạnh này của đời sống. Em thích đời sống tinh thần hơn. Nó không phải tín ngưỡng. Em tin có những thế giới khác thế giới mình đang sống. Em cảm nhận họ và thấy đời sống rộng hơn cơn hoan lạc trên giường. Em ước mơ có thể đánh thức thần thái sống cho mọi người. Anh để ý nhé, chúng ta đang mất dần thần thái, tinh thần. Nhìn ra xung quanh, nhìn xuống đường đi, hôm nay là ngày lễ, đông người lại qua và cái chúng ta thấy là những con người ngơ ngác, mệt mỏi, cau có hoặc chìm đắm vào chiếc điện thoại. Anh hãy chỉ cho em một khuôn mặt khôi ngô, đĩnh ngộ sáng láng dưới kia? (Mai nghiêng đầu về phía cửa sổ chớp,hướng mắt xuống dưới lộ). Khó phải không. Tài sản quý giá nhất của con người là tinh thần và khí chất đã bị hai con virus mang tên công nghệ và chậm cảm đục khoét nhiều năm nay. Cả thế giới tê liệt vì cuộc khủng hoảng tinh thần này – zombie hóa toàn cầu.

ESQ: Ngoài làm tình ra chắc người ta lười chạm vào nhau lắm, vì còn bận lướt smartphone.

MN: Em nghĩ, anh không chạm vào thế giới này thì coi như anh đã chết, chỉ là chưa đến lúc chôn thôi. Và giới dancer tụi em truyền cảm hứng lớn nhất là điều gì? Chính là thần thái chứ không phải bước nhảy của họ. Khi họ nhảy, thần thái đó nhắc cho thế giới biết một thông điệp nào đó, có thể là một điều họ đã mất.

mai-ngo-hinh-anh 4

ESQ: Nói đơn giản hơn, em cổ súy cho trải nghiệm, đạp đổ những thứ nhàm chán, phải không?

MN: Chông gai vui chứ. Học đại học đâu phải là thứ duy nhất dẫn ta vào đời. Bạn nghĩ một cánh cửa nào đó cho bạn an toàn thì cửa đó là cửa tử. Không chết ngay nhưng chết từ từ. Em là đứa gan lì, hay rước họa vào thân nhưng anh nghĩ đi, nó khiến em trông như thế này. Thực ra, đôi khi vẫn nên khựng lại để chắc chắn mình vui và mình có đang ngu không? Nhìn em tưởng em lạnh nhạt, vô tình nhưng em chỉ ung dung làm mọi điều và em rất dễ yêu, dễ cảm thông. Vì em giàu cảm xúc. Và ngây thơ nữa, dễ tin người.

ESQ: Em rất duy tâm, duy linh.

MN: Em không liên quan gì đến duy vật. Duy vật thuần túy sẽ đưa người ta đến sự bất khả tri, tàn nhẫn và vô đạo. Người duy vật thấy cái cây. Người duy tâm thấy gốc rễ và cả cái cây. Em không muốn là kẻ điên cuồng phán xét điều gì đó khác mình. Cuối cùng điều quan trọng nhất là gì? Vui vẻ. Ai cũng cần vui vẻ nhưng bi kịch là quá nhiều người không biết cách làm sao để vui.

***

Vậy đó, cuộc hẹn hò với Mai Ngô diễn ra trong bầu không khí chẳng giống ai. Mai Ngô tựa như một gã trai ngổ ngáo ban đầu, rồi thoắt biến thành nữ thần nhục cảm. Dù thế nào đi chăng nữa, tôi khẳng định với các quý ông: Mai Ngô gợi tình, thú vị và khó nắm bắt.

BÀI: NGUYỄN HẬU. ẢNH: PHẠM HOÀI NAM.

GIÁM ĐỐC SÁNG TẠO: NGUYỄN BẢO TRÂM.

GIÁM ĐỐC MỸ THUẬT: VÕ HOÀNG VIỆT

PHOTO EDITOR: HỒNG ANH. STYLIST: NHẬT ANH. MAKE UP: LAM MIU MIU

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận