Câu chuyện mất tích bí ẩn ở Mỹ

Tại Mỹ, có khoảng 70.000 trường hợp phụ nữ bị mất tích bí ẩn mỗi năm. Bạn sắp theo dõi câu chuyện về một trong số đó. Đến giờ, Tiffany Michelle Whitton vẫn chưa trở về nhà

mat-tich-bi-an-hinh-anh

Hãy theo dõi thật kỹ cô gái này. Đây là những hình ảnh cuối cùng của cô ta khi đang thực hiện một hành vi phạm pháp. Theo đoạn video từ camera giám sát ở một siêu thị Walmart, cô đi lòng vòng, chọn rất nhiều quần áo cho vào xe đẩy rồi trả lại hết về quầy hàng. Cô ta cứ lặp đi lặp lại hành động này nhiều lần. Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ cô ta đang đi mua sắm đủ thứ với bạn trai của mình. Nhưng lực lượng bảo vệ siêu thị đã âm thầm theo dõi từng bước chân của cô hàng giờ liền bằng một hệ thống camera được ngụy trang. Khi được xem toàn bộ đoạn băng ghi hình, bạn sẽ nhận ra hành vi của cô hoàn toàn khác với những cô gái bình thường đang mải mê mua sắm với rất nhiều điểm khả nghi.

Thứ nhất, cô đang giả vờ mua sắm để ăn cắp đồ vào lúc hai giờ sáng. Thứ hai, cô có biểu hiện rất rõ của người đang “phê” ma túy: liên tục di chuyển với bộ dạng như đang nhảy múa hoặc cố giữ thăng bằng trên lưng ngựa. Cô liên tục lấy nhiều loại áo quần cho vào xe hàng và cư xử rất mờ ám. Toàn bộ những điều kể trên khiến người xem đoạn băng nghĩ rằng cô đang cố tình gây chú ý, hoặc ra hiệu để lực lượng an ninh can thiệp, nhằm giúp cô tránh khỏi một điều gì đó.

Cuối cùng, cô gái này đã bị bắt và …tẩu thoát. Cô bị bắt sau khi bạn trai cô trả tiền cho một chiếc loa di động và vài bộ quần áo, trong đó có một bộ đồ dành cho con gái nhỏ của anh ta. Khi cô lủi thủi đi sau bạn trai mình tiến đến cửa chính để ra bãi đậu xe thì bị một người đàn ông giữ lại. Đó là một người da đen mặc áo thun trắng, quần khaki, mang giày sneaker và đội một chiếc mũ fedora. Người này tóm lấy quai túi xách của cô gái như đã được huấn luyện và tự giới thiệu là nhân viên phòng chống mất mát, chức danh của những nhân viên bảo vệ mặc thường phục để chống trộm cắp ở Walmart. Là một tay trộm cắp lâu năm nhưng giờ cô lại bị tay bảo vệ đội nón và một người khác mặc áo polo sọc và quần jeans tóm được. Lúc này, bạn trai của cô đã ra khỏi cửa và rẽ về hướng ngược với bãi đậu xe. Cô gọi tên bạn trai nhưng anh ta không đáp lại. Dường như anh ta không biết chuyện gì đang xảy ra.

mat-tich-bi-an-hinh-anh 2

Đó là thời khắc quan trọng của cuộc đời cô gái để đưa ra lựa chọn quan trọng nhất giữa vô vàn những điều cô từng chọn trước đây trong cuộc đời đầy bi kịch của mình. Cô chỉ cần đầu hàng và sẽ thoát khỏi người bạn trai đang đứng ở cửa siêu thị, thà ngồi tù nhưng được an toàn. Không! Cô gái đã tìm mọi cách vùng vẫy để thoát khỏi nhân viên bảo vệ. Cô lao đầu chạy như một con ngựa hoang, bỏ lại túi xách và cả đôi dép kẹp. Cô không chạy thẳng ra cửa mà hướng về phía nhân viên bảo vệ mặc áo polo sọc, rồi rẽ ngược về phía bạn trai của mình để ra bãi đậu xe. Gã bạn trai chẳng hề quay người để xem cô bạn gái của mình đã chạy về hướng nào. Hai nhân viên bảo vệ chẳng buồn đuổi theo cô gái và đứng chống nạnh như thể chắc chắn cô gái ấy sẽ quay lại, sẽ đưa tay chịu trói vì họ còn đang giữ cả túi xách và cả đôi dép. Nhưng cô gái đã không bao giờ quay lại. Không một ai thấy bóng dáng của cô một lần nào nữa, kể từ khi cô chạy khỏi tầm quay của camera an ninh ở Walmart. Câu chuyện mất tích bí ẩn bắt đầu và cuộc đời cô xem như đã hết. Hậu kiếp của cô đã bắt đầu kể từ thời điểm cô thực hiện cuộc tẩu thoát ấy.

***

Hãy nói cho tôi anh đang thấy gì ngoài cửa sổ?”, Lisa Daniels nói với tôi. Tôi đang thực hiện bài viết này cho Esquire. Tôi còn nhớ cả hai chúng tôi đang ngồi trong một nhà hàng thịt nướng ở thành phố Kennesaw, bang Georgia (Mỹ). Ở phía cuối nhà hàng có một cửa sổ, tôi nhìn ra ngoài thông qua cửa sổ đó và trả lời: “Một khu rừng”. “Điều anh thấy lại không phải là thứ tôi thấy. Tôi chỉ thấy đó là một nơi có thể tìm thấy đứa con gái bé bỏng của tôi đã mất tích bí ẩn bấy lâu”, Lisa nói. Cuộc đối thoại đó diễn ra vào ngày 8–1–2015. Trước đó 487 ngày, con gái của Lisa là Tiffany Michelle Whitton bị bắt quả tang ăn cắp trong siêu thị Walmart ở thành phố Marietta, cách nơi Lisa đang ngồi ăn trưa khoảng 19,3 km. Lúc hai giờ sáng ngày 13–9–2013, Tiffany đã chạy vào bãi đậu xe của siêu thị và biến mất.

Lisa luôn nói về Tiffany như thể đứa con gái của bà đang ở đây: “Lúc mất tích, con bé được 26 tuổi. Giờ thì nó sẽ bước sang tuổi 28”. Bà Lisa cho biết Tiffany, con gái bà thuộc tuýp người cởi mở, nhiệt tình, yêu người già, trẻ con nhưng khá bướng bỉnh. Tiffany còn là một người nghiện ma túy và thường dính vào những điều xấu xa, tệ hại. Mặc dù Lisa đã được khuyên nên chấp nhận có khả năng con gái mình đã chết nhưng Lisa sẽ không bao giờ chấp nhận cho đến khi nhìn thấy xác con gái mình. Trên thế giới có rất nhiều xác chết vô thừa nhận và cũng có rất nhiều nơi rất lý tưởng để giấu xác. “Anh bất ngờ lắm phải không?”, Lisa nói với tôi. Bà đọc trên báo, xem trên ti-vi hoặc nghe ngóng bạn bè và cả những người xa lạ trên Facebook. Bà biết rất nhiều chuyện, kể cả chuyện về con chó mang về c ho chủ một khúc xương, sau này được xác định là xương người; hay vụ người ta tìm thấy một cái sọ người có hai cái răng sứ dính chặt; hoặc một thợ săn đào được một cái xác bị chôn ở hạt Paulding (bang Georgia, Mỹ). Bà không còn cách nào khác ngoài việc phải theo dõi tất cả. “Khi tôi gọi đến hạt Paulding, người ta hỏi Tiffany mất tích vào lúc nào. Tôi trả lời và họ nói rằng đó không phải con bé vì cái xác chỉ còn trơ lại bộ xương”, Lisa kể lại.

mat-tich-bi-an-hinh-anh 3

Vào ngày chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên ở nhà hàng thịt nướng, Lisa đã 51 tuổi. Bà đã kết hôn, gặp nhiều khó khăn, thử thách trong cuộc sống nhưng không bao giờ vắng mặt bất kỳ một ngày nào ở công ty nơi bà làm nhân viên quản lý tài chính. Hiện Lisa đang nuôi Summer, em gái vừa vào cấp 3 của Tiffany và con gái riêng của Tiffany tên Addison. Addison được 7 tuổi và đã bắt đầu thắc mắc nhiều điều về mẹ mình. Tính cách và diện mạo của Addison giống Tiffany như đúc. “Chỉ cần gặp Addison là biết Tiffany như thế nào ngay”, một người bạn của gia đình Lisa nhận xét. Đó cũng là nguyên nhân khiến Lisa rất nghiêm khắc với cháu ngoại mình. Bà đã mắc sai lầm trong việc nuôi dạy Tiffany và không muốn điều đó lặp lại một lần nữa. Thông cáo về vụ mất tích của Tiffany miêu tả cô có mái tóc vàng, làn da rám nắng, cao khoảng 1,62m và nặng khoảng 48kg. So với con gái, Lisa thấp và đậm người hơn, giọng hơi khàn và mái tóc nâu xoăn. Điểm giống nhau duy nhất giữa hai mẹ con là đôi mắt màu xanh lục nhạt, kiên định, và có thói quen hơi nhíu lại mỗi khi dò xét hay đánh giá điều gì đó. Mỗi sáng, khi nhìn vào gương, Lisa lại thấy con gái đang nhìn chằm chằm vào bà như đang van xin một điều gì đó. Đó quả là nỗi ám ảnh trong đời Lisa.

Lúc Tiffany mới mất tích, Lisa tìm kiếm ở những quán bar và nhà nghỉ tồi tàn mà con mình thường lui tới. Bây giờ, bà không làm như vậy nữa mà dậy sớm rồi thức đến tận khuya để trò chuyện với bất kỳ ai có thể biết tin tức về Tiffany. Chiếc điện thoại di động đặt trên bàn reo liên tục – Lisa nhận tất cả tin nhắn và cuộc gọi đến vì bà không biết được hồi chuông hay cú rung nào từ chiếc điện thoại đó sẽ xoa dịu nỗi khổ tâm của mình. Lisa đã tạo một trang Facebook tên Find Tiffany Whitton, rồi kết bạn với bạn bè và người quen của Tiffany. Nhờ đó, bà mới biết bọn buôn ma túy cũng dùng Facebook.

Hầu hết những thứ Lisa nhận được qua Facebook là mẹo tìm người mất tích, những lời đồn đoán về nơi ở của Tiffany, hoặc chi tiết về cái chết của cô gái. Có người nói rằng Tiffany đã lập gia đình và đang sống ở bang Nam Dakota. Người khác lại nói Tiffany bị giết, rồi quăng xác xuống ao nước ở ngoại thành hoặc cái xác bị ném xuống giếng hoang để không ai tìm được.

Dù thường nhận được những tin tức hoàn toàn bịa đặt và lời bình luận cay độc, nhưng trên trang Facebook Find Tiffany Whitton, Lisa vẫn hứa sẽ trả lời tất cả tin nhắn gửi đến chỉ trong vài phút. Bà không thể bỏ qua bất kỳ điều gì, thậm chí là lời của những tay lên đồng. Nếu đến phút cuối vẫn không tìm được con gái, Lisa không muốn thất bại trong một nhiệm vụ tối quan trọng: “Tôi muốn con bé biết nó được yêu thương nhiều đến dường nào”.

Khi một đứa con thiệt mạng, một sự trống rỗng sẽ xâm chiếm tâm trí cha mẹ nó. Khi đứa con bị mất tích bí ẩn, sự trống rỗng ấy phình to ra, bao trùm và thay đổi cả thế giới, khiến cha mẹ nó nghĩ nó có thể đang ẩn nấp ở đâu đó trên hành tinh này. Tiffany Whitton không chỉ biến mất trong cái khoảng trống ấy mà chính nó đã kéo cô gái vào bên trong. Sau khi con gái bị mất tích, Lisa đã học được rất nhiều thứ về những nơi có khả năng được dùng để ẩn náu, bao nhiêu khu rừng nằm giữa những nơi con gái của bà từng đến và siêu thị Walmart nằm trên đường cao tốc 41.

mat-tich-bi-an-hinh-anh 4

***

Theo thống kê của FBI, tại Mỹ, trong năm 2013 có 68.504 phụ nữ trên 18 tuổi được báo mất tích. Năm 2014, tổng số phụ nữ được báo mất tích là 69.668 và tăng lên 71.618 trong năm 2015. Đa số người mất tích trở về nhà, nhưng nhiều trường hợp vẫn biệt vô âm tín hoặc trạng thái bị chuyển từ “mất tích” sang “bị giết”. Tính đến cuối tháng 1–2016, có 21.894 trường hợp phụ nữ bị mất tích đang được điều tra, gần bằng tổng số trường hợp mất tích ở nam giới trên 18 tuổi và trẻ vị thành niên ở cả hai giới. Mỗi năm, số phụ nữ bị mất tích có thể lắp đầy một sân vận động và cũng một số lượng người tương đương biến mất vĩnh viễn mỗi năm ở Mỹ.

Có một chương trình huấn luyện cho những ai có người thân mất tích. Điều đầu tiên họ dạy: tất cả mọi người đều có quyền biến mất. Không có điều luật nào cấm bạn rời bỏ cuộc sống hiện tại mà không tiết lộ cho bất kỳ ai về nơi ở mới. Cảnh sát sẽ cho người thân biết về quyền biến mất,

đồng thời, dù không hề có ý xấu, họ cũng khuyên bạn nên chờ người mất tích trở về để khuyến khích bạn nên hy vọng thay vì lo lắng vô ích. Số người mất tích cao ngất ngưởng mỗi năm là một vấn đề tầm cỡ quốc gia, nhưng từng địa phương lại xử lý theo mỗi cách khác nhau. Ít khi có sự hợp tác giữa các nơi này vì cạnh tranh quyền lực. Bộ Tư pháp Mỹ đã lập cơ sở dữ liệu quốc gia NamUs về những trường hợp bị mất tích và xác chết vô thừa nhận, nhưng nhân viên của NamUs cho biết cơ quan hành pháp địa phương không mấy khi dùng đến những dữ liệu này. Bên cạnh đó, không có cơ quan nhà nước chuyên trách nào để người thân nhờ cậy và cũng không hề có bất kỳ văn bản pháp lý nào để bạn tìm hiểu về những trường hợp mất tích. “Một khi đã vướng vào một vụ mất tích bí ẩn, lúc đó đã quá trễ để tìm kiếm sự giúp đỡ hay hướng dẫn. Bạn phải tự giải quyết. Hàng xóm, người quen vẫn tiếp tục cuộc sống của họ như chưa hề có cuộc chia ly. Cả những người thực thi pháp luật cũng phải tiếp tục công việc của họ. Bạn chẳng có sự lựa chọn nào khác ngoài việc tìm kiếm người mất tích giữa những xác chết”, Todd Matthews, một trong những người thành lập NamUs, tiết lộ.

Những vụ mất tích, đặc biệt là phụ nữ, luôn xuất hiện trong các bản tin truyền hình địa phương. Thỉnh thoảng có những vụ nổi bật thu hút sự chú ý của truyền thông cả nước Mỹ. Thậm chí trở thành đề tài được các tờ báo lá cải khai thác điên cuồng. Tuy nhiên, các kênh truyền thông lại rất “kén cá, chọn canh” khi khai thác những vụ mất tích của những cô gái da trắng, xinh đẹp và quan trọng là phải còn trinh. Cựu công tố viên Nancy Grace hiếm khi điều tra những trường hợp mất tích của phụ nữ từng bị truy tố trong chương trình truyền hình của mình. Cựu công tố viên kiêm người dẫn chương trình, Kelly Siegler, cũng chẳng mấy khi thấy phẫn nộ khi nói về những phụ nữ nghiện ma túy bị mất tích. “Bạn phải tham gia một cuộc thi tuyển trước khi được truyền hình đưa tin”, Lisa Daniels chia sẻ.

mat-tich-bi-an-hinh-anh 5

Tất nhiên, các kênh truyền hình hoàn toàn không hứng thú với những đối tượng như con gái của bà. Điều đáng quan tâm là có rất nhiều sự tương đồng giữa những phụ nữ mất tích khác và con gái Lisa: tuổi tác, ngoại hình, vị trí xỏ khuyên cơ thể , hình xăm, khó khăn trong cuộc sống,  ghiện ngập, gã bạn trai tồi và đặc biệt là số phận quá hẩm hiu. Tôi đã xem xét 13 trường hợp mất tích tương tự trên khắp nước Mỹ để tìm nhân vật cho bài viết này. Tôi biết đến họ một cách tình cờ nhờ tin tức thời sự hoặc trang Facebook được lập để tìm tung tích của họ. Những trường hợp này được báo mất tích trong khoảng thời gian từ năm 2011–2014. Đến nay, ba trường hợp được phát hiện đã chết; 10 người khác vẫn mất tích và nhiều người trong số đó được cho là đã chết. Chỉ một vụ tìm được thủ phạm sát hại nạn nhân.

Không một ai mất tích trở về nhà. “Coi như đã chết” (presumed death) là cụm từ tàn nhẫn nhất trong ngôn ngữ của chúng ta. Đó là một cụm từ phù hợp để mô tả hoàn cảnh của nạn nhân, đồng thời thừa nhận thất bại trong việc tìm kiếm. Đó là tình trạng của Tiffany hiện nay, cũng như rất nhiều người khác. Thanh tra Jonnie Moeller, thuộc Sở Cảnh sát Thành phố Marietta, người chỉ huy cuộc điều tra về vụ mất tích của Tiffany trong năm đầu tiên, phát biểu: “Theo những gì chúng tôi biết, Tiffany đã thiệt mạng tối hôm ấy. Tôi không tin cô ta cố tình lẩn trốn. Tôi cũng không tin cô ta sẽ trở về”. Cảnh sát xem đó là một vụ giết người nhưng đó cũng chỉ là phỏng đoán. Trên thực tế, có rất ít chứng cứ. Quan trọng nhất vẫn là đoạn băng quay cảnh Tiffany chạy chân trần chạy ngang qua mặt tay bạn trai của cô là Ashley Caudle, sau đó biến mất không để lại dấu vết. Và cũng không ai có thể tìm thấy cô.

***

Dù xác định phải tìm tất cả những người từng quen biết Tiffany hoặc Ashley, Lisa sẵn sàng đến tất cả các bãi đậu xe rơ-moóc và những nhà nghỉ bẩn thỉu mà con gái bà đã từng đến. Thế nhưng Lisa chưa từng đến nơi Tiffany đã chạy mất; chưa từng mua sắm ở nơi Tiffany ăn cắp đồ; chưa từng đến siêu thị Walmart mà con gái bà được nhìn thấy lần cuối. Tên gọi siêu thị Walmart chắc sẽ gợi lên hình ảnh một khu vực ngoại ô nhộn nhịp, sung túc. Sự thật không phải vậy. Siêu thị này là điểm bắt đầu của một cộng đồng phần lớn là dân lao động da trắng. Họ sống trong những ngôi nhà bình thường, trải từ Kennesaw nơi Tiffany xuất thân, đến phần phía Tây thành phố Marietta nơi Ashley lớn lên, rồi đến Powder Springs, nơi Tiffany sống với Ashley và kiếm tiền nhờ những tay nghiện ma túy nặng trước khi mất tích. West Cobb, tên khu vực này, từng là nơi đậm chất miền Nam nhất trong các thành phố ở bang Atlanta, giờ mọi thứ đã bị ma túy đá và heroin rẻ tiền hủy hoại. Ẩn sau cuộc sống bình thường, nơi này bị những vụ mua bán “cái chết trắng” cấp tốc dày xéo và siêu thị Walmart chính là điểm giao dịch nhộn nhịp nhất. Siêu thị mở cửa suốt 24 giờ mỗi ngày, hệ thống ánh sáng như nhà tù và khá bẩn. Nhân viên thu ngân thường càu nhàu khi tính tiền cho những người khách nghèo.

mat-tich-bi-an-hinh-anh 6

Bãi đậu xe của siêu thị là thiên đường của tất cả những kẻ cơ hội. Siêu thị này là nơi Tiffany đến trộm đồ và là nơi Ashley, bạn trai cô giao dịch. Lisa đứng gần cửa siêu thị và thấy choáng váng. Hôm đó là ngày 20–1–2015, đúng 494 ngày sau khi Tiffany chạy qua cánh cửa này và biến mất. Dường như Lisa đang đối diện một vực thẳm không chỉ vang vọng tiếng kêu than mất mát, mà còn có cả tiếng máy móc vận hành của những chiếc camera ngụy trang và nhân viên chống mất cắp. “Tôi thấy buồn nôn quá”, bà nói rồi ra khỏi siêu thị, đi về hướng khu bán lẻ Sam’s Club nằm phía bên kia bãi đậu xe. Phía sau Sam’s Club có một hàng cây thông. Theo vài báo cáo ban đầu, Tiffany đã chạy đến ẩn nấp ở mấy hàng cây này sau khi thoát khỏi nhân viên siêu thị. “Họ đã tìm kiếm ở khu rừng này rồi”, Lisa nói và không dám tiến vào trong rừng. Sau đó, bà băng qua đường để đến tiệm ăn IHOP– nơi Tiffany từng làm trước khi bị sa thải. “Tiffany ăn cắp đồ liên tục. Nó bắt đầu ăn cắp từ năm hai tuổi. Tôi thấy vài thứ không phải của nó trong thùng đồ chơi. Nó lấy mấy món đó ở nhà trẻ. Khi tôi hỏi thì nó nói của ai đó cho. Nó bị bệnh nói dối. Càng ngày nó càng giỏi ba cái trò ăn cắp”, Lisa vừa kể cho tôi nghe khi vừa gọi cà-phê.

Thật ra thì Tiffany cũng không giỏi ăn cắp lắm. Tháng 8–2013, khoảng hơn một tháng trước khi bị camera an ninh bắt gặp ăn cắp đồ ở Walmart, cô bị bắt quả tang ăn cắp ở IHOP nhờ camera an ninh. Cô chỉ là một nhân viên tạm thời, nghiện cả heroin và “đá”. Cô thường bị đuổi về vì phê thuốc khi đi làm hoặc thậm chí là vừa chơi thuốc xong. Không có gì ngạc nhiên khi Tiffany bị sa thải và cả việc Lisa quyết định cắt đứt liên lạc với con gái khi nói: “Tiffany, lúc nào mẹ cũng thương yêu con nhưng con đang giết mẹ đó!” Một thời gian rất lâu sau, Lisa bàng hoàng nhận ra đó là cuộc nói chuyện cuối cùng của mình với con gái. Bà đã nói vậy vì nghĩ đó là điều tốt cho bản thân mình và cả Tiffany. Bà làm điều mà cha mẹ của những con nghiện nặng được khuyên làm và không muốn chính mình chết dần chết mòn với đứa con nghiện ngập do mình sinh ra. Lần đó, bà không biết mình đã lập một lời thề và cũng là một lời dự báo tương lai. Bà đã nói: “Mẹ luôn yêu con”.

Điều Lisa không hề nghĩ đến vào lúc ấy là bà sẽ không chỉ lặp đi lặp lại câu nói trên mà còn thể hiện tình yêu ấy như một phần định mệnh đời mình. Trước khi tìm được xác, Tiffany (có thể) đã trở thành hồn ma vất vưởng. Bây giờ, mẹ cô cũng như một bóng ma tìm đến những nơi con gái mình từng đến, đi trên con đường Tiffany từng đi. Lisa làm vậy chỉ với một hy vọng nhỏ nhoi rằng nó sẽ giúp bà thấy được khoảng khắc Tiffany biến mất và biết được con mình chết như thế nào. Đó là lý do Lisa chấp nhận thương đau để đến Walmart và tiệm IHOP.

Theo dữ liệu, lúc hai giờ sáng ngày 13–9–2013, Tiffany chạy ngang qua bạn trai của cô là Ashley Caudle ở cửa siêu thị Walmart trên đường cao tốc 41. Cô không băng qua đường để đến IHOP. Hôm đó, cô đã không làm vậy dù trước đây, thỉnh thoảng, cô có thói quen la cà đến thăm nhà hàng đã từng đuổi việc mình. Nhưng bạn trai của cô, Ashley thì có ghé vào IHOP và hỏi: “Này, có ai thấy Tiffany, bạn gái tôi không?

mat-tich-bi-an-hinh-anh 7

Một tháng trước khi mất tích bí ẩn, Tiffany đăng lên Facebook một tấm ảnh Ashley đang cởi trần và làm điệu bộ như muốn nói gì đó. Anh ta cạo râu nhẵn nhụi, để tóc ngắn, xăm khắp người. Người anh ta gầy nhưng rắn rỏi và gân guốc. Gương mặt Ashley có màu đỏ sậm khi nổi giận và nhăn nhúm khi sợ hãi. Ở phần chú thích ảnh, Tiffany viết: “Hôn môi xa à? Yêu cưng nhiều!” Trong khoảng thời gian đó, Anita Boyette, bà ngoại của Tiffany, đã gặp Ashley lần đầu tiên khi đến đón cháu ngoại mình ăn trưa. “Dù đã thấy ảnh thằng nhóc này trước đây nhưng khi gặp trực tiếp, tôi đã nghĩ cháu gái mình sẽ gặp rắc rối với tay này”, bà Anita đã nói với tôi như vậy.

Giờ thì Ashley không còn giống trong tấm ảnh kia là bao. Anh ta vẫn để kiểu tóc ngắn chải sát vào da đầu về phía trước và mớ hình xăm vẫn còn nguyên. Nhưng anh ta đã béo lên được một chút nhờ thức ăn trong tù, da trông tái nhợt dưới ánh đèn phòng thăm tù. Anh ta cao gần 1,83m, bộ đồ tù nhân khiến anh ta trông không có chút thiện cảm hay sức sống nào. Ashley mang vớ trắng và giày sandal dành cho phạm nhân. Cả gương mặt và ngôn ngữ cơ thể của gã này có chút rụt rè, hoàn toàn không có chút gì cáu gắt. Bộ râu quai nón xồm xoàm màu hung đỏ, hàm răng nâu xỉn vì chơi “đá” lộ ra vài lần khi anh ta cười lớn. Nhìn bề ngoài, Ashley giống nhân vật chàng trai nhà quê Opie Taylor trong bộ phim truyền hình Mayberry lúc trưởng thành, sau khi tốn nửa đời ở trong tù và nửa đời còn lại phê thuốc.

Mẹ tôi không muốn tôi trả lời phỏng vấn của anh. Bà nghĩ nếu anh muốn biết bất cứ điều gì thì cứ đi hỏi cảnh sát. Nhưng tôi lại nghĩ, khi một người đã làm điều gì đó không hay thì họ sẽ muốn giấu và không muốn nói tới điều đó. Mà tôi thì thuộc thuộc dạng người chả có gì để giấu cả”, Ashley nói. Tính đến ngày 7–3–2016, đã 906 ngày trôi qua kể từ khi Tiffany mất tích và một năm từ lúc Ashley bị kết án do buôn ma túy đá ở hạt Cherokee, bang Georgia. Anh ta bị kết án 20 năm tù với ít nhất 10 năm tù giam bắt buộc. “Bản án này quá nặng vì thẩm phán cho rằng tôi không chịu hợp tác với cơ quan pháp luật trong cuộc điều tra về vụ mất tích”, Ashley than thở. Gần đây, anh ta được chuyển từ nhà tù liên bang Rutledge đến nhà tù khổ sai hạt Carroll. Ở chỗ mới, Ashley phải làm những công việc như dọn rửa cống và ống thoát nước mưa, nhưng bù lại có thể trả lời phỏng vấn trực tiếp mà không có sự hiện diện của nhân viên giám sát hoặc bảo vệ. Ashley vào phòng thăm tù với một ly nhựa xốp đựng cà-phê. “Đúng là đồ nhà nước”, anh ta nhận xét sau khi nếm thử cà-phê và bắt đầu nói huyên thuyên. (Thanh tra Jonnie Moeller đã đúng khi nhận xét: “Tay đó ba hoa lắm”). Giọng anh ta nhẹ tênh. Đôi tay tái nhợt gần như có màu xanh dương, luôn yên vị trên bàn trừ những lúc anh ta chỉ tay vào trái tim (được cho là) tan nát của mình. Đôi mắt của gã này thật sự thu hút sự chú ý của tôi. Chúng không giống nhau và chia gương mặt anh ta làm hai phần. Mắt phải mở to, tập trung và luôn cảnh giác; mắt trái sụp xuống gần như nhắm hẳn, như đang phải chống chọi lại một cơn buồn ngủ dữ dội. Khi nói đến những vấn đề càng bức xúc, con mắt bên trái càng sụp sâu hơn và làm người đối diện bối rối vì khó mà biết được anh ta muốn bạn nhìn vào mắt bên nào (hoặc con mắt nào mới thực sự đang nhìn bạn).

Hai phần khác nhau trên gương mặt Ashley không phải là thứ duy nhất tạo ra sự thiếu thống nhất. Không loại trừ trường hợp có hai nhân cách (tâm thần phân liệt) trong cùng một Ashley Caudle. Một Ashley không biết gì hơn những người khác biết và bất lực đứng nhìn Tiffany, bạn gái mình, chạy vụt qua. Và cũng có thể còn có một Ashley khác, biết rất rõ tất cả những gì xảy ra với Tiffany nhưng không hé môi tiết lộ một bí mật nào. Tôi tự hỏi liệu có một Ashley phạm tội sử dụng và buôn bán ma túy đá nhưng không phải là tội phạm giết người; nhưng có khi nào tồn tại một Ashley sát hại và phi tang Tiffany bằng một thủ đoạn tàn nhẫn và kỹ thuật điêu luyện? Theo những gì được kể, cả hai Ashley đã xuất hiện ở IHOP sau khi Tiffany biến mất. Việc anh ta xuất hiện và hỏi về Tiffany là hai trong số ít những sự thật được xác nhận trong vụ này.

mat-tich-bi-an-hinh-anh 10

Đó cũng là điểm Ashley bắt đầu câu chuyện khi đã ngồi trước mặt tôi. “Tôi ngồi sạc điện thoại trong xe bán tải đậu ở bên ngoài siêu thị rồi đi vào trong gọi cô ta về. Khi ra quầy thu ngân, tôi mua vài cái áo sơ-mi và chờ tính tiền; Tiffany thì lấy đồ ăn cắp được từ trong túi xách ra ngoài ngay trước mặt nhân viên siêu thị. Tôi nghĩ phải phắn nhanh khỏi đó. Khi tôi đang kiểm tra điện thoại thì nhân viên chống trộm cắp xuất hiện. Tiffany kêu: Red – tên mọi người thường gọi tôi. Thấy tôi không trả lời, cô ta gọi tên tôi: Ashley! Tôi quay lại thì thấy họ nắm chặt cả hai tay Tiffany, một tay da đen giữ túi xách của cô ta. Bọn họ có cả thảy ba người. Tôi rút con dao trong túi ra và giữ sát bên hông để họ không phát hiện. Tôi nói với họ: “Này, thả cô ấy ra ngay!” Tiffany vùng vẫy giữa mấy nhân viên siêu thị. Tôi hét “Thả cô ấy ra ngay!” thêm lần nữa. Ngay khi họ vừa thả tay ra, cô ta chạy vụt qua mặt tôi”, Ashley kể lại.

Theo đoạn băng chứng cứ, chỉ hai nhân viên tiếp cận Tiffany chứ không phải ba người và Ashley chỉ đứng nhìn như trời trồng mà không hề rút dao ra. Đoạn băng kết thúc với cảnh Ashley đứng ở cửa siêu thị và nói chuyện với nhân viên mặt áo polo sọc. Sau đó, anh ta đi về phía chiếc bán xe tải nhưng không vào xe vì sợ bị bắt với mớ “hàng” đang giấu bên trong. Tiếp theo, Ashley đi bộ băng qua đường cao tốc 41, đi loanh quanh để tìm bạn gái. Gã nói: “Tất cả những nơi tôi đến, người ta đều có thể ghi lại hình ảnh của tôi. Có một khu mua sắm nằm cạnh cửa ra của siêu thị Walmart mà tôi đi qua. Hẳn phải có camera ở đó chứ! Quầy bán hàng cho xe ô-tô ở tiệm bánh doughnut Krispy Kreme cũng có camera mà. Nhà nghỉ Metro Lodge phía sau lưng IHOP cũng có gắn camera và IHOP cũng trang bị camera. Anh hiểu ý tôi muốn nói chứ? Camera an ninh có thể chứng minh tôi đã đến những nơi đó. Tôi chẳng đi đâu nữa mà ngồi trong tiệm IHOP để suy nghĩ về việc này”.

Dĩ nhiên là không có camera nào ghi lại được hình ảnh của Ashley. Và anh ta cũng chẳng bao giờ nghĩ ra được gì và Tiffany vẫn biệt vô âm tín. Nhưng vào lúc sự việc xảy ra, cả Lisa Daniels, thanh tra Jonnie Moeller và những thanh tra khác đều chẳng buồn tìm kiếm người bị mất tích. Có một điều cả hai phiên bản có trong con người của Ashley đều biết rõ: cháu mình. Năm 2012, khi Tiffany đang ngồi tù (vì xông vào nhà một phụ nữ mà cô nghĩ đã phá hỏng vụ mua bán ma túy của cô), Anita đã gửi cho cô một lá thư viết mấy lời răn của Chúa. Rồi Anita chỉ nhận lại một lá thư hồi đáp dài với lời chúc mừng ngắn ngủi. Khi cháu gái được tại ngoại, Anita lái xe đến phía Nam bang Georgia đón cháu về và gửi cô vào một trung tâm cai nghiện. Khi Tiffany quyết định ra khỏi đó sau một tháng, Anita vẫn nghe điện thoại và trả lời tin nhắn của cô. “Tôi luôn giữ liên lạc với nó, cho dù nó có nghiện ngập hay không. Tôi là bà ngoại của nó mà”, bà kể.

Anita là người thân đầu tiên của Tiffany gặp Ashley Caudle và là người thân cuối cùng gặp Tiffany trước khi mất tích. Ngày 8–9–2013, bà tắt điện thoại trước khi đi lễ nhà thờ. Sau khi mở điện thoại lại, một tin nhắn của Tiffany đến: “Bà đang ở đâu vậy?” Lúc bấy giờ, Tiffany đang sống với Ashley và con gái riêng của anh tên Charlie. Anita gọi lại cho cháu mình ngay lập tức. “Nó hỏi tôi có gì cho nó ăn không vì nhà nó chẳng còn gì ăn cả. Tôi đến đón và đưa nó đi ăn McDonald’s. Nó bảo nó có tiền nhưng không có xe. Sau khi đưa nó về nhà, đến tối thì nó điện thoại nhờ tôi giặt giúp vài bộ đồ. Khi tôi hỏi nó cần giặt nhiều không thì nó nói giặt hết tất cả quần áo trong nhà. Tôi gặp nó và con riêng của thằng Ashley ở một tiệm giặt tự động rồi đưa cả hai về nhà. Tôi bảo nó: “Sao con không về nhà sống đi?” Nó đáp: “Con sẽ không đi nếu không có Ashley”. “Nó không có nhà sao?”, tôi hỏi tiếp. “Ashley cũng không đi nếu không có con”. Đó là cuộc hội thoại cuối cùng của hai bà cháu.

mat-tich-bi-an-hinh-anh 12 mat-tich-bi-an-hinh-anh 13

Hai tháng sau, Anita nhận được một lá thư từ luật sư đại diện của Walmart ở Florida. Ông thông báo với Anita rằng Tiffany Whitton, cháu gái bà, bị bắt quả tang ăn cắp đồ tại Walmart và đề nghị bà trả 150 đô-la Mỹ để giải quyết sự việc êm đẹp và không bị kiện ra tòa. Tiffany bị bắt quả tang ăn cắp một cái áo giá chưa đến 15 đô-la Mỹ (khoảng 350.000 đồng). Lá thư “yêu cầu dân sự” được gửi đến Anita là một dạng văn bản dành cho những vụ trộm cắp, nhưng cũng là dấu hiệu đầu tiên báo điều không lành đã xảy ra với cô. Lần cuối cùng Tiffany cập nhật Facebook vào ngày 1–9–2013 rồi bà ngoại, mẹ và cả cô em gái tên Summer đều không liên lạc được với Tiffany. Tuy nhiên, Tiffany là một con nghiện ma túy nên bị hầu hết người thân xa lánh, không ai để tâm. Nhưng lần này họ cảm giác như một hồi chuông báo động. “Lúc đó, tôi gọi ngay cho Ashley để hỏi cho ra lẽ. Tôi có số của nó. Khi nó nghe máy, tôi hỏi: “Red phải không?” Nó nói “Ai đấy?” Tôi lại hỏi: “Red, à, Ashley phải không?” Nó xác nhận rằng con bé đã biến mất vào một buổi tối. Tôi nói: “Sao cậu không gọi điện thoại báo cho chúng tôi biết là con bé đã mất tích?” Nó đáp: “Tôi ước mình lấy được cái túi xách tôi mua cho cô ta. Cái túi đó hiệu Coach, đắt tiền lắm”. Tôi liền nói: “Cậu không có tiền mua xe mà lại mua túi Coach à?” Tôi buột miệng nói ra điều chính tôi cũng không tin mình đã nói”, Anita đã kể lại đoạn hội thoại này cho tôi nghe.

Lisa gọi điện thoại cho Ashley trước dịp lễ Tạ Ơn với hy vọng rằng Tiffany sẽ về nhà ăn lễ như thói quen. Anh ta nói với Lisa rằng anh đã gọi điện thoại đến các bệnh viện, trại giam và cả bạn trai cũ của Tiffany để nghe ngóng thông tin về cô. Anh ta nói anh rất yêu Tiffany và sẽ luôn như vậy. Mùa lễ cuối năm trôi qua nhưng vẫn không thấy tăm hơi Tiffany đâu cả. Ngày 10–1–2014, Lisa và Anita cùng đến sở cảnh sát thành phố Marietta để báo tin người thân bị mất tích. Thanh tra đảm nhiệm vụ việc hội đủ những đặc điểm khiến Lisa lo sợ ông ta sẽ không tin đứa con bị mất tích của cô đáng được yêu thương, lo lắng. Vài tuần trôi qua, tay thanh tra nói với Lisa rằng những kẻ nghiện ngập, say xỉn và sống ngoài vòng pháp luật như Tiffany sớm muộn gì cũng tự xuất hiện hoặc bị bắt. “Tôi nói với ông ta rằng con tôi có thể là một đứa nghiện ngập nhưng bản chất của nó không phải như vậy. Chính tôi mang nặng đẻ đau nó. Tôi bảo ông ta hai đứa con gái của ông cũng có ý nghĩa thế nào với ông thì con gái tôi cũng có ý nghĩa như vậy với tôi”, Lisa kể. Đến cuối tháng 1–2014, vụ án được giao lại cho thanh tra Jonnie, một phụ nữ có giọng nói nhỏ nhẹ, đôi mắt tinh anh và luôn búi tóc cao ở sau đầu. “Tôi gọi cho Lisa và biết ngay có điều gì đó không ổn”, thanh tra Jonnie chia sẻ.

Ngay từ đầu, cô đã biết Tiffany sẽ không trở lại và cô cũng biết rằng bất kỳ ai muốn hãm hại Tiffany phải “cao tay ấn” hơn nạn nhân. “Thời gian không đứng về phía chúng ta nhưng là lợi điểm của kẻ thủ ác. Anh có từng nghe nói rằng 48 giờ đầu tiên đóng vai trò quyết định trong việc phá án không? Còn vụ này đã hơn bốn tháng rồi. Khi đến tay chúng tôi, vụ án đã trôi qua quá lâu”, Jonnie phân tích. Cái khó của vụ án giết người này không chỉ là việc chưa tìm thấy xác nạn nhân. Jonnie cũng không có gì khác ngoài lá thư được luật sư đại diện Walmart gửi đến bà ngoại của Tiffany. Cô gần như chẳng có manh mối nào trong tay cho đến khi cô gọi đến Walmart để hỏi về vụ ăn cắp đồ xảy ra vào tháng 9–2013 và phát hiện bộ phận chống mất mát đã lưu trữ đoạn băng từ camera an ninh phòng trường hợp xảy ra kiện cáo. Jonnie nhận được cuộn băng vào ngày 27–1–2014. Khi xem lần đầu tiên, cô thấy Tiffany Whitton và Ashley Caudle đi mua sắm cùng nhau trong khoảng một giờ rồi đột nhiên rời nhau mãi mãi. Hoặc như Ashley nói là “cô ta bỏ rơi tôi”. Không lâu sau đó, thanh tra Jonnie gọi cho Ashley và cô nhận xét là “vừa nói chuyện với hắn là tôi biết ngay có uẩn khúc trong vụ này”.

mat-tich-bi-an-hinh-anh 11

***

Ashley và Tiffany gặp nhau vào đầu mùa hè, khi Ashley vừa mãn hạn tù được vài tháng và trước lúc Tiffany bị đuổi khỏi nơi đang ở vì tật ăn cắp. Trước đó, Tiffany đã cai nghiện ma túy và sống cùng một nhà thiết kế quang cảnh. Anh này mua xe, mua điện thoại và giới thiệu cô với cha mẹ mình. Nhưng cô đã lừa dối anh và bắt đầu chơi ma túy lại. Khi gặp Ashley, cô nhận ra người đàn ông này chính là một cơ hội khác và có lẽ cũng là cuối cùng để thỏa mãn cả hai giấc mơ đối lập của mình: chơi ma túy thả ga và có một gia đình hạnh phúc. “Ngày đầu gặp nhau, Tiffany đã dẫn con gái tôi đi bơi. Chưa người phụ nữ nào đối xử với con riêng của tôi như vậy cả. Cô ta và con tôi nô đùa trong bể bơi. Tôi thấy lâng lâng sung sướng. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi thấy cả hai vui vẻ như vậy”, Ashley kể.

Ashley biết Tiffany cũng có một đứa con gái tên Addison, nhưng không được gặp con từ dịp Giáng Sinh. Lisa không đồng ý để Tiffany gặp cháu trừ khi cai nghiện hoàn toàn. Anh ta không biết cô có thai khi đang học cấp 3 và bị xui khiến đưa đứa con gái đầu lòng cho những người nhận con nuôi. Việc đó đã làm thay đổi hoàn toàn con người Tiffany và cô chưa từng tiết lộ cho Ashley hay bất kỳ ai. Những gì Ashley biết về Tiffany là thứ trước mắt: “Charlie gọi Tiffany là mẹ vì cô đã dạy con bé nhiều điều căn bản một bé gái cần biết”. Anh ta cũng nhận thấy cô đang có công ăn việc làm và dần ổn định cuộc sống. Hai người sống một cuộc sống chênh vênh, rày đây mai đó, thay đổi chỗ ở liên tục từ nhà nghỉ, nhà di động cho đến tụ điểm mua bán và sử dụng ma túy. Thế nhưng cả hai vẫn có một cuộc sống gần giống gia đình cho đến khi người quản lý ở IHOP bắt quả tang Tiffany ăn cắp tiền của một nữ tiếp viên khác nhờ một đoạn băng từ camera an ninh.

Khi bị thất nghiệp, cô ta sống bám vào tôi. Với một ông bố đơn thân như tôi, chăm sóc cho con gái đã đủ mệt, giờ còn phải nuôi thêm một người nữa. Từ một kẻ bán chút ít “hàng” sống qua ngày, tôi phải chuyển sang đánh mẻ lớn để có tiền trang trải. Nào là thực phẩm, quần áo, tã. Tôi không biết cô ta là một con nghiện nặng, cho đến hôm cô ta nói với tôi rằng mình bị bệnh. Tôi hỏi cô ta nói vậy là có ý gì. Lúc đó cô ta mới nói bị nghiện heroin. Tôi không hề biết cô ta chơi heroin cho đến khi cô ta cố vòi tiền của tôi”, Ashley nói. Theo lời Ashley kể, họ bắt đầu cãi nhau về tình trạng nghiện ma túy, về việc tiêu xài và cả thói ăn cắp của Tiffany. “Tôi nghiện “đá” nhưng không bao giờ đụng tới heroin. Chúng tôi có đánh nhau hai lần, ngoài ra thì chỉ toàn đấu võ mồm thôi. Tôi thuộc dạng người ít hung hăng nhất thế giới rồi”, anh ta nói.

Đoạn băng ghi hình ở Walmart cho thấy Tiffany đang trong cơn phê thuốc. Hình ảnh Tiffany ăn cắp đồ quá rõ ràng và tiêu rất nhiều tiền trong xấp giấy bạc dày cộm của Ashley. Khi cãi nhau, cả hai vẫn có những điểm tương đồng với những cặp đôi khác: Tiffany trợn mắt lên còn Ashley thì hầm hầm đi nhanh ra ngoài siêu thị. “Lúc đó, tôi nhận ra cô ta không muốn đi về và tỏ vẻ muốn mua thêm. Tôi nói: “Đi về nào. Anh còn có việc nữa!” Cô ta đồng ý và lao tới quầy thu ngân. Nhưng đó chưa phải là vấn đề lớn. Khi tôi nhắc: “Này! Có mấy người đang theo dõi em nên trả tiền rồi ra xe nhanh!” Cô ta nói: “Em ra ngay!” Và đó là lúc nhân viên siêu thị đến tóm cô ta”, Ashley kể.

Anh ta không hề biết Tiffany ăn cắp đồ tới khi bị bắt nên khi thấy người lạ giữ bạn gái mình lại, anh ta liền nổi nóng. “Tôi có vấn đề khó khăn của riêng mình và làm nhiều chuyện sai trái. Nhưng tôi có 400, 500 đô-la trong túi còn cô ta thì muốn ăn cắp mỹ phẩm với mấy thứ lặt vặt khác. Tôi không đồng ý với hành động đó và phát điên lên ngay từ đầu, không phải kiểu nổi cơn rồi giết người đâu. Tôi rất thất vọng về cô ta. Tôi không muốn dính vào mấy trò trộm cắp vặt vì thực sự chẳng dễ trót lọt đâu. Trộm cắp là một trò rất căng thẳng, nguy hiểm và rủi ro rất lớn”, Ashley phân tích. Khi Tiffany bỏ chạy, Ashley không hề đuổi theo. Cô thí mạng anh và anh cũng để cô tự liều mạng. Đó là điều khiến Ashley phải băn khoăn cho đến giờ. Anh thú nhận điều đó bằng giọng nhỏ, đều đều khi ngồi trong phòng thăm tù ở Trại cải huấn hạt Carroll, con mắt bên trái cố nhướng to lên. Đó là điều làm anh không thể ngủ yên mỗi đêm. Tuy nhiên, Lisa và thanh tra Jonnie tin rằng điều đó không có nghĩa là Ashley là hung thủ giết Tiffany. “Lương tâm của tôi áy náy không phải vì điều tôi không làm mà do tôi đã không tận lực bảo vệ Tiffany. Đó là điều khiến tôi trăn trở. Đáng lẽ tôi phải đuổi theo khi thấy cô ta bỏ chạy. Tôi phải ở bên cạnh, bảo vệ cô ta mới đúng. Nếu làm vậy thì có lẽ tôi đã biết giờ cô ta đang ở đâu”, anh ta bộc bạch.

***

Cuộn băng ghi hình không phải là bước tiến duy nhất mà thanh tra Jonnie Moeller có. Cô còn có Lisa Daniels, người luôn cố gắng tự điều tra về vụ mất tích của con mình. Gần đây, Lisa nhận được tin nhắn từ nữ bồi bàn đã đuổi Tiffany ra khỏi phòng trọ mà cả hai cùng thuê khi bắt quả tang Tiffany ăn cắp đồ. Vào sáng ngày 13–9–2013, cô này đã chạm mặt Ashley ở tiệm IHOP. Sheila Fuller, đồng nghiệp cùng làm bồi bàn, luôn hối hận vì ngày cô đuổi Tiffany đi cũng là lúc ô đẩy Tiffany vào vòng tay của Ashley. Cô được các điều tra viên liệt vào dạng nhân chứng quan trọng trong một vụ án với những bằng chứng một chiều, không chắc chắn hoặc không hề tồn tại. Khi gặp nhau vào cuối mùa xuân vừa rồi, Sheila kể với tôi rằng: “Tôi đi vào Walmart mua thuốc lá thì thấy xe của Red đậu trong bãi. Tôi quen gọi anh ta là Red. Lúc quay lại tiệm IHOP, tôi thấy Red ngồi ở băng ghế bên ngoài. Anh ta hỏi tôi có thấy Tiffany không và tôi đáp: “Sao tôi phải để ý tới Tiffany chứ? Cô ta chẳng đời nào muốn gặp tôi đâu”. Anh ta nói tiếp: “Cô ta bị bắt quả tang ăn cắp đồ ở Walmart rồi bỏ chạy. Tôi không biết cô ta đang ở đâu nữa”. Tôi gợi ý gọi điện thoại cho Tiffany thì anh ta lấy điện thoại của cô trong túi ra và nói: “Tôi giữ nó để sạc. Tôi đang đi tìm Tiffany”. Tôi liền hỏi: “Vậy anh còn ngồi đây làm quái gì?”. Anh ta nói đang chờ một người bạn sắp đến đón. Khoảng 90 phút sau, một chiếc ô-tô SUV do một người đàn ông cầm lái chở theo hai cô gái trờ đến. Red nhảy vào băng ghế phía sau cùng một cô gái rồi họ phóng đi mất”.

Người đến đón Ashley ở IHOP là Stephen Weistein, sống gần đó. Tiffany và Ashley đã đến căn hộ của tay này để chơi ma túy trước khi lái chiếc xe bán tải đỏ mượn của người khác đến Walmart. Stephen đã lánh mặt khi người bạn tên Jason Zuccarini đến. Zucc là một con nghiện cao to, tâm tính thất thường và từng hẹn hò Tiffany một thời gian ngắn trước khi cô đến sống với Ashley. Sheila Fuller không có chút ấn tượng đã gặp Zucc trong đêm định mệnh đó nhưng vóc dáng của gã khá giống Stephen Weinstein. “Ashley gọi tôi đến tiệm IHOP đón cậu ta. Zucc chở tôi đến đó. Lúc tôi đến IHOP thì đã thấy Ashley đang ngồi ở phía trước. Cậu ta kể lại vụ Tiffany bị tóm vì ăn cắp đồ và chạy mất. Cậu ta nói không biết Tiffany đang ở đâu nhưng không dám quay lại lấy chiếc xe tải. Tôi tin mấy chi tiết đó. Rồi cậu ta ba hoa rằng mình phải rút súng ra thì mấy tay bảo vệ mới chịu thả Tiffany. Ashley là một thằng dẻo mồm. Một thằng đàn ông tệ hại, vô dụng nhưng ai cũng thích nghe hắn “chém gió” mua vui. Sau khi quay về nhà tôi, Zucc và tôi lại lái xe đi vòng vòng tìm Tiffany. Ashley không dám ló mặt ra đường vì sợ bị cảnh sát tóm. Cậu ta nói: “Cô ta sẽ về mà. Cô ta sẽ về nhà ngay thôi”. Tôi cảm thấy lời nói của cậu ta rất thành thật”.

mat-tich-bi-an-hinh-anh 16

***

Hãy theo dõi anh ta thêm lần nữa. Một đoạn video khác ghi lại cảnh anh ta trò chuyện với một phụ nữ đến thăm anh ta trong tù, qua điện thoại truyền hình. Trong video này, anh ta cũng nói về Tiffany và chẳng có gì giống người tôi từng gặp trong phòng họp. Đó là một Ashley hoàn toàn khác. Gã Ashley này thận trọng, khép kín, tàn nhẫn và tự phụ. Giọng của gã cũng khác. Gã nói thiên thu bất tận, không có chút gì nhẹ nhàng, lịch sự cả. Đôi mắt của gã cũng không giống khi gặp tôi vì cả hai mắt đều như nhau. Mắt bên trái của gã không bị sụp xuống và cả hai mắt đều láo liên, mở to và lạnh lùng. Gã nói: “Tao sẽ cho mày xem tờ giấy do con mụ già mang đến. Hình như mụ đó là thanh tra thì phải. Chắc chắn mày sẽ thích ngay”. Gã bật cười và giơ một tờ rơi in ảnh một phụ nữ trẻ tóc vàng ra trước camera trên điện thoại. “Cái quái gì thế?”, vị khách hỏi và gã trả lời: “Thông báo về vụ con khốn Tiffany mất tích bí ẩn. Bọn chúng nghĩ tao mê con quỷ đó thật!”. Rồi gã bật cười khúc khích. Lisa đã bật khóc khi nghe giọng cười đó trong lần đầu xem đoạn video.

Đó là tất cả những chứng cứ liên quan đến Ashley mà thanh tra Jonnie và các điều tra viên thu thập được. Họ không tìm ra xác nạn nhân nên không thể tìm được thời điểm Tiffany chết. Họ chỉ biết những gì xảy ra trước lúc được suy đoán là thời điểm tử vong của Tiffany và những gì diễn ra sau đó. Họ có chứng cứ về sự bất ổn và tàn nhẫn của Ashley. Họ nắm trong tay hầu hết lời khai giả dối của Ashley. Nhưng tất cả điều đó cũng không chứng minh được Ashley là thủ phạm. Ashley kể về quá trình yêu nhau của mình và Tiffany như một câu chuyện ngôn tình mùi mẫn và trắc trở. Tuy nhiên, bạn bè của cả hai lại nói hoàn toàn khác. Họ từng đánh nhau. Lúc còn sống ở nhà trọ, có lần họ ẩu đả nghiêm trọng đến mức người ta phải gọi cảnh sát. Nhưng Ashley nói cảnh sát chỉ đến xem qua căn phòng, kiểm tra tay của Tiffany rồi ra về. Khi sống trên rờ-moóc, cả hai cũng đánh nhau một trận tưng bừng.

Rachel Griner, người sống cùng rồi đuổi cả hai đi sau một thời gian, kể lại: “Có đêm, sau khi hai người ẩu đả, Tiffany lại xin ngủ cùng với tôi”. Một vấn đề khác cũng được các điều tra viên chú ý chính là “phần bịa đặt” trong lời khai của Ashley như Stephen Weinstein nhận định. Những lời khai đó không chỉ là điều bịa đặt mà còn có thể dễ dàng được chứng minh là không đúng sự thật. Đơn cử, Ashley kể với tôi rằng anh đã rút dao ở Walmart và lại nói với Stephen rằng mình dùng súng. Theo đoạn băng chứng cứ, anh ta chẳng lấy vũ khí nào ra cả. Anh ta nói với tôi rằng mình đã gọi vào điện thoại di động của Tiffany khi vào IHOP. Nhưng lịch sử cuộc gọi trên điện thoại của Ashley cho thấy anh ta không hề gọi cho bạn gái của mình. Anh ta còn nói dối việc gì nữa nhỉ? Sheila Fuller kể anh ta cho cô xem điện thoại của Tiffany nhưng anh ta lại nói Tiffany để điện thoại trong túi xách trước khi chạy khỏi Walmart. Ashley nói dối luôn mồm ngay cả trong trường hợp không cần thiết vì anh ta không quan tâm đến hậu quả sau này hoặc giả anh biết rõ chẳng có hậu quả nào sẽ xảy đến cả. Cũng có thể anh hiểu rõ tỏ ra là một thằng dối trá hoàn toàn khác tự nhận mình là kẻ sát nhân. “Nếu mọi người cho rằng tôi là hung thủ và đưa tôi ra tòa,  húng ta sẽ cùng nhau đi hầu toà. Lúc đó, tôi sẽ nhờ bồi thẩm đoàn quyết định xem tôi có phạm tội hay không”, Ashley nói.

Chính điều này khiến mọi người có cái nhìn khác về đoạn video ghi lại cảnh Ashley nhục mạ Tiffany trước người phụ nữ đến thăm anh ta. Tôi có đề cập đến việc đó khi anh ta bày tỏ tình cảm của mình với Tiffany: “Trong đoạn băng đó, anh trông chẳng giống bây giờ chút nào. Chẳng có chút gì là một người bạn trai ân cần cả”. Có lẽ đây là điều duy nhất khiến anh ta thấy khó chịu trong suốt buổi phỏng vấn dài gần ba giờ với tôi. Đây cũng là điều duy nhất làm anh ta bối rối vì lúc ấy hai gò má xanh xao của anh đỏ ửng lên, đôi tay rút xuống gầm bàn, con mắt bên phải đã to lại càng mở to hơn so với con mắt lờ đờ bên trái. “À anh phải chưa hiểu rõ vấn đề rồi. Giọng điệu của tôi thay đổi tuỳ theo đối tượng tôi tiếp xúc và vấn đề chúng tôi nói với nhau. Người ngoài nhìn vào có thể hiểu nhầm những điều chúng tôi nói. Ý tôi là đôi khi Tiffany cũng trái tính, trái nết lắm nhưng tôi không thù ghét gì cô ta hết. Khi sống ở một nơi như thế này, đôi khi chúng ta phải giả vờ là một con người khác. Tôi không cố ra vẻ một người hài hước, hòa nhã đâu. Tôi làm vậy là để tạm quên những chuyện khiến tôi lo lắng. Và biện pháp này cũng có hiệu quả. Anh hiểu chứ?”, anh ta giải thích. Tôi hiểu chứ sao không. Ý của Ashley là những gì trong đoạn video về cuộc trò chuyện với người phụ nữ kia chỉ là một màn kịch. Khi vào tù, anh ta cố thể hiện mình là một tay bất cần đời để che giấu trái tim tan vỡ vì tình. Tuy nhiên, những chi tiết ấy lại cho tôi biết Ashley đang diễn cho tôi xem một màn kịch hấp dẫn, tuyệt vời qua con mắt trái lờ đờ.

Vào lúc sáng sớm ngày 13–3–2014, đúng sáu tháng sau khi Tiffany mất tích bí ẩn, lực lượng chống ma túy liên ngành xông vào một căn nhà ở thành phố Powder Springs, bang Georgia, tình cờ cũng là chỗ ở cuối cùng của Tiffany. Thanh tra Jonnie Moeller kể: “Phân chó và kim tiêm vương vãi khắp nhà”. Cơ quan chức năng tìm thấy súng, ma túy đá và vài bao cần sa. Ngoài ra, họ còn tìm được hai đứa trẻ sống trong môi trường bẩn thỉu, trong đó có một đứa tên là Charlie Caudle và có cả Ashley Caudle, cha ruột của nó. Cuối cùng, họ bắt được tám người và giao hai đứa trẻ cho tổ chức công tác xã hội chăm sóc tạm. Vụ bắt giữ nằm ngoài dự tính và vô tình trùng hợp với mục đính chính là tìm kiếm Tiffany Whitton. “Chính tôi chỉ điều hành vụ này”, thanh tra Jonnie Moeller nói. Cô đã phối hợp với công tố viên trưởng của hạt Cobb, Jesse Evans, một người thanh liêm chính trực. Cuộc đột kích thể hiện niềm tin cao độ của các điều tra viên tham gia vào vụ án của Tiffany từ ngày đầu: phải có ai đó biết chuyện gì đã xảy đến với Tiffany. Một người nào đó biết rõ mọi việc nhưng lại quá sợ hãi, quá trung thành, hoặc chả quan tâm gì, cũng có thể quá “phê” để nói ra sự thật. Tất cả những đối tượng bị bắt giữ trong căn nhà ở Powder Springs đều quen biết Ashley, nhiều người chơi với hắn từ khi còn bé. Bọn chúng phải biết chuyện gì đã xảy ra. Vì vậy, công tố viên và thanh tra tội phạm đã bắt tay hợp tác để bắt chúng phải khai ra sự thật. Cảnh sát bắt giữ tội phạm và công tố viên sẽ xem xét giảm án cho những ai thành khẩn khai báo.

mat-tich-bi-an-hinh-anh 9

Bốn tháng sau, chiến thuật trên đã giúp cảnh sát có đủ chứng cứ để xin lệnh lục soát một ngôi nhà có hộp thư hình ngọn lửa ở thành phố Marietta. Đó là ngôi nhà Ashley lớn lên và mẹ hắn, Peggy Bailey, vẫn sống ở đó. Rất đông cảnh sát đến cùng với chó đặc nhiệm và xẻng. Họ đào bới khắp sân vườn và những khoảng đất trống và trói Peggy lại khi bà không cho họ đào. “Họ còng tay mẹ tôi lại ngay trước mặt con gái của tôi”, Ashley kể. Cảnh sát tìm được vài thứ khả nghi để gửi đến Cơ quan Điều tra bang Georgia, nhưng họ không tìm được xác của Tiffany. Và sau một thời gian rất lâu sau đó, họ cũng không tìm được gì khác. “Vụ án dậm chân tại chỗ trong một thời gian dài. Chúng tôi không phát hiện được gì mới cả”, Jonnie nói. Trong khi đó, Tiffany vẫn lưu lạc ở đâu đó, Ashley vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, còn Lisa Daniels vẫn mòn mỏi tìm con. Đến khi nào Lisa còn chưa bỏ cuộc, Jonnie cũng không thể ngừng điều tra.Tuy nhiên, sau một năm nỗ lực tìm kiếm Tiffany Whitton, Jonnie rời vụ án và chuyển sang giảng dạy tại Học viện cảnh sát ở Marietta. “Tôi thấy có lỗi khi bỏ rơi vụ án, nhưng không phá được vụ này làm tôi cực kỳ căng thẳng. Trong 10 năm công tác, chưa có vụ nào mà tôi không phá được”, cô chia sẻ.

Thanh tra tài năng nhưng lầm lì Mike Freer thay thế vị trí của Jonnie. Mùa hè năm 2015, anh có một phát hiện mới nhờ sự giúp đỡ của công tố viên Jesse Evans. Công tố viên hạt Cobb đang tiến hành truy tố một tay trùm buôn ma túy đá sừng sỏ nhất lúc bấy giờ và hắn có thông tin về Ashley Caudle. Đây không phải là nguồn tin trực tiếp và tay trùm không chứng kiến sự việc. Hắn có nghe rằng Ashley cùng vài người bạn đã lái xe đến hồ Allatoona, cách Atlanta một giờ xe, và ném một thùng chứa bê-tông xuống cầu Bethany. Thậm chí, hắn còn nghe nói rằng cái thùng nặng đến mức làm móp một chỗ trên cầu.

Thanh tra Mike đã lái xe đến tận hồ Allatoona và tìm thấy chỗ móp nói trên. Bằng công nghệ định vị vật thể dưới nước bằng siêu âm (sonar), Sở Tài nguyên Môi trường Georgia xác định được một vật thể to và nặng ở độ sâu khoảng 12,1m dưới mặt nước. Ngày 25–9–2015, hai thợ lặn thuộc đội cảnh sát tuần tra bang Georgia tiến hành tìm kiếm, trong khi Mike theo dõi từ bên trên. Lisa biết rất rõ địa điểm đó: “Chúng tôi từng bị lật thuyền ở ngay đó. Khi biết vị trí họ sẽ lặn, tôi như chết đứng. Anh có biết chúng tôi đã đi ngang qua đó bao nhiêu lần vào mùa hè rồi không? Giờ mấy anh nói là xác con bé ở dưới đó ngần ấy thời gian. Mấy anh đùa với tôi sao?”.

Nhóm thợ lặn đã tìm được vật thể được định vị trước đó, nhưng đó không phải là thứ chứa xác của Tiffany, mà chỉ là một khối bê-tông bị bỏ lại trong quá trình xây dựng cây cầu. Đó cũng là nỗ lực tìm kiếm cuối cùng trong vụ mất tích của Tiffany. Đến tháng 1-2016, Sở cảnh sát thành phố Marietta chuyển vụ án đang còn dang dở của Tiffany sang Đội điều tra án chưa phá xong vừa được thành lập ở Sở Cảnh sát hạt Cobb. Ba tháng sau khi Tiffany mất tích, Jason Zuccarini, bạn trai cũ của cô, bắt đầu gõ cửa nhà một phụ nữ hàng xóm vào lúc bốn giờ sáng. Hắn bị hoảng loạn và nói có một người đàn ông mang theo súng đến trả thù cho cô gái bị hắn giết nhưng Zucc thề rằng mình không phải là thủ phạm. Khi người hàng xóm không cho hắn vào nhà, hắn đạp cửa xông vào nhà rồi tự gọi cảnh sát. Hắn nhờ cô ta băng bó vết thương trên tay và hăm dọa mẹ con cô cho đến khi cảnh sát ập đến. Khoảng một giờ sau khi Zucc được cảnh sát giải đi, một đứa con của cô hàng xóm đi từ trong phòng tắm ở tầng một, nơi Zucc đã trốn, xuống tầng trệt và cầm theo một con dao chặt thịt quấn trong khăn tắm. Cậu bé hỏi: “Sao mẹ lại giấu dao trong phòng tắm vậy?”.

Theo lời khai của Stephen Weinstein, Jason Zuccarini là đối tượng cuối cùng gặp Tiffany vào đêm cô biến mất. Zucc chơi ma túy với cô ta ở nhà của Stephen, sau đó lại lái xe chở Stephen đến IHOP đón Ashley, hắn đã đi tìm và chờ cô ta quay về. Ba tháng sau, nghe thấy những giọng nói đầy đe doạ, hắn đạp văng của nhà hàng xóm và đe dọa mẹ con người hàng xóm. Không ai trong Jonnie Moeller hay Jesse Evans từng nghi ngờ hắn có liên quan đến vụ Tiffany mất tích nhưng Ashley Caudle lại khác. Khi tôi gặp Ashley trong tù, tôi hỏi hắn, Stephen và Zucc đã làm gì sau khi rời tiệm IHOP. Hắn nói hắn và Stephen về nhà của Stephen phê thuốc. “Còn Zucc đi đâu?” “Zucc ngồi trong xe của nó đậu ở bãi” “Hắn không vào nhà sao?” “Ừ… mấy anh có thể điều tra chuyện đó”, Ashley nói và làm dấy lên trong tôi một sự nghi ngờ: “Nếu Jason Zuccarini đụng tới Tiffany thì Ashley đã xử hắn từ lâu rồi.”

mat-tich-bi-an-hinh-anh 15

Ashley là nghi phạm duy nhất kể từ khi thanh tra Jonnie thẩm vấn hắn và đến bây giờ hắn vẫn là nghi phạm duy nhất. Liệu việc chỉ tập trung điều tra Ashley đã khiến vụ án đi vào ngõ cụt? Liệu điều đó có khiến các điều tra viên loại trừ khả năng Tiffany chạy ra khỏi bãi đậu xe và một người xa lạ đề nghị giúp cô rồi mang đến cho cô một cuộc đời mới hoặc một cái chết thê thảm? Những người liên quan đến vụ án không tin giả thuyết trên và Lisa Daniels là một trong số đó. Không ai nghĩ một người nóng tính và mạnh mẽ như Tiffany lại tự đẩy mình vào con đường chết. Họ tin rằng Tiffany đã tính toán và quyết định chạy ra khỏi cửa siêu thị vào buổi sáng ngày 13–9–2013. Rất khó có thể biến mất như vậy nhưng Tiffany đã tiến hành kế hoạch của mình thật hoàn hảo và dẫn đến việc đưa ra dự đoán cô đã chết.

Và đó là những gì diễn ra vào sáng sớm hôm định mệnh ấy, sau khi Tiffany chạy khỏi Walmart và trước khi Ashley lái xe tải về nhà mình ở Powder Springs. Sau khi trời sáng, hắn có gọi đến trại giam, bệnh viện và bạn trai cũ của Tiffany để tìm cô như đã khai không? Hắn đã làm thế. Hắn có kể với người quản chế của mình về việc Tiffany mất tích hai tuần sau đó không? Theo báo cáo thì hắn đã làm vậy. Hắn có vệ sinh chiếc xe tải như cơ quan điều tra kết luận không? Hắn có làm và nói mình luôn vệ sinh xe vì mùi hôi và đầy kim tiêm đã dùng. Vụ này rất ít khả năng là một vụ mưu sát, nhất là khi nó được thực hiện rất công phu, không để lại xác chết hoặc chứng cứ rõ ràng. Nghi vấn còn lại đối với Ashley và cũng là điều hắn biết mọi người còn thắc mắc đối với hắn: Làm sao hắn có thể thực hiện được việc đó. Khi tôi hỏi hắn có nghĩ là Tiffany đã thiệt mạng rồi không, hắn chỉ ngón tay tái nhợt của hắn vào tim và nói: “Tôi sẽ luôn trả lời rằng cô ta chưa chết. Tiffany là người duy nhất tôi quan tâm, là người bạn thân nhất, là tất cả đối với tôi. Tôi sẽ không đời nào tin cô ta đã chết. Anh hiểu tôi muốn nói gì chứ? Tiffany sẽ sống mãi trong tim tôi. Nhưng nếu có ai đó xuất hiện và kể tường tận những gì đã xảy ra thì lúc đó tôi buộc phải chấp nhận rằng cô ta đã chết”.

Đây là điều trớ trêu nhất trong hậu kiếp của Tiffany: trong tất cả những đối tượng tôi phỏng vấn, người duy nhất cho rằng Tiffany còn sống lại là nghi phạm chính của vụ án. Hãy nhìn người phụ nữ này đi. Bà vừa dọn đến một ngôi nhà mới cùng chồng, con gái và cháu ngoại của mình–con gái của Tiffany. Bà đang ngồi ở bàn ăn trong bếp, một trong số ít những đồ nội thất trong ngôi nhà mới gợi nhớ kỷ niệm cũ. “Tôi rất buồn khi chúng tôi phải dọn nhà. Nơi này không có chút kỷ niệm nào với con bé cả. Gia đình tôi phải dọn đến một nơi Tiffany chưa từng sống”, Lisa Daniels chia sẻ. Giữa một không gian tràn ngập mùi sơn mới đầy ám ảnh và tàn nhẫn như mùi xác chết thối rữa, giọng Lisa vang vọng như tiếng cửa sập lại, quay lưng với quá khứ.

Hôm đó là ngày 23–2–2016, 893 ngày sau khi Tiffany mất tích bí ẩn. Ngày hôm trước của Lisa vẫn khép lại như tất cả những ngày khác, bà chúc Tiffany ngủ ngon và nhờ mọi người giúp tìm kiếm Tiffany trên trang Facebook. Buổi sáng nay cũng bắt đầu như thường lệ, bà kiểm tra và trả lời những tin nhắn về Tiffany trên Facebook. Lần này, có người báo đã thấy Tiffany ăn mặc như dân hippie đứng xin tiền cùng một người đàn ông ăn mặc luộm thuộm, trên dốc một cây cầu nằm ở phía Bắc thành phố Atlanta. Lisa biết rằng đó không thể là Tiffany được. Bà cũng biết rằng mình chẳng còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc tự đến tận nơi để xác minh xem người đó có phải là Tiffany không.

Nhưng Lisa sẽ còn cố gắng theo đuổi việc này trong bao lâu nữa? Chẳng ai có thể trả lời được. Một hôm, Lisa xem một chương trình trên ti-vi về việc người ta tìm thấy xác một người phụ nữ mất tích sau 41 năm. “Tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Bốn mươi mốt năm! Tôi sẽ chết mà chẳng biết được chuyện gì đã xảy ra với con mình. Mẹ tôi sẽ chết mà chẳng biết cháu mình bị gì”, Lisa thổn thức. Từ ban đầu, cuộc sống của Lisa đã bị ám ảnh bởi sự xuất hiện của Ashley cũng như sự vắng mặt của Tiffany. Bà muốn Ashley biết rằng bà sẽ luôn tìm kiếm con gái mình và không bao giờ bỏ rơi nó. Đến giờ, Lisa gần như quay sang bảo vệ cho Ashley vì bà sợ rằng nếu hắn bị kết án vì bất kỳ lý do gì, sẽ chẳng còn ai buồn tìm kiếm con gái của mình nữa.Nhưng điều Lisa lo cũng không hoàn toàn chính xác. Sẽ luôn có người tìm kiếm Tiffany nhưng bà sẽ phải cô độc trên hành trình tìm kiếm đó.

mat-tich-bi-an-hinh-anh 14

Từ ngày đầu tiên gặp tôi vào tháng 1–2015, Lisa Daniels đã nhấn mạnh một điểm bất thường trong vụ mất tích. Đó là tin nhắn Tiffany gởi chúc mừng sinh nhật em cùng cha khác mẹ, Blake Whitton, vào ngày 5–1–2014 (mặc dù tất cả mọi hoạt động của Tiffany đã chấm dứt từ ngày 13–9–2013). Lisa nói đó là bằng chứng cho thấy Ashley vẫn giữ điện thoại của Tiffany và lợi dụng nó để đánh lạc hướng điều tra. Các điều tra viên cũng đồng ý với lập luận đó, nhưng họ chưa bao giờ liên lạc với Blake Whitton, nên tôi gọi cho Blake vào ngày 19–3–2016 để hỏi thêm. “Tiffany gọi cho tôi khoảng 5 ngày sau ngày sinh nhật của tôi”, Blake nói. “Cô ta gọi cho cậu sao?” “Đúng thế. Chị ấy gọi tôi bằng một ứng dụng điện thoại qua một số điện thoại lạ. Tôi đã không tính trả lời nhưng cuối cùng cũng nghe máy và nhận ra đó là Tiffany. Chị ấy xin lỗi vì đã gọi chúc mừng trễ”. “Cậu chắc chắn đó là Tiffany chứ?” “Chắc. Vì chị ấy gọi tôi bằng biệt danh Mudbug như thói quen”. “Cậu có báo với cảnh sát về chuyện chưa?” “Họ có liên lạc với tôi đâu mà nói”.

Khó có thể khẳng định được rằng Blake bịa ra chuyện đó, vì Lisa cho rằng cậu ta chẳng có lý do gì để nói dối cả. Dù vậy, có thể Blake đã nhầm lẫn giữa tin nhắn chúc mừng sinh nhật trên Facebook và những cuộc gọi trước kia. Dù gì đi nữa, người chị cùng cha khác mẹ của Blake Whitton, Tiffany Whitton, đã mất tích vào sáng sớm ngày 13–9–2013. Cô đã lên kế hoạch biến mất khỏi cuộc đời này. Nhưng bây giờ, công tố viên Jesse Evans không còn cách nào khác ngoài cố gắng lấy được nhật ký cuộc gọi từ số điện thoại của Tiffany, để xem liệu có khả năng cô chỉ chạy mất và không bao giờ trở lại, lạc giữa vô số trường hợp mất tích nhưng chưa chết.

BÀI : TOM JUNOD. CHUYỂN NGỮ: PHÚC NGUYỄN

ESQUIRE VIỆT NAM

Đừng bỏ qua:

Bình luận