Vết nhơ trong lịch sử lực lượng Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ

Raheel Siddiqui là một thanh niên theo đạo Hồi và ước mơ trở thành lính thủy đánh bộ của quân đội Mỹ. Năm 20 tuổi, cậu bắt đầu khóa huấn luyện cơ bản tại trại tuyển quân và huấn luyện Parris Island, nơi các sỹ quan dày dạn kinh nghiệm biến những thanh niên “trói gà không chặt” trở thành những chiến binh thượng đẳng. Nhưng chỉ chưa đầy hai tuần ở trại huấn luyện, Raheel bắt đầu có những biểu hiện kỳ lạ và thiệt mạng khi rơi từ trên cao xuống đất. Lực lượng thủy quân lục chiến tuyên bố cậu tự sát nhưng nhiều người khác nghĩ rằng có một thế lực đen tối nào đó đã đẩy cậu vào chổ chết.

ESQ030117_142

Khẩu hiệu của trại tuyển quân và huấn luyện lính thủy đánh bộ Parris Island, bang South Carolina (Mỹ), là: “Chúng ta tạo ra những chiến binh”. Mỗi năm có 19.000 tân binh được huấn luyện tại đây, gồm tất cả các quân nhân sẽ được đào tạo để trở thành lính thủy đánh bộ và tất cả các nữ quân nhân ở khắp nước Mỹ. Đây là một trường huấn luyện khắc nghiệt và đầy áp lực. Những cậu tân binh cắt tóc húi cua, da hơi cháy nắng, phải thức giấc từ 4 giờ sáng, đứng tập trung ở lối đi giữa hai dãy giường ngủ trong lúc sỹ quan huấn luyện mặc quần short, áo t-shirt ôm sát người, bật ca khúc chính trong bộ phim Lion King từ máy tính trong lều chỉ huy. Nhóm lính mới đồng thanh nói to Good mornig, sir và Aye, sir rồi đi ra phía ngoài trước khi cùng hành quân đến nhà ăn tập thể. Sau khi nuốt vội món súp cho bữa sáng, họ sẽ bắt đầu thử thách đầu tiên trong chương trình tập luyện kéo dài 16 giờ.
Trại huấn luyện Parris Island chiếm trọn một bán đảo nằm trên bờ biển ở bang South Carolina, cách thành phố Port Royal và Beaufort không xa. Khu vực này có diện tích khoảng 3237,4 hecta đất trống, được bao quanh bởi những cây cọ, sồi và cái nóng rực lửa của vùng miền Nam nước Mỹ. Tên đường ở đây được đặt theo địa danh ghi lại những chiến công huy hoàng hoặc sự hy sinh cao cả của lực lượng thủy quân lục chiến trong quá khứ: Yorktown street, Cuba street, Boulevard de France, Soissons, Corregidor, Guadalcanal, Okinawa, Inchon hay Bataan. Bạn có thể nghe tiếng giày dẫm mạnh xuống nền đất nổi lên đều đều như sấm, tiếng hô nhịp và điều lệnh của các sỹ quan huấn luyện và tiếng súng nổ vang lên ở khắp nơi.
Chương trình huấn luyện cơ bản kéo dài 12 tuần. Nếu không tính ngày Chủ nhật và thời gian thực hiện các thủ tục hành chính, các tân binh có 70 ngày để xây dựng tinh thần của một chiến binh thực sự và thuần thục những kỹ năng chiến đấu căn bản. 70 ngày để phát triển khả năng phán đoán tình huống một cách nhanh nhạy và chuẩn xác. 70 ngày không có ti-vi, thức ăn vặt hoặc tán gái trên mạng xã hội. 70 ngày chỉ nghe đi, nghe lại ca khúc chủ đề trong bộ phim Lion King của John Philip Sousa. Trong 70 ngày ấy, đám tân binh chỉ được ăn súp loãng. Và chỉ trong một thời gian ngắn ngủi ấy thôi, tất cả thanh niên “trói gà không chặt” kia sẽ trở thành những chiến binh thiện chiến sẵn sàng hành động trong mọi trường hợp, mọi tình huống.
Khi mới đặt chân đến trại huấn luyện ở Parris Island vào tháng 3–2016, cậu thanh niên Raheel Siddiqui nghĩ rằng cậu đã biết hết tất cả những gì đang chờ mình ở phía trước. Raheel là một thanh niên Hồi giáo 20 tuổi, quê ở thành phố Taylor (bang Michigan) với 62.000 dân và nằm cách thành phố Detroit một quãng đường ngắn. Vào tháng 3–2015, khi đang học năm nhất ở trường đại học, cậu đến văn phòng tuyển quân ở địa phương lần đầu tiên trong đời và đăng ký tham dự đợt tuyển quân bổ sung vào tháng 7–2015. Sau khi bỏ học, cậu dành sáu tháng sau đó tham gia một chương trình rèn luyện thể lực nghiêm khắc và xem rất nhiều đoạn clip dạy kỹ thuật chiến đấu cơ bản trên YouTube.
Quy trình tuyển chọn tân binh ở Parris Island không bao giờ thay đổi nên không có gì khó hiểu khi Raheel vỡ òa trong cảm xúc khi vừa đến trại huấn luyện. Lúc khoảng 10 giờ tối, chiếc xe buýt chở cậu từ sân bay Savannah chạy qua trạm kiểm soát an ninh rồi dừng trước khu nhà chỉ huy chính. Một sỹ quan huấn luyện cao to đi nhanh lên chiếc xe buýt, nói với Raheel và các đồng đội mới của cậu rằng từ thời điểm đó họ sẽ không được xưng ở ngôi thứ nhất là “tôi” nữa. Từ giờ họ sẽ phải xưng danh bằng từ “tân binh”, như một lời nhắc nhở rằng họ đã là thành viên của một đội. Trước lời thúc giục của sỹ quan huấn luyện, Raheel nhay chóng thu gom tư trang, ra khỏi xe buýt và chạy đến một khoảng sân có vẽ những dấu bàn chân bằng sơn màu vàng. Viên sỹ quan nói với nhóm tân binh rằng hàng chục nghìn lính thủy đánh bộ đã bắt đầu nghiệp nhà binh của họ tại chính những dấu chân màu vàng này. Nhóm lính mới được học ba điều trọng yếu trong luật Quân sự. Điều thứ nhất là các binh lính phải đến nơi phải cần đến vào đúng thời điểm được yêu cầu. Điều thứ hai là sự bất phục tùng không được chấp nhận. Điều cuối cùng dạy người lính phải luôn nghe lệnh cấp trên mà không bao giờ được thắc mắc. Sau bài học vỡ lòng, Raheel và đồng đội nhanh chóng chạy qua một cánh cổng bằng thép được khắc dòng chữ “Những người bước qua cánh cổng này có thể trở thành lực lượng thiện chiến nhất của quân đội Mỹ”.
Trong vài giờ tiếp theo, Raheel Siddiqui sẽ phải cạo trọc đầu, trải qua một cuộc kiểm tra y tế và nha khoa, lựa chọn bảo hiểm nhân thọ và cuối cùng là bỏ lại tất cả tư trang mang theo. Tuy nhiên, trước khi thực hiện tất cả những việc trên, cậu được phép gọi về nhà. Khi mẹ cậu trả lời điện thoại, Raheel đọc lời nhắn theo một kịch bản được soạn sẵn: “Đây là tân binh Raheel Siddiqui. Tôi đã đến trại huấn luyện Parris Island an toàn. Xin đừng gửi thức ăn hoặc bất kỳ vật dụng gì cho tôi. Tôi sẽ gửi thư về nhà trong vòng 7 – 9 ngày tới cùng với địa chỉ mới. Xin cảm ơn sự hợp tác. Chào tạm biệt”.
Đó là những lời cuối cùng mẹ Raheel nghe được từ con mình. Chưa đến hai tuần sau cuộc gọi đó, cậu bất ngờ ngã từ một tòa nhà ba tầng ở doanh trại. Lực lượng thủy quân lục chiến tuyên bố Raheel đã tự sát nhưng cha mẹ Raheel khẳng định rằng cậu không bao giờ làm chuyện ngu ngốc như vậy. Tất cả các chi tiết chính xác về những gì diễn ra vào ngày định mệnh ấy đều không rõ ràng vì chúng được che giấu bởi bảng báo cáo điều tra mơ hồ của chính phủ và luật im lặng của quân đội. Cuộc điều tra diễn ra sau cái chết của chàng thanh niên trẻ đã hé mở nhiều bằng chứng về một vụ bê bối kinh hoàng chưa bao giờ xảy ra ở Parris Island kể từ thập niên 1950.

***oOo***

Quyết định tham gia lực lượng thủy quân lục chiến của Raheel Siddiqui làm tất cả mọi người sửng sốt. Khi đăng ký nhập ngũ, cậu đang sống cùng cha mẹ và cô em gái ở Kensington Courts, một khu dân cư cho người thu nhập thấp ở thành phố Taylor. Cha cậu từng là một nhà xuất khẩu áo t-shirt ở thành phố Karachi (Pakistan) trước khi di dân đến Mỹ vào năm 1990. Hiện nay, ông kiếm được 300 đô-la Mỹ mỗi tuần nhờ công việc lắp ráp hộp đựng găng tay tại một công ty sản xuất phụ tùng ô-tô. Nơi Raheel sống thường được gọi là Taylortucky, một khu lao động của người da trắng với con đường chính có sáu làn xe, một cửa hàng bán đồ nội thất giảm giá, vài tiệm thức ăn nhanh và một đại lý bán ô-tô đã qua sử dụng.
Raheel là một cậu thanh niên vui tính với hàng ria mép lưa thưa, nụ cười rất tươi và thích mặc áo sơ-mi màu sắc sặc sỡ. Là một trong những trụ cột của gia đình, cậu chuyên tâm vào công việc ở siêu thị Home Depot và không phí thời gian cho việc cua gái hay làm những trò ngu ngốc. Sau khi tốt nghiệp thủ khoa ở trường trung học vào năm 2014, cậu nhận được học bổng toàn phần tại phân viện Dearborn của Đại học Michigan.
Raheel theo học ngành kỹ sư cơ khí và người máy, đồng thời mơ ước được gia nhập tổ chức FBI. Vào giữa năm đầu đại học, cậu đến văn phòng tuyển quân của lực lượng thủy quân lục chiến ở gần nhà và những người ở đó được “vẽ” ra cho cậu một con đường lý tưởng để thực hiện ước mơ của mình thay vì học đại học.  Vào tháng 7–2015, cậu quyết định theo đuổi khóa huấn luyện 4 năm ở trường quân sự, chuyển sang làm việc toàn thời gian ở Home Depot và bỏ ngang việc học.
Suốt chiến dịch tranh cử tổng thống năm 2016, cuộc chiến khẩu chiến công khai giữa Donald Trump và cha mẹ của Humayun Khan, một đội trưởng quân đội tử trận trong cuộc chiến ở Iraq, đã thu hút sự chú ý của công luận nhằm xác định vai trò của người theo đạo Hồi trong quân đội Mỹ. Nhưng Raheel đã đăng ký nhập ngũ từ năm trước và không hề có bất kỳ động cơ chính trị nào cả. Cậu chỉ xem việc gia nhập quân đội là một cách “làm đẹp” bảng lý lịch để có cơ hội được làm việc ở FBI, đặc biệt là giúp gia đình thoát khỏi cảnh nghèo khổ và có cuộc sống sung túc hơn.
Ghazala, mẹ Raheel, nói với tôi rằng bà đã rất lo lắng khi nghe con mình quyết định nhập ngũ. Bà vẫn xem Raheel là một cậu bé. Với tính cách hòa nhã, cậu hợp với vai trò một nhà ngoại giao hơn người lính. Cậu không chơi thể thao, chẳng bao giờ đánh nhau và cũng chưa bao giờ sống xa nhà. Bà Ghazala lo rằng con mình sẽ không thể giữ luật kiêng thịt lợn Halah của Hồi giáo. Nhưng cậu trấn an bà: “Mẹ đừng lo. Con sẽ tìm thứ khác để ăn”.
Raheel biết rõ cậu có những đức tính cần thiết của một người lính thủy đánh bộ. Cậu rất có kỷ luật, trung thành, thông minh và có khả năng lãnh đạo bẩm sinh. 71% các ứng viên trong độ tuổi từ 17 – 21 không đạt yêu cầu của lực lượng thủy quân lục chiến nhưng Raheel lại đạt số điểm khá cao trong bài kiểm tra năng khiếu và cơ bắp cũng đủ tiêu chuẩn. Tuy nhiên, cậu chỉ nặng chưa đầy 67kg. Để chuẩn bị tham gia chương trình huấn luyện, cậu dành tất cả thời gian rảnh rỗi khi không phải lđi làm để tập thể dục. Cậu đến phòng tập gym, tập chống đẩy ở bậc thềm trước nhà, mua một máy tập đa năng elliptic để dưới tầng hầm. Cậu uống bổ sung vitamin, học bơi và chế tạo một bộ gậy tập cận chiến theo đúng chuẩn quân đội. Cậu gặp nhiều tân binh ở phòng tập và văn phòng tuyển quân. Rồi cũng đến lúc Raheel lên đường. Vài ngày trước khi nhập ngũ, cậu trấn an mẹ lần nữa: “Mẹ đừng lo. Con đã tích cực luyện tập suốt sáu tháng qua. Chương trình  huấn luyện chỉ khó hơn một chút thôi. Con sẽ vượt qua được vì con là một người mạnh mẽ”.
Một tuần trước khi đến Parris Island, Raheel Siddiqui đi khắp nơi chào tạm biệt mọi người và chuẩn bị đồ dùng cần thiết. Đồng nghiệp ở Home Depot tổ chức một buổi tiệc chia tay và tặng cậu một cái ví tiền cùng chiếc tạp dề màu cam đồng phục ở Home Depot với chữ ký của tất cả mọi người. Em gái của Raheel sẽ bước sang tuổi 17 khi cậu đi xa nên cậu đã mua một chiếc vòng cổ và bày sẵn trò chơi Truy tìm kho báu cho cô bé.
Vào buổi chiều ngày 6–3–2016, Raheel và gia đình cùng ăn một bữa trưa linh đình ở một nhà hàng bán món Trung Đông tại Dearborn. Họ thưởng thức món salad, cá chiên và thịt cừu. Sau bữa ăn, họ lái xe đến khu tập trung gần thành phố Sterling Height, nơi tất cả các tân binh trong vùng Detroit ngủ qua đêm trước khi khởi hành đến Parris Island.
Raheel khuyên bố mẹ nên đặt phòng khách sạn trước buổi lễ tốt nghiệp khóa huấn luyện tân binh của cậu đến một tháng rưỡi. Cậu rất háo hức mong chờ kỳ nghỉ dài 10 ngày sau khi kết thúc khóa huấn luyện cơ bản. Lúc đó, cậu sẽ có thời gian quay về thành phố Taylor trong bộ đồng phục quân đội để tạo sự bất ngờ cho bạn bè.
Ngày hôm sau, đúng một năm kể từ ngày cậu đến văn phòng tuyển quân lần đầu tiên, Raheel đã trở thành một trong 400 người Hồi giáo được huấn luyện ở Parris Island kể từ năm 2012. Người theo đạo Hồi chiếm chưa đến hai phần nghìn trong số 294.000 lính thủy đánh bộ đang tại ngũ và khoảng 1% dân số Mỹ. Shiraz Khan, luật sư được gia đình Siddiqui thuê sau cái chết của con trai họ, nói với tôi rằng chàng tân binh quá ngây thơ khi nghĩ rằng tôn giáo của cậu không phải là vấn đề lớn. “Cậu ta đã quá tin tưởng. Cậu nghĩ rằng một khi đã vào trại huấn luyện thì dù tình hình chính trị có thế nào đi nữa mọi người cũng không xét nét đến tôn giáo, mà chỉ xem cậu là một tân binh bình thường”, ông Shiraz nói.

***oOo***

Trong năm ngày đầu ở trại huấn luyện, Raheel Siddiqui hoàn thành những thủ tục ban đầu theo yêu cầu. Cậu phải làm những thủ tục hành chính, thử máu và mất nhiều thời gian chờ đợi. Buổi sáng ngày 12–3–2016, cậu và 80 tân binh khác được một sỹ quan huấn luyện cao cấp lựa chọn vào trung đội huấn luyện 3041 và đóng ở tầng 3 khu trại lính của trung đoàn 3 huấn luyện tân binh, thường được gọi là Thumping Third.
Theo những gì Raheel sắp được học, sỹ quan huấn luyện đóng vai trò tối quan trọng ở Parris Island. Mỗi trung đội thủy quân lục chiến có ít nhất ba sỹ quan huấn luyện: một sỹ quan huấn luyện cao cấp cùng hai cấp dưới hoặc nhiều hơn. Người có nhiều kinh nghiệm hơn được gọi là Knowledge, sẽ dạy tất cả mọi thứ liên quan đến thủy quân lục chiến. Người có ít kinh nghiệm hơn gọi là Heavy, sẽ đưa các tân binh vào “địa ngục trần gian”. Sỹ quan huấn luyện là những chiến binh thực thụ, có độ tuổi trung bình khoảng 29 tuổi với 8 – 9 năm phục vụ trong quân đội. Mỗi sỹ quan huấn luyện được điều đến Parris Island sau khi thể hiện khả năng lãnh đạo và được đào tạo phương pháp huấn luyện bài bảng để biến những chàng trai yếu đuối trở thành người lính mạnh mẽ.
Sỹ quan huấn luyện lính thủy đánh bộ là công việc đòi hỏi khắc khe nhất trên trái đất. Trước khi được tiếp xúc với các tân binh lần đầu tiên, sỹ quan huấn luyện phải tham gia chương trình đào tạo dài 11 tuần về phương pháp sư phạm, quản trị và cam kết thể hiện tinh thần đạo đức, trách nhiệm, kỹ năng chuyên nghiệp cao nhất. Một khi bước vào giai đoạn huấn luyện, họ làm việc liên tục 16 giờ mỗi ngày, bảy ngày một tuần. Họ liên tục di chuyển khắp nơi (họ có thể chạy đến 48km mỗi ngày) và hô điều lệnh nhiều đến mức thanh quản của họ trông như một sợi dây thừng lớn. Họ có rất ít thời gian nghỉ ngơi, có thể chỉ khoảng vài phút mỗi ngày trên chiếc ô-tô nhỏ với vợ con. Họ gánh vác trọng trách quyết định thành bại của mỗi trung đội trong lực lượng thủy quân lục chiến.
Bộ trang phục của sỹ quan huấn luyện (gồm cầu vai, thắt lưng, giày boots và cả mũ đồng phục đội lệch) toát lên uy quyền của một vị thần. Tuy nhiên, cũng không ít trường hợp những sỹ quan này lạm dụng quyền lực của mình. Vào năm 1956, một sỹ quan huấn luyện say rượu đã dẫn 74 tân binh hành quân qua con sông Ribbon Creek để luyện tập tính kỷ luật. Kết quả là sáu người bị chết đuối. Toà án quân sự kết luận đây là một vụ ngộ sát và yêu cầu tái cấu trúc toàn bộ chương trình huấn luyện. Năm 1976, một sỹ quan khác dọa giết một tân binh và dùng khẩu M16 bắn vào tay cậu này. Năm 2007, một sỹ quan đã dùng cột dựng lều đánh dã man một tân binh vì không nhớ mã số ổ khóa tủ đồ cá nhân của mình.
Nhằm ngăn chặn những vụ bạo hành, lực lượng thủy quân lục chiến đưa ra mệnh lệnh với nội dung “tất cả nhân sự bị cấm chạm vào tân binh, dù là trực tiếp hay gián tiếp”. Việc chạm vào người tân binh chỉ được cho phép trong một vài trường hợp nhất định, bao gồm mục đích chỉnh sửa tư thế, động tác (như động tác vặn cánh tay khi luyện tập). Những hành động như đánh, đấm, đá và những yêu cầu nằm ngoài chương trình huấn luyện (như chống đẩy, ngồi xổm…) đều bị cấm. Dù nhiều quy định được đưa ra, vẫn có gần 400 trường hợp xâm phạm được ghi nhận trong khoảng thời gian từ tháng 1–2012 đến tháng 6–2015. Một phần ba những vụ việc được chứng minh là thật nhờ công tác điều tra sau đó.
Trước khi giải ngũ vào tháng 6–2015, đại tá Kate Germano là chỉ huy trung đoàn bốn huấn luyện tân binh, nơi chuyên huấn luyện các binh sỹ nữ ở Parris Island. Bà nói với tôi rằng: “Việc hành hạ về thể xác được chấp nhận ở mức nào đó. Luật ngầm cho phép những chuyện đó xảy ra. Kate nói rằng sỹ quan huấn luyện gần như nằm toàn quyền sinh sát các tân binh trong suốt 12 tuần huấn luyện. Số lượng các sỹ quan giám sát được giảm đến mức tối thiểu và họ chỉ làm công tác kiểm tra an toàn. Các sỹ quan huấn luyện cho rằng những sỹ quan giám sát không có trách nhiệm đào tạo binh sỹ. Các sỹ quan huấn luyện có quyền làm bất kỳ điều gì họ cảm thấy phù hợp. Kate cũng tiết lộ rằng có một luật ngầm ở Parris Island nhằm giữ các sỹ quan giám sát tránh xa khu trại lính, nơi những hành vi bạo lực xảy ra.

***oOo***

Lực lượng thủy quân lục chiến không tiết lộ nhiều chi tiết về những gì xảy ra với tân binh Raheel Siddiqui sau khi cậu được chọn vào trung đội 3042. Nhưng để hiểu được những gì Raheel đã trải qua sau khi sỹ quan huấn luyện cao cấp chọn cậu, chúng ta nên xem xét trường hợp của Thomas Weaver, một thanh niên 23 tuổi, cũng được huấn luyện ở Thumping Third vài tháng trước đó. Thomas rời quân ngũ vào tháng 12–2015 với quyết định giải ngũ danh dự. Cậu đang theo đuổi vụ kiện chống lại quyết định trên và được luật sư tư vấn nên từ chối bình luận thêm về vụ việc của mình. Tuy nhiên, cậu đã trả lời phỏng vấn của tờ The New York Times và The Wall Street Journal vào tháng 9–2016. Trước khi Thomas bắt đầu vụ kiện, ông Troy, cha của cậu, đã nói chuyện với tôi nhiều lần.
Thomas lớn lên ở thị trấn Interlachen (bang Florida), cách Parris Island bốn giờ xe về phía Nam. Cậu là một ngôi sao bóng đá ở trường trung học và tham gia chương trình nhập ngũ bổ sung sau khi tốt nghiệp. Mọi việc trở nên tồi tệ khi cậu được gọi đến văn phòng tuyển quân trước khi đến Parris Island. Người tuyển quân thành thật nói: “Tôi có tin xấu cho cậu. Cậu sẽ gia nhập tiểu đoàn 3 huấn luyện tân binh. Nơi kinh khủng nhất trong số các tiểu đoàn. Ở đó rất khắc nghiệt và gian khổ. Ai cũng biết tiếng của tiểu đoàn này. Nhưng nơi đó sẽ giúp cậu trở thành một chiến binh giỏi”.
Thomas kể rằng khi mới đến Parris Island vài hôm, cậu đã chứng kiến sỹ quan huấn luyện đập đầu một tân binh xuống đất, bóp chặt cổ và chửi rủa cậu ta. Khi vụ việc kết thúc, viên sỹ quan đứng dậy và hỏi cả nhóm: “Tôi có hành hung tân binh kia hay chỉ là chỉnh sửa động tác cho mọi người thấy?”
Cả nhóm đồng thanh: “Chỉnh sửa động tác, thưa ngài”
Thomas kể với tờ The New York Times rằng: “Lúc ấy, chúng tôi quá sợ hãi và chẳng biết nói gì khác”.
Cậu nói tất cả sỹ quan trong trung đội đều dùng lý do chỉnh sửa động tác làm cớ để hành hạ tân binh. Họ cũng chẳng hề quan tâm đến những hành vi bạo lực quá mức của mình. Một ngày nọ, Thomas vô tình va vào người một sỹ quan huấn luyện của trung đội khác. Tay sỹ quan liền đập đầu Thomas vào cửa trại lính cho đến khi các tân binh khác can ngăn. Khi tin tức về vụ ẩu đã lọt đến tai sỹ quan huấn luyện cao cấp của Thomas vào hôm sau, ông ta nói rằng trên đầu Thomas chẳng có vết thương nào cả và chẳng có gì xảy ra với cậu. Ngay sau đó, ông ta đập đầu mình vào bức tường gạch và hỏi các tân binh: “Nhìn đi. Có vết thương nào không?”.
Thomas khẳng định cậu và đồng đội liên tục bị đánh đập dã man. Một tân binh bị đưa vào rừng và đánh thừa sống thiếu chết. Một báo cáo về tình trạng ngược đãi ở tiểu đoàn 3 cho thấy các tân binh bị ép phải cởi trần bò qua những bụi gai, có người bị gai đâm đến bất tỉnh và để lại sẹo trên mặt. Một tân bình tố cáo rằng cậu bị đâm quân hàm vào ngực trong lễ thăng cấp của mình. Thomas chưa bao giờ tố cáo bất kỳ điều gì. Cậu hiểu chuyện hơn nhiều người khác. Những kẻ lắm mồm sẽ không được yên.
Sự việc kinh khủng nhất Thomas từng chứng kiến xảy ra giữa một sỹ quan huấn luyện (người này cũng sẽ đảm nhiệm trung đội của Raheel), tôi tạm gọi anh ta là Daniel, và một tân binh theo đạo Hồi đến từ Brooklyn, tôi tạm gọi là Ahmed. (Lực lượng thủy quân lục chiến không tiết lộ tên thật của Daniel, còn Ahmed từ chối bình luận về bài viết này). Thomas kể rằng tay sỹ quan đã gây hấn với Ahmed ngay từ ngày đầu tiên. Cậu từng phải được chăm sóc y tế hai lần sau những hình phạt trong khi huấn luyện.
Vào một ngày tháng 7–2015, sỹ quan huấn luyện nói với cả trung đội rằng Ahmed có thể là một tay khủng bố và sẽ giết tất cả bọn họ. Tối hôm đó, theo kết quả một cuộc điều tra sau này, Daniel và một sỹ quan huấn luyện khác đi vào trại lính của Ahmed. Cả hai sỹ quan đều bốc mùi rượu nồng nặc và họ kéo cậu tân binh ra khỏi giường rồi lôi vào nhà tắm. Hai sỹ quan ra lệnh cho Ahmed phải thực hiện động tác bước đều dưới vòi nước, chống đẩy, nâng cao đùi và ngồi xổm. Khi Ahmed đã mệt rã rờ, họ lôi cậu vào phòng giặt đồ rồi ra lệnh chàng thanh niên cao gần 1,83m và nặng khoảng 63kg chui vào bên trong một cái máy sấy quần áo công nghiệp.
“Mày có tham gia vụ 11–9 không? Bọn tao được quân đội trả lương để “khử” hết mấy tên gián điệp như mày đó”, một sỹ quan nói với Ahmed. Theo lời khai của Ahmed sau sự việc, một sỹ quan đóng cửa máy sấy và cho máy hoạt động trong gần 30 giây.
Tay sỹ quan mở cửa và nói: “Mày đang do thám ai trong này?”
“Không ai cả, thưa ngài”, cậu đáp.
Tay sỹ quan lại đóng cửa máy sấy và mở máy trong 30 giây nữa. Bọn chúng mở cửa máy sấy và một tên hỏi: “Mày theo đạo gì?”.
“Đạo Hồi, thưa ngài”
Tay sỹ quan cho máy hoạt động lâu hơn nữa. Thomas kể lại rằng khi họ mở cửa máy sấy ra, cậu nghe tiếng khóc của Ahmed vang lên.
“Mày vẫn còn theo đạo Hồi chứ?”
“Đúng vậy, thưa ngài”
Khi màn tra tấn kết thúc, Ahmed bị phỏng ở vai và lưng. Một sỹ quan ở trung đội bảo với cậu: “Chuyện tối nay thật kinh khủng nhưng mày không được hé răng cho ai biết đấy”
“Không đâu ạ”, Ahmed đáp.
Đêm hôm sau, ngón chân Ahmed bị đánh dập bằng cán cờ hiệu. Một cái thắt lưng được tròng vào cổ cậu để dắt cậu bò vòng vòng trại lính như một con chó bị xích. Tay sỹ quan đe dọa sẽ đánh cậu bằng cán cờ và treo cậu lên trước mặt những tân binh khác vì hắn nghĩ tất cả những kẻ theo đạo Hồi đều đáng bị như vậy.
Thomas hoàn thành khóa huấn luyện cơ bản với thứ hạng cao nhưng lại không vượt qua được chương trình huấn luyện chiến đấu sau đó. Cậu bị khó ngủ, thường xuyên nhà nguyện trong doanh trại và làm phiền người khác nhiều đến đến mức một sỹ quan giám sát cho phép cậu gọi điện thoại về nhà. Ở trại huấn luyện, sau khi tình trạng trầm cảm trở nên trầm trọng hơn và nghĩ đến việc sử dụng thuốc an thần, cậu được đưa đến khoa tâm thần. Vào tháng 9–2015, cậu được cho nhập viện và theo dõi để đề phòng tự sát.
Thomas kể với cha mình về những vụ bạo hành mà cậu chứng kiến và chịu đựng. Trong một đêm mất ngủ và suy nghĩ về những gì con mình gánh chịu, Troy chợt ngộ ra: “Cái trại Parris Island khốn kiếp kia đã ám ảnh thằng bé”.
Troy kể với tôi rằng ngay sáng hôm sau ông đã gọi điện thoại đến văn phòng chỉ huy của Thomas và nói rằng con trai ông đã dành ba tháng học tập về những giá trị cốt lõi của thủy quân lục chiến như trung thực và liêm chính nhưng chính các sỹ quan huấn luyện lại yêu cầu con ông phải nói dối về những hành vi bạo lực và chế giễu. Ngay sau đó, Thomas được triệu tập đến văn phòng chỉ huy để đưa ra lời khai của mình. Ahmed và một sỹ quan huấn luyện cũng được yêu cầu đưa ra lời khai.
Vụ khiếu nại trên đã dẫn đến một cuộc điều tra và kết quả được đưa ra trong một thông báo nội bộ phát đi vào tháng 9–2015 với nội dung: “Những chứng cứ xác thực tình trạng lạm dụng những hình phạt không được phép và hành vi bạo lực vì lý do tôn giáo, chủng tộc”. Cuộc điều tra cũng xác định các sỹ quan huấn luyện đã uống rượu khi đang làm việc. Daniel bị đình chỉ công việc vài tháng nhưng về cơ bản thì cả ông ta và tay sỹ quan kia vẫn được tiếp tục làm việc mà không bị bất kỳ hình thức kỷ luật nào.
Những vấn đề tại Thumping Third lọt đến tai cấp cao nhất trong lực lượng. Chỉ huy trưởng ở đây là đại tá Josshua Kissoon, một cựu chiến binh với 26 năm phục vụ trong lực lượng và khởi đầu ở vị trí tân binh. Cấp chỉ huy đã sớm biết những vấn đề đã và đang diễn ra ở Thumping Third và khi Joshua lên nắm quyền vào năm 2014, ông tuyên bố sẽ ưu tiên đẩy lùi bạo lực. Tuy nhiên, sau đó ông lại tỏ ra dung túng cho các sỹ quan huấn luyện. Ông thường mỉa mai, xem thường và đe dọa các thuộc cấp. Ông cũng thường nhắc nhở các sỹ quan lãnh đạo rằng họ có thể sẽ bị sa thải. (Joshua Kissoon từ chối bình luận về bài viết này).
Sau đó, vào mùa hè năm 2015, Kate Germano rời quân ngũ. Bà nhận thấy sự tiến bộ về năng lực của các tân binh ở trung đội 4 và không xảy ra trường hợp bạo hành nào tương tự ở trung đội 3. Tuy nhiên, một điều tra kết luận rằng bà đã tạo một môi trường huấn luyện đầy cạnh tranh, ức chế và thiếu chuyên nghiệp. Kate nói với tôi rằng bà bị chơi khăm vì những sỹ quan huấn luyện không ưa bà đã đưa các sỹ quan giám sát vào khu trại lính. Dù gì đi nữa thì Joshua Kissoon cũng lấy đó làm bài học kinh nghiệm. Ông đối xử hòa nhã hơn với các sỹ quan huấn luyện và tiết lộ với nhiều người rằng ông không muốn có kết cục như Kate Germano.
Sau khi vụ tra tấn Ahmed và những vụ việc khác được phơi bày, ban chỉ huy của Joshua Kissoon đưa ra nhiều lời biện minh cho việc buông lỏng giám sát sỹ quan huấn luyện. Họ cho rằng sự xuất hiện của các sỹ quan giám sát tạo áp lực tâm lý lên sỹ quan huấn luyện; các sỹ quan giám sát thường tránh vào các trại lính vì khi họ xuất hiện, các tân binh phải đứng chào và làm cản trở công việc huấn luyện; một lý do khác là không có cách nào biết được hết những gì xảy ra hàng ngày khi các sỹ quan huấn luyện luôn ở cạnh tân binh 24/7.

***oOo***

Theo một báo cáo bị chỉnh sửa nghiêm trọng, Raheel Siddiqui chỉ mới đến Parris Island được sáu ngày và ở trung đội chưa đến 24 giờ khi cậu đe dọa sẽ nhảy ra cửa sổ khu trại lính lần đầu tiên. Những lời đe dọa như vậy không phải hiếm ở giai đoạn đầu của chương trình huấn luyện vì tự sát là lý do phổ biến nhất được nhiều tân binh sử dụng hòng thoát khỏi chương trình huấn luyện cơ bản.
Một sỹ quan huấn luyện tạo áp lực với Raheel: “Gia đình cậu sẽ nghĩ gì khi cậu trở về nhà tay trắng mà không được vào thủy quân lục chiến?”
Khi thấy việc tạo áp lực không hiệu quả, viên sỹ quan đã báo cáo việc Raheel đe dọa tự sát lên cấp trên. Raheel nói với sỹ quan huấn luyện rằng cậu từng có ý định tự sát nhưng chưa bao giờ nói với người tuyển quân. Việc tuyển quân được giao cho một bộ phận quản trị làm việc độc lập với quân đội nhưng khả năng bị đình chỉ huấn luyện vì gian lận thông tin khi đăng ký đã làm Raheel thay đổi quyết định của mình.
“Tương lai có ra sao cũng được. Tân binh sẽ tự giết chết mình mất”, cậu nói với một sỹ quan.
Raheel được lệnh cởi bỏ thắt lưng và dây giày. Nhân viên cấp cứu và cảnh sát nhanh chóng có mặt ở trại lính. Theo báo cáo, Raheel nói đã bị sỹ quan huấn luyện chửi rủa và đánh đập nhiều lần và cậu không thể chịu đựng được nữa. Trong khi đó, viên sỹ quan phủ nhận tất cả các cáo buộc và cho rằng đó chỉ là tình huống chỉnh sửa động tác bình thường. Do Raheel không cố gắng gây tổn hại cho bản thân nên cậu không được đưa đến bệnh viện. Thay vào đó, cậu bị trói chặt vào giường ngủ và được một tân binh khác trông chừng để báo cáo kịp thời cho sỹ quan huấn luyện khi Raheel có biểu hiện bất thường.
Không lâu sau, Raheel đe dọa tự sát càng nhiều hơn. Cậu được đưa đi thẩm vấn với một chỉ huy cao cấp ở doanh trại. Người này biết rằng Raheel tố cáo cậu bị đánh đập nhưng cũng chẳng buồn tìm hiểu tường tận sự việc.
Kate Germano nhận định rằng đó là việc bình thường ở Parris Island. “Tất cả mọi người đều dưới quyền quản lý của chỉ huy trung đoàn. Và tất cả các chỉ huy đều tuân theo nguyên tắc không hỏi những câu hỏi có thể phương hại đến tập thể. Các sỹ quan giám sát không muốn nhúng tay vào việc trong trại vì các sỹ quan huấn luyện luôn khẳng định huấn luyện là công việc của họ. Chấm hết”, Kate phân tích.
Sau cuộc thẩm vấn, Raheel được đưa đến phòng liên lạc tân binh, nơi chịu trách nhiệm đánh giá những khó khăn tân binh gặp phải và giúp họ tiếp tục quá trình huấn luyện. Một trong những trách nhiệm của phòng liên lạc là giúp tân binh hiểu rõ hậu quả của việc đe dọa tự sát sẽ không thay đổi được. Để tạo không khí cởi mở, bộ phận này có hai phòng chờ: một cho tân binh và một cho sỹ quan huấn luyện đi theo. Tuy nhiên, sỹ quan huấn luyện lại được phép lãng vãng ở phòng của tân binh khi Raheel trình bày ý kiến của mình. Cậu nói với sỹ quan liên lạc: “Tân binh nghĩ rằng việc đe dọa tự sát là cách duy nhất để ngừng việc huấn luyện. Tân binh rất mong muốn được tiếp tục quá trình huấn luyện”. Theo báo cáo điều tra sau này, Raheel đe dọa sẽ tự sát vì cậu nghĩ rằng đó là “câu thần chú” có thể giúp cậu trở về nhà.
Tiếp theo, Raheel được đưa đi giám định tâm thần và người ta kết luận rằng không có dấu hiệu nào của việc thiếu điều kiện sức khỏe tâm thần. Sau đó, Raheel được đưa về trung đội của mình và Daniel nhắc nhỡ các sỹ quan khác cần nương tay với cậu trong thời gian này.

Chàng thanh niên Raheel Siddiqui với ước mơ trở thành lính thuỷ đánh bộ nhưng lại có kết cục thật bi thảm

Chàng thanh niên Raheel Siddiqui với ước mơ trở thành lính thuỷ đánh bộ nhưng lại có kết cục thật bi thảm

***oOo***

Việc chỉnh sửa văn bản kết luận điều tra từ phía thủy quân lục chiến khiến mọi việc xảy đến với Raheel Siddiqui trong những ngày tiếp theo đó trở nên mơ hồ nhưng cũng tiết lộ vài tân binh đã bị đánh đập, tra tấn và treo lên cao trong quá trình huấn luyện. Theo một điều tra của tờ báo địa phương The Island Package, Daniel đã nhiều lần gọi Raheel là quân khủng bố.
Vào ngày 18–3, năm ngày sau khi khiếu nại, Raheel đánh thức một đồng đội của mình và nói với cậu này: “Tôi thấy đau lắm. Cả người tôi đau kinh khủng”. Cậu đồng đội trấn an Raheel: “Ở đây ai cũng thương tích đầy mình cả, Rehaaal. Cố ngủ đi”.
Sáng hôm sau, khi trung đội 3042 chuẩn bị rời khỏi doanh trại theo lịch trình, một sỹ quan huấn luyện hoạnh hẹ Raheel vì cậu không đáp lệnh. Raheel dùng tay chỉ vào cổ họng của mình và trình cho sỹ quan huấn luyện một tờ giấy ghi: “Tân binh cần được điều trị y tế. Cổ họng tân binh đã bị sưng vài ngày và ngày càng trầm trọng hơn. Tân binh không thể nói được”.
Sỹ quan huấn luyện hứa sẽ cho phép Raheel đi khám sau giờ ăn trưa. Sau bữa sáng, Raheel được triệu tập đến lều của sỹ quan huấn luyện để điền đơn xin khám bệnh. Nhưng Daniel nổi giận khi thấy Raheel chào mình không đúng cách. Raheel bị phạt chạy đi, chạy lại giữa hai đầu trại lính. Cậu ôm cổ họng của mình trong lúc chạy và bắt đầu khóc, rồi cậu ngã xuống sàn. Những tân binh khác lại nghĩ cậu đang đóng kịch.
Daniel cúi nhìn Raheel và hét lên: “Tôi không quan tâm cậu bị bệnh gì hết, Raheel! Cậu phải đáp lại lời tôi nói!”
Khi Raheel không đáp lại, Daniel tát vào mặt cậu mấy cái. Cú tát mạnh đến nỗi âm thanh vang vọng khắp trại lính. Raheel bỗng đứng bật dậy, ôm mặt mình, rồi đột nhiên chạy ra khỏi trại. Theo báo cáo điều tra, sau khi chạy ra ngoài, cậu lao đến cầu thang, đặt một tay lên thành cầu thang và chuẩn bị giơ chân trèo qua. Chân cậu mắc vào thành cầu thang và cậu té nhào ra ngoài, rơi xuống đất từ độ cao gần 12m xuống sân bê-tông ngay chân cầu thang.
Raheel vẫn còn sống khi đội cấp cứu đến sau đó năm phút. Họ điều trực thăng để đưa cậu đến bệnh viện Savannah nhưng vì lý do thời tiết nên phải chuyển hướng sang bệnh viện Charleston, cách doanh trại nửa giờ bay. Đội cấp cứu đưa Raheel đến sân diễn tập trong doanh trại để chờ trực thăng đến. Nhưng rồi họ lại đổi kế hoạch và quyết định đưa cậu đến bệnh viện Beaufort Memorial bằng xe cấp cứu.
Hơn một giờ sau cú ngã Raheel mới đến được bệnh viện. Do chấn thương quá nghiêm trọng, bác sỹ tiếp tục chuyển cậu đến bệnh viện Đại học South Carolina. Raheel đến bệnh viện lúc 8:42 sáng, ba giờ sau cú ngã ở doanh trại. Các bác sỹ truyền máu cho cậu và tiến thành phẫu thuật cấp cứu nhưng cậu đã không qua khỏi. Raheel Siddiqui được xác định tử vong vào lúc 10:06 sáng.

***oOo***

Vài ngày sau cuộc gọi thông báo về vụ tự sát của Raheel Siddiqui từ lực lượng thủy quân lục chiến, thi thể của cậu thanh niên trẻ được đưa về nhà cha mẹ cậu ở Michigan. Mẹ cậu thức suốt đêm ở nhà tang lễ. Bà không tin lời của lực lượng thủy quân lục chiến và cũng chưa bao giờ tin những chuyện đã xảy ra từ lúc hai sỹ quan mặc đồng phục đến nhà bà thông báo hung tin. Con trai bà rất mộ đạo và với người Hồi giáo, không tội lỗi nào nặng hơn tội tự sát.
Những người thân quen của Raheel ở thành phố Taylor lần lượt đến viếng đám tang của cậu: giáo viên và nhân viên trường trung học cũ, đồng nghiệp ở Home Depot, hàng xóm ở khu dân cư Kensington Court. Sau buổi cầu nguyện vào một ngày thứ Sáu cuối tháng 3–2016, các tín đồ ở thánh đường Hiệp hội Hồi giáo Hoa Kỳ tại Dearborn đã tiến hàng nghi lễ an táng Salatul-Janaza theo truyền thống. Họ cầu xin thánh Allah tha thứ mọi tội lỗi của Raheel và cho cậu được lên thiên đường. Di thể của cậu được an táng trong khu vực dành cho người Hồi giáo ở nghĩa trang Woodmere, phía Tây Nam thành phố Detroit. Những người tham dự gồm bạn đồng nghiệp của Raheel ở Home Depot và nữ nghị sỹ đại diện khu vực của Raheel, Debbie Dingell. Những người theo đạo Hồi ở cùng thánh đường lại vắng mặt.
Vài người bạn cũ gọi điện thoại đến nhà Raheel hỏi: “Tin tức bảo rằng nó tự sát à. Nó bị tâm thần hay gì vậy?”.
Số khác lại thẳng thắng nói: “Chúng tôi không thể dính líu đến gia đình nữa”.
Chắc chắn Raheel không thể tự sát, gia đình Siddiqui đã thuê luật sư Shiraz Khan. Vào mùa thu năm 2016, Shiraz đã phân tích vụ kiện chống lại lực lượng thủy quân lục chiến cho tôi nghe trong văn phòng sơn màu vàng mù tạt của ông ở thành phố Southfield (bang Michigan). Ông nhận định việc Raheel dám tố cáo sỹ quan huấn luyện ngược đãi cậu là một hành động hết sức nguy hiểm, nhất là ở một nơi việc trả thù xảy ra như cơm bữa.
Mặt khác, những thông tin từ phía quân đội khiến chúng ta tin rằng Raheel đã đe dọa sẽ tự sát ( dù sau đó cậu đã rút lại lời đe dọa) và thể hiện ý muốn kết liễu đời mình, dù chính những lời đe dọa ấy đã bị các sỹ quan quân đội xem như một “chiêu trò” của những tân binh muốn rút lui. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là phía quân đội đưa một lý do rất mơ hồ khi xác định vụ nguyên nhân của vụ tự sát: “Có nhiều yếu tố dẫn đến cái chết của Raheel Siddiqui, bao gồm bị sỹ quan huấn luyện ngược đãi; buông lỏng quản lý ở các cấp chỉ huy; việc điều hành và quy trình xử lý yếu kém, có thể sẽ làm giảm nguy cơ tử vong của tân binh nếu quản lý tốt hơn”.
Luật sư Shiraz cũng nhận xét rằng tình trạng thi thể của Raheel tiết lộ nhiều vấn đề hơn những gì được đề cập trong báo cáo của quân đội. Khám nghiệm tử kết luận nguyên nhân tử vong của Raheel là do va đập mạnh của cú ngã từ trên cao. Bên cạnh đó, người ta cũng tìm thấy nhiều vết thương khác. Có một vết dây cột quanh cổ Raheel trông giống kết cấu dây thừng, dấu vết của việc tra tấn ở cổ tay và cùi chỏ, ngón dây bị dập. Ngoài ra còn có dấu vết xuất huyết ở niêm mạc cuống phổi, dấu hiệu của sự ngẹt thở do bị bóp cổ, treo cổ hoặc nhấn nước.
Vì những lý do trên, Shiraz phủ nhận kết luận tình trạng tâm lý của cậu tân binh vào lúc cậu nhảy qua tay vịn cầu thang từ phía quân đội. Ông cho rằng kết luận Raheel tự sát được đưa ra nhằm loại trừ khả năng cao hơn là cậu nhảy qua cầu thang nhằm tìm kiếm cơ hội sống cho mình, dù là mong manh nhất.
Còn những nhân chứng của vụ việc đã khai gì? 58 tân binh khác có mặt ở trại lính vào sáng hôm đó. Nhiền người sử dụng quyền im lặng khi các điều tra viên yêu cầu họ cung cấp lời khai. Những người khác thì khai rằng họ không theo dõi sự việc vì họ có thể gặp rắc rối to nếu nhìn một tân binh khác bị phạt. Tuy nhiên, Shiraz nói với tôi rằng sự việc giữa Raheel và Daniel diễn ra ở trại lính trung tâm, nằm ngay giữa doanh trại. Báo cáo của quân đội đề cập đến việc vài người nghe âm thanh cơ thể Raheel rơi xuống đất nhưng bản báo cáo gốc không bị cắt xén lại không nhắc đến bất kỳ nhân chứng nào thấy chân Raheel bị vướng vào thành cầu thang khi cậu cố trèo qua.
Luật sư Shiraz cũng tiết lộ với tôi rằng lực lượng thủy quân lục chiến từ chối cho gia đình Raheel xem bản báo cáo gốc. Gia đình cũng không được phép tiếp cận với 223 trong tổng số 243 báo cáo điều tra từ phía quân đội, bao gồm ảnh chụp hiện trường và lời khai của nhân chứng. (Người phát ngôn bộ Chỉ huy và huấn luyện thủy quân lục chiến, cơ quan thực hiện cuộc điều tra, từ chối bình luận về nội dung bài viết này). Đối với Shiraz, mọi chi tiết trong kết luận về cái chết của Raheel đều bộc lộ sự cẩu thả và gian dối. “Tất cả mọi thứ đều hướng đến một kết luận duy nhất. Điều họ muốn che giấu là một sự thật hiển nhiên. Raheel không nhảy khỏi cầu thang. Cậu đã bị sát hại”, Shiraz Khan kết luận.
Kate Germano cũng không tin kết luận điều tra về trường hợp của của Raheel. “Có nhiều bằng chứng cho thấy cậu tân binh đã bị hành hung và tra tấn vì cơ chế huấn luyện ở tiểu đoàn 3. Làm sao một thanh niên vừa tốt nghiệp thủ khoa ở trường trung học, được bạn bè và đồng nghiệp yêu mến, khát khao trở thành một quân nhân lại có ý định tự sát nếu không có những tác động từ bên ngoài hoặc bên trong? Một người bình thường không thể suy sụp nhanh chóng như vậy. Hoàn toàn không”, bà Kate phân tích khả năng tự sát cúa Raheel khi đến Parris Island chỉ mới 11 ngày.

***oOo***

Không lâu sau cái chết của Raheel, lực lượng thủy quân lục chiến bắt đầu sa thải hàng loạt nhân sự. Đầu tiên là đại tá Joshua Kissoon, kết thúc nhiệm vụ tại tiểu đoàn 3 huấn luyện tân binh vào ngày 31–3–2016. Lực lượng thủy quân lục chiến cho biết quyết định trên được đưa ra trước vụ Hareel vài ngày và chỉ là một sự trùng hợp vô tình. Hai tháng sau, cấp dưới trực tiếp của Joshua, đại tá Paul Cucinotta, cũng bị cách chức cùng với thượng sỹ Nicolas Deabreu, nhân vật thân cận của Paul.
Vào tháng 5–2016, vụ khiến nại về hành vi bạo lực trong quân đội của Thomas Weaver và Ahmed, cùng với vụ điều tra về cái chết của Raheel Siddiqui nhận được sự hậu thuẫn của một bên thứ ba. Sau khi nhận được bức thư nặc danh tố cáo hành vi bạo lực vẫn tiếp diễn ở Parris Island, tổng thống Mỹ Barrack Obama yêu cầu mở một cuộc điều tra toàn diện tiểu đoàn 3. Kết quả cuộc điều tra hết sức khủng khiếp. Các tân binh bị sỹ quan huấn luyện đánh đập và được khuyến khích xô xác với nhau. Họ bị cướp khẩu phần ăn, bị ép luyện tập đến bất tỉnh và không được chăm sóc y tế. Các tân binh còn phải tham gia vào thử thách Hầm ngục ở một trại lính bỏ hoang và bị ép buộc thực hiện những bài tập trái luật trong khi một người được giao nhiệm vụ cảnh báo khi có sỹ quan giám sát xuất hiện. Khi các sỹ quan huấn luyện dính líu đến vụ việc bị sa thải và trật tự được lập lại, năng lực của các tân binh được nâng cao rõ rệt.
Liên quan đến vụ tố cáo hành vi bạo lực và cuộc điều tra về cái chết của Raheel Siddiqui, 15 sỹ quan huấn luyện đã bị cách chức và chuyển công tác sang những doanh trại khác. Đến tháng 9–2016, số sỹ quan bị cách chức đã lên đến 20 người. Khi tác giả viết bài phỏng sự này, lực lượng thủy quân lục chiến đã truy tố bốn sỹ quan ra tòa án quân sự vì hành vi bạo hành các tân binh ở Parris Island. Tuy nhiên, Daniel vẫn chưa bị kết án và quân đội không đồng ý để ông bình luận về bài viết này.
Trong một thông báo nội bộ gửi đến các nhân viên công vụ thuộc thủy quân lục chiến vào tháng 9–2016, lực lượng thủy quân lục chiến tuyên bố sẽ tiến hành nhiều biện pháp cải cách quy trình huấn luyện trong tương lai. Thông báo này yêu cầu các cấp lãnh đạo tại Parris Island phải thường xuyên thảo luận và đảm bảo bất kỳ khiến nại nào của các tân binh cũng được xem xét kỹ càng và công minh. Một loạt sỹ quan chỉ huy được yêu cầu tiến hành những buổi trao đổi riêng tư với các tân binh trong suốt quá trình huấn luyện. Bất kỳ trường hợp vi phạm Pháp lệnh huấn luyện tân binh nào cũng phải được cấp thấp nhất trong quy trình tuyển quân báo cáo lên cấp trên. Thiếu tướng bộ tổng tham mưu Austin Renforth, người lãnh đạo Parris Island sau cái chết của Raheel, đã đưa ra quy định bất kỳ hành vi bạo lực nào, như đánh đập hoặc thậm chỉ là chửi mắng tân binh, cũng sẽ khiến sỹ quan huấn luyện bị phạt, ít nhất là đình chỉ công tác.
Theo một nguồn tin nội bộ từ Parris Island thời gian gần đây cho biết việc tái cấu trúc diễn ra không đủ nhanh. Vào đầu tháng 11–2016, tân binh 18 tuổi thuộc tiểu đoàn 2, Zachary Boland, qua đời trên giường ngủ sau khi được phát hiện không cử động. Chỉ một tuần trước đó, tân binh 19 tuổi tên Kristian Gashaj nhảy từ lang cang tầng hai xuống đất và hiện nay vẫn đang trong tình trạng hôn mê.
Kristian quê ở thành phố Sterling Heights (bang Michigan), cách không xa nơi hoạt động của nghị sỹ Debbie Dingell. Bà nghị sỹ chia sẻ với tôi rằng bà đang yêu cầu lực lượng thủy quân lục chiến đưa ra lời giải thích cho những thảm kịch ở Parris Island. “Tôi không thể làm Raheel sống lại. Tôi chứng kiến gia đình cậu tan nát. Điều tôi có thể làm cho họ lúc này là cố gắng thay đổi kết luận tự sát từ phía quân đội. Tôi hiểu rằng chúng ta cần phải đào tạo ra những chiến sỹ giỏi nhưng không thể nào thù ghét một người chỉ vì tôn giáo của họ. Khi nghe chuyện cậu thanh niên bị bỏng trong lò sấy quần áo, người dân tỏ ra rất quan tâm đến những vụ việc tương tự. Tôi sẽ chống lại những sự thù địch trong môi trường quân đội”, bà nói.
Trong khi đó, luật sư Shiraz Khan nói với tôi rằng việc tái cấu trúc lực lượng thủy quân lục chiến hoàn toàn chưa đủ tác dụng. “Chắc họ nghĩ người dân sẽ thốt lên “À cuối cùng thì họ cũng đã thay đổi” đấy à? Không bao giờ có chuyện đó. Cậu tân binh này đã thiệt mạng. Gia đình cậu bị cộng đồng Hồi giáo tẩy chay. Chúng tôi muốn chính phủ phải thể hiện sự quan tâm, yêu mến đối với những người theo đạo Hồi nhiều như họ đã yêu thương, cống hiến cho đất nước này. Đừng gạt họ ra ngoài lề xã hội như hiện nay”, ông nói.
Trong lúc này, gia đình Siddiqui đang chờ một phán xét công minh cho trường hợp của Raheel. Em gái của cậu sẽ tốt nghiệp trung học vào mùa xuân và sẽ theo học ngành hộ lý ở phân viện Dearborn thuộc Đại học Michigan. Giờ thì cô bé là niềm hy vọng duy nhất của cả gia đình. Dù vậy, sự thương tiếc Raheel vẫn không bao giờ nguôi. Một gia đình hàng xóm không quay lưng với gia đình Siddiqui đã treo một tấm bảng lên bên hông nhà. Tấm bảng có dòng chữ: Nếu tình yêu có thể cứu rỗi bạn thì bạn sẽ được trường sinh.
Căn phòng ngủ của Raheel vẫn được giữ nguyên như ngày cậu rời nhà vào tháng 3 năm trước. Tấm thảm dùng để quỳ cầu nguyện được xếp ở ngăn cao nhất trong tủ quần áo. Những tấm bằng khen, ảnh chụp trong buổi lễ tốt nghiệp, bằng tốt nghiệp và huy chương kỷ niệm tốt nghiệp, tấm vải thêu một đoạn kinh Koran, tấm thảm dệt hình ảnh đền thờ Kaaba ở thánh địa Hồi giáo Mecca vẫn ở nguyên vị trí của chúng. Mẹ cậu không thay đổi bất kỳ thứ gì ngoại trừ cái đồng hồ treo tường trong phòng. Bà đã tháo pin ra khỏi đồng hồ và chỉnh giờ trên đó thành 3:00 chiều, thời điểm con trai bà ra khỏi nhà lần cuối cùng và mãi mãi không quay về.

Bài: Alex French
Ảnh minh hoạ: Justin Metz
Chuyển ngữ: Phúc Nguyễn

Đừng bỏ qua:

Bình luận